Cô ấy đi xem tỉ vi, mà rất nhanh anh ta đã thu dọn xong phòng bếp rồi đi vào phòng ngủ, có vẻ là muốn thay băng.
Cuối cùng cô ấy cũng không nỡ hung ác, vẫn phải đi xem một chút, từ khe cửa dáo dác nhìn vào.
Anh ta tháo băng gạc, toàn bộ tay phải đỏ một vùng, vết thương vừa mới khép lại, bởi vì dính nước mà mềm ra rồi chảy máu, anh ta lau sạch ngay tại chỗ.
Cô ấy nhìn mà đau lòng, còn anh ta chỉ hơi nhíu mày một chút, chỉ thế thôi. Cô ấy không đành lòng, lên tiếng nói: “Để em giúp…
Cô ấy đẩy cửa đi vào, dịu dàng nói, lúc đầu một bụng tức giận, nhưng khi nhìn thấy bàn tay bị thương của anh ta lại lập tức mềm lòng.
Nếu không phải vì anh ta nấu canh gà cho cô ấy thì cũng sẽ không biến thành dạng này.
Ôn Mạc Ngôn không từ chối, cô ấy lấy thuốc mỡ và băng gạc, bắt đầu cẩn thận sát trùng và bôi thuốc cho anh ta.
Anh ta không nhúc nhích, dáng vẻ rất ngoan ngoãn.
Cô ấy sợ anh ta đau, không nhịn được tiến tới thổi thổi.
Thật ra thổi thổi căn bản là vô dụng, nhiều khi chỉ là an ủi tâm lý mà thôi.
Nhưng cô ấy đã quen rồi, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, bị thương Nguyên Doanh sẽ bôi thuốc cho cô ấy rồi thổi thổi, nói với cô ấy thổi thổi là hết đau.
Mãi cũng thành quen, cô ấy cẩn thận thổi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thổi thổi, đau đớn biến hết đi”
“Ngây thơ.”
Ôn Mạc Ngôn buồn cười nói, ngước mắt nhìn về phía phương xa.
Trên thực tế, trái tim đã sớm mềm nhũn, nhưng chỉ sợ cô ấy trông thấy mà thôi.
Cô ấy trừng mắt nói: “Anh quản em à! Làm sao anh không đau chết đi chứ?”
Cô ấy cố ý mỉa mai.
“Những tổn thương mà anh từng phải chịu đựng còn hơn thế này, cái này… Vẫn chưa đau lắm”
“Làm sao? Anh bị trúng đạn hay bị dao chém vậy?”
“Em làm anh đau.”
Ôn Mạc Ngôn nặng nề phun ra bốn chữ: “Cho dù là quá khứ, hiện tại hay là tương lai, vẫn có thể khiến anh tổn thương rất lâu. Những gì trước kia… Đều không thể hàn gắn lại được.
Bạch Minh Châu, em đúng là một đao phủ ưu tú. Có phải bởi vì em mang trong mình dòng máu quân nhân, cho nên mới có thể tra tấn người khác như vậy không?”
Bạch Minh Châu nghe vậy, trái tim hung hăng run lên, toàn thân cứng ngắc như sắt Lạnh lẽo…