Giang Ninh ngẩng đầu nhìn thấy một người đàn ông trung niên gầy gò đeo túi da giữa thắt lưng và đôi giày da mới tinh, anh ta bước nhanh tới, nhìn thấy Giang Ninh từ xa liền vẫy tay chào.
“Là do ông Trần giới thiệu đến đúng không?”
Tân Huy trong hơi gầy, miệng nhọn má hóp, lông mày nhạt, gò má nhô cao nhìn có chút không hài hòa.
Anh ta cảnh giác liếc nhìn Giang Ninh và Anh Cẩu: “Tại sao ông Trần không nói cho tôi biết?”
“Anh có thể gọi điện để xác nhận” Giang Ninh nói.
Tân Huy không khách sáo, trực tiếp bấm số trước mặt Giang Ninh, một lúc sau đầu bên kia điện thoại mới kết nối.
“Ông Trần, có hai người ở đây. Bọn họ đang tìm tôi lấy hàng, nói là ông giới thiệu sao? Đúng, đúng, có người rất cao ráo, trông đàng hoàng tử tế” Anh ta ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Giang Ninh, sau đó quay đầu nhìn về phía anh Cẩu: “Người kia trông rất côn đồ đểu giả” Anh Cẩu nắm chặt tay, thật muốn dùng tay đập nát đầu tên khốn này.
“Được rồi, tôi đã xác nhận rồi” Đặt điện thoại xuống, Tân Huy gật đầu: “Ông Trần nói, mấy người còn muốn bán đi nơi khác sao? Không nhìn ra mấy người cũng tham lam đấy nhỉ”
“Chỉ là giao dịch nhỏ, hơn ba mươi tỷ mà thôi” Giang Ninh thản nhiên nói.
Nghe vậy, sắc mặt Tân Huy hơi hưng phấn.
Đợt hàng giả vốn dĩ cũng không đáng tiền lắm, đừng nói mấy chục tỷ, thậm chí mấy trăm triệu cũng đã là con số trên trời rồi, nếu đơn hàng này thành công thì anh ta lại lén bỏ cho mình số lượng lớn cả tỷ đồng thì hay biết mấy!
“Đây là thứ tốt, đáng giá mấy chục tỷ, anh không thiệt đâu” Nhưng vẻ mặt anh ta vẫn nghiêm nghị nói: “Tuy không phải hàng chính hãng nhưng về chất lượng thì mọi người đều là người trong giới nên chắc biết rõ” Nói hết câu này đến câu khác, nhất là thấy Giang Ninh có vẻ không biết rõ lắm chuyện này, Tân Huy lại càng an tâm.