Mấy chữ bạn học cùng lớp này làm Tiêu Lam hơi nhớ lại một chút, lúc học đại học hình như có gặp qua một người như vậy, nhưng hai người cũng không có giao tình gì.
Cho nên, gã ta gọi là gì ý nhỉ?
Nhìn Tiêu Lam vẫn là biểu cảm “Anh là ai” như cũ, nụ cười trên mặt nam áo vest có chút không nhịn được: “Tôi là Dương Hỉ, nhớ ra chưa?”
Tiêu Lam rốt cuộc từ trong góc xó ký ức nhảy ra người này, hình như là người cùng lớp sinh ra trong nghèo khó. Cũng không biết người này có tật xấu gì, mỗi lần thấy cậu đều là một bộ âm dương quái khí, trước kia một ít lời đồn về cậu cao lãnh không để ý tới người khác hình như cũng là do người này truyền ra.
Hiện tại gã lại muốn làm gì?
Dương Hỉ vẫn luôn nhìn Tiêu Lam không vừa mắt, từ sau khi tiến vào đại học đã bắt đầu.
Rõ ràng hai người đều rất nghèo, chính là đãi ngộ trong trường học lại hoàn toàn bất đồng. Tiêu Lam lớn lên đẹp, vận động toàn năng, thành tích lại tốt, nhân khí trong các nữ sinh cực cao, lão sư cũng thích cậu. Còn Dương Hỉ thì tướng mạo thường thường, chỗ nào cũng không xuất sắc, ở trong trường học giống như một người tàng hình.
Càng bực bội hơn chính là ngay cả nữ sinh gã yêu thầm mỗi người đều nói thích Tiêu Lam, bọn đàn bà con gái chỉ biết nhìn mặt, quả thật là nông cạn!
Vì thế gã luôn âm thầm cùng Tiêu Lam phân cao thấp, lại bất luận phương diện nào cũng đều chưa từng chiếm qua thượng phong. Gã lại âm thầm rải rác một ít lời đồn Tiêu Lam không dễ ở chung, lại vẫn không đau không ngứa, thậm chí có nữ sinh tỏ vẻ nam thần băng sơn cũng rất ngầu.
Dương Hỉ sắp tức điên.
Thẳng đến có một ngày, gã cùng phú nhị đại mà gã nịnh bợ lêu lổng ở quán bar trên phố, thấy được Tiêu Lam đang làm công. Trong lòng gã mừng như điên, cảm thấy thời điểm để các nữ sinh biết gương mặt thật của Tiêu Lam đến rồi, nó là nam thần toàn năng chỗ nào chứ, chỉ là một thằng nghèo hèn cả ngày làm công, cả bữa cơm ngon cũng ăn không nổi mà thôi!
Kết quả, chờ gã tìm được lý do sấn thời gian Tiêu Lam làm công gọi mấy nữ sinh yêu thầm cậu đến xem, các nữ sinh lại tỏ vẻ “Tiêu Lam mặc đồng phục bartender siêu cấp đẹp trai luôn!”, “Bộ dáng pha chế cũng soái nữa!”.
Dương Hỉ quả thực đương trường liền phải tức ra bệnh.
Còn may, Tiêu Lam không thể vẫn luôn đắc ý mãi.
Sau khi tốt nghiệp, Tiêu Lam bởi vì ghi chép không hoàn thiện mà gần như bị tất cả công ty hữu hào cự tuyệt ngoài cửa, một vài khác cũng bị bọn cho vay nặng lãi quấy rối cậu mà lui bước. Dẫn đến một sinh viên thành tích ưu dị như Tiêu Lam cuối cùng chỉ có thể đi làm việc vặt, hơn nữa mỗi một việc đều không làm lâu dài được.
Vẫn luôn âm thầm chú ý Tiêu Lam, Dương Hỉ nghe thấy tin tức này thì vui vô cùng.
Dương Hỉ sau khi tốt nghiệp bởi vì biết luồn cúi gặp may, tốc độ thăng chức rất nhanh, cũng càng ngày càng được ông chủ của mình coi trọng, quả thực là khác nhau một trời một vực với Tiêu Lam lăn lộn ở tầng dưới chót.
Về sau chỉ cần gã không vui liền sẽ đi hỏi thăm một chút hướng đi của Tiêu Lam, xem cậu lại bởi vì vay nặng lãi gây chuyện bị sa thải thì tâm tình sẽ vô cùng vui sướng, có một loại kɦoáı ƈảʍ đem Tiêu Lam hoàn toàn đạp dưới chân.
Hôm nay, Dương Hỉ cùng ông chủ tới bái phỏng một nhân vật trọng yếu, là một người sáng lập công ty lớn, một khi được đến ông ấy ủng hộ, nghiệp vụ công ty lại có thể khuếch trương thêm một lĩnh vực.
Vị đại lão kia không thích bị quá nhiều người quấy rầy, cho nên lúc ông chủ vào nhà bái phỏng, gã chỉ có thể ở bên ngoài chờ, đang thời điểm nhàm chán lại thấy được Tiêu Lam.
Ai da, việc vui thế mà tự mình đưa tới cửa!
Dương Hỉ không cảm thấy loại biệt thự đắt nhất toàn thành thị này, kẻ nghèo hèn như Tiêu Lam có thể mua nổi. Mấy tháng trước gã mới hỏi thăm qua, Tiêu Lam chính là nghèo đến chỉ có thể thuê mỗi giường mà ngủ.
