Ngay lúc zombie đang chần chừ, Nguyên Dã từ bên cạnh chui ra, đánh thẳng vào cái mạng của zombie.
Zombie nổi giận gầm lên một tiếng, chống lại Nguyên Dã.
Vũ khí của con zombie này chính là móng tay, đồ vật nào bị móng tay cào trúng, lập tức biến mất.
Minh Thù không nhìn ra Nguyên Dã có kỹ năng gì, hình như hắn dựa vào sức mạnh của bản thân giao thủ với zombie.
“Grừ!”
Zombie nổi giận gầm lên một tiếng.
Ngón tay đen nhánh lập tức bắt được Nguyên Dã.
Dường như không khí cũng bị rạch ra mấy lỗ.
Nguyên Dã sốt ruột giang tay nắm bắt không khí, zombie đột nhiên đập thẳng về phía trước, toàn bộ thân thể nện vào trong tường.
Nguyên Dã nhảy lên, chuẩn bị giải quyết hết zombie.
Zombie đột nhiên chạy về phía xa, vẫn không quên dọa nạt: “Các ngươi chờ đó cho ta! Ta sẽ không bỏ qua cho đám người các ngươi đâu!”
Nguyên Dã cũng không đuổi nữa, hắn đứng ở nơi cao hơn nhìn Minh Thù.
Dường như cô xem đến ngây người, ngậm một cây thịt khô đến quên động tác.
Minh Thù cảm thán.
Con zombie này không tệ!
Có tiền đồ.
Nguyên Dã từ phía trên nhảy xuống: “Cô là zombie?”
“Ồ… Ừm.” Minh Thù đáp một tiếng, nở nụ cười: “Cũng muốn giết tôi?”
Nguyên Dã bước chầm chậm đi tới, nhìn chằm chằm cô ngậm thịt khô: “Ăn đồ ăn có thể tiêu hóa?”
Minh Thù nuốt thịt khô xuống.
Áp sát như thế, muốn đoạt thịt khô sao?
“Tiêu hóa rất tốt.”
“Tiến hóa cũng không tệ.” Nguyên Dã nói thầm một tiếng, ánh mắt đánh giá cô: “Có phải nên trả thực vật biến dị cho tôi hay không?”
“Đã nói với cậu là tôi ăn rồi.” Minh Thù chuyển ánh mắt: “Nếu cậu không để ý, tôi có thể nhổ ra cho cậu?”
Nguyên Dã: “…” Nghĩ lão tử này dễ gạt sao?
Hắn biết thực vật biến dị ở trên người cô, đương nhiên cũng biết có còn hay không.
Nguyên Dã an ủi mình một tiếng, không tính toán với cô.
“Cô tên gì?”
“Anh có thể gọi là vua.”
“…” Thần kinh sao.
Nguyên Dã phủi bụi trên người, hắn khom lưng nhặt cái túi từ dưới đất lên, ném ra phía sau, sải bước rời khỏi.
Cần tĩnh táo một chút.
“Ôi chao, không cần tôi nhổ ra cho anh sao?” Minh Thù đi theo phía sau hắn, nỗ lực tranh thủ kéo giá trị thù hận.
“Zombie các người đều không sạch sẽ như vậy sao?” Nguyên Dã rất phiền phức.
Ai cần cô nhổ ra chứ!
Có ghê tởm hay không!
“Zombie cần gì sạch sẽ?” Minh Thù hỏi lại.
“…” Lão tử không còn gì phản bác.
Trên đường đi ra ngoài gặp phải mấy con quái vật, Nguyên Dã lại tựa như đã tìm được kỹ xảo giết chúng nó, rất dễ dàng đã giết chết hết quái vật.
“Cô đang rải cái gì vậy?” Nguyên Dã vừa quay đầu liền thấy Minh Thù rải đồ tứ tung, lóe lên tia hồng quang kỳ lạ.
“Bom hẹn giờ.” Minh Thù thành thực: “Có vấn đề gì không?”
Nguyên Dã: “…” Bà nó! Cô ta thả bom, vậy còn hỏi cô ta làm gì?
Mấu chốt là, đống bom kia từ đâu tới.
Nghĩ đến hoả tiễn trước kia… Nguyên Dã quyết định không hỏi vấn đề này nữa.
Thời gian của bom hẹn giờ đếm ngược hơi dài, còn bốn mươi tám tiếng.
“Cô muốn nổ thành sao?”
Minh Thù cười đến vô cùng xán lạn: “Tôi còn muốn nổ anh đó.”
“…”
Nguyên Dã cầm lấy ba lô lập tức rời khỏi, lão tử sao lại để ý cô ta chứ!
Minh Thù một đường thẳng đi ra ngoài, cách một đoạn lại đặt một quả bom hẹn giờ.
Diệp Tương Tư ở một chỗ rất xa chờ cô, thấy cô trở về vội vàng xuống xe.
“Vù…”
Mặt bên có cái gì nhào về phía cô.
Nguyên Dã chỉ cảm thấy bên cạnh có một luồng gió.
Bên cạnh chiếc xe phía trước, một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn giẫm trên người quái vật, một cước lại một cước, răng rắc một tiếng, quái vật lập tức không động đậy.
Minh Thù chạy đến một nửa: “…”
Diệp Tương Tư giống như bị đồ ở dưới chân dọa, chạy ra thật xa, sắc mặt trắng bệch: “Cái này… Cái này cái gì, thật là ghê tởm.”
Nghiêm túc sao?
Nữ chính bạo lực ngầu như vậy, trước đây sao bị người ta bắt được vậy!
Đạo diễn à, kịch bản này không đúng rồi!