Hắn hôn, từ từ tay cũng không thành thật đưa lên, sờ dần lên phía trên bắp đùi mà cô lộ ra ngoai, ngón tay anh rất có kỹ xảo xoay vài vòng, khiếni thân thể mềm mại của Cố Lan San run lên một cái.
Thịnh Thế không nhịn được khẽ cười ra tiếng, tay đè vào chỗ sâu mẫn cảm nhất trên người cô, cô giật minh, run rẩy mạnh, anhliền vui vẻ và cười hai tiếng trầm thấp. Cố Lan San e lệ, nghiêng đầu, dựa vào cổ của anh, hung hăng cắn một cái, anh liền thuận thế đặt đầu cô lên trên vai của mình, sau đó ôm cô thật sâu, không có hành động khác.
Trong đêm tối yên tĩnh, anh và cô chỉ đơn giản ôm ấp như vậy.
Bọn họ rõ ràng nghe tiếng tim đập của nhau, khiến trái tim của nhau, dần dần yên tĩnh.
Hồi lâu, Thịnh Thế mới dán bên tai Cố Lan San, nhẹ nhàng nói: “Sở Sở, chỉ cần em đi theo anh, em khiến anh vạn kiếp bất phục, anh cũng không trách em.”
Cố Lan San không nói gì, chỉ giơ tay lên, ôm thật chặt Thịnh Thế.
Thịnh Thế thuận thế bế Cố Lan San từ trên ghế lên, sau đó ngã xuống giường, tiếp tục đùa giỡn mà vừa rồi mới tiến hành một nửa.
Làm ở trên giường khách sạn dễ chịu, thoải mái, dễ phát huy hơn làm trong toilet khách sạn.
Thịnh Thế giống như ngựa hoang mất cương, tùy ý rong ruổi trên thân thể mềm mại của Cố Lan San. Anh thay đổi cách muốn cô, triền miên, kiều diễm, không ngừng nghỉ chút nào.
Đến cuối cùng, Cố Lan San đã mệt lại mệt, không mở nổi mắt, còn Thịnh Thế vẫn hào hứng bừng bừng. Cố Lan San tức giận, hung hăng cắn một cái trên bả vai Thịnh Thế, hai chân liều mạng kẹp chặt, muốn ép anh ra ngoài, anh căng táo tợn đụng mạnh vào sâu bên trong hơn, cái này so cái khác còn mạnh hơn, mạnh đến nỗi thân thể Cố Lan San căng thêm nhạy cảm, mềm mãi xụi lơ dưới thân thể anh, ạm mới gọi tên cô, lưu luyến kết thúc.