Dương Hỉ lại bày ra nụ cười mang theo phúng: “Tiêu đại nam thần là ở chỗ này làm người vệ sinh hay là bảo an thế, công việc này quả thực quá hiếm có, cậu cần phải · trân · trọng · nhiều ·vào.”
Gã cố tình tăng thêm mấy chữ, gã có thể khẳng định, rất nhanh sẽ có bọn cho vay nặng lãi tới cửa, sau đó Tiêu Lam cũng chỉ có thể mặt xám mày tro bị đuổi đi, giống một con chó hoang không ai muốn vậy.
Tiêu Lam nhìn gã một cái, nhàn nhạt trả lời: “Tôi ở nơi này.”
Dương Hỉ đột nhiên phát ra một trận cười to, như là nghe được chuyện cười tràn ngập kỳ tư diệu tưởng: “Phụt ha ha ha ha, cậu ở đây? Ngủ phòng an ninh cũng coi như ở sao?”
Lúc này, một chiếc Ferrari từ phía sau chậm rãi trườn tới.
Từ trong xe đi ra một người đàn ông anh tuấn, hắn mặc vest khuynh hướng cảm xúc cực tốt, vest kia cực kỳ vừa người, vừa thấy chính là định chế tư nhân, hoàn toàn không giống loại Dương Hỉ mua ở cửa hàng trang phục.
Người đàn ông nhìn Tiêu Lam, hỏi: “Phát sinh chuyện gì?”
Tiêu Lam chỉ chỉ Dương Hỉ đứng trước mặt: “Gặp bạn học cũ.”
Dương Hỉ nhìn mặt Tiêu Lam, lại đánh giá một chút người đàn ông cả người khí độ bất phàm, nghĩ đến ban nãy Tiêu Lam nói cậu ở nơi này, nháy mắt minh bạch là chuyện như thế nào.
Hóa ra người này thế mà không biết xấu hổ như vậy, nghèo đến cho người ta nuôi sao?
Gã xả ra nụ cười khinh thường: “Không thể tưởng được, không thể tưởng được, cao tài sinh trường chúng ta hiện tại thế mà lại tìm kim chủ, nếu như bị những nữ sinh coi cậu là nam thần biết, còn không biết mấy cô sẽ đau lòng cỡ nào.”
Gã cố ý làm trò nói Tiêu Lam tìm kim chủ, chỉ muốn nhìn biểu cảm nam kham của Tiêu Lam.
Kết quả gã không chờ đến Tiêu Lam trả lời, người đàn ông trong xe trực tiếp nói với gã: “Cậu hiểu lầm, tôi chỉ là trợ lý tư nhân của tiên sinh mà thôi.”
Dương Hỉ tự nhiên không tin: “Sao có thể? Cái dạng nghèo kiết hủ lậu như cậu ta.”
Gã trừng mắt nhìn Tiêu Lam, gia hỏa giỏi lắm, thế mà khiến kim chủ cũng nói chuyện giúp nó, cũng không biết đã dùng thủ đoạn gì.
****Truyện chỉ được đăng tại 2 nơi là https://hikariare.wordpress.com và watt—pad (w,a,t,t,p,a,d) Kaorurits.
Lúc này, cửa lớn biệt thự bên cạnh mở ra, một người trung niên bụng phệ từ bên trong đi ra, nhìn ra được có chút nản lòng. Dương Hỉ vội vàng thu hồi biểu cảm khinh thường trên mặt, biểu cảm của ông chủ vừa nhìn đã thấy chính là chuyện không thành, gã rất cơ linh mà không dán lên vuốt mông ngựa, chỉ là cung cung kính kính mà đi tới bên người ông chủ.
Ông chủ vẫn có chút chưa từ bỏ ý định, nói với trong nhà: “Trương tổng, lần sau con lại đến bái phỏng.”
Trong nhà lại đi ra một người: “Không vội, tiểu Lưu à. Hiện tại công ty ta đã giao cho con trai rồi, chuyện gì ta cũng mặc kệ cả.”
Người nọ từ trong phòng đi ra, nhìn thấy người trước cửa tức khắc nở nụ cười: “Tiểu Tiêu đó hả, hôm nay cháu đã trở lại? Phí Lạc cũng ở à.”
Tiêu Lam cũng cười với ông: “Chào Trương gia gia, chúng cháu hôm nay vừa lúc rảnh, ở cả đêm sẽ đi ạ.”
Lạc cũng gật đầu chào hỏi ông cụ Trương.
Biểu cảm trên mặt Dương Hỉ đều sắp nứt ra, Tiêu Lam vậy mà quen biết Trương tổng!
Trương tổng dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, một mình dốc sức làm ra một công ty lớn vượt quốc! Hai người thế mà còn quen thuộc như vậy, nhìn bộ dáng Trương tổng rõ ràng còn chuyên môn hay tám chuyện với Tiêu Lam, còn người đàn ông lái Ferrari kia mới là mang thêm vậy.
Ông cụ Trương cũng đi tới cửa, nhìn Dương Hỉ cùng ông chủ họ Lưu của gã, hỏi Tiêu Lam: “Các cháu quen nhau à?”0
Tiêu Lam nhìn mắt Dương Hỉ: “Đây là bạn học hồi đại học của cháu, tên là…… Ặc……”
Có thể là cơm ăn đến quá no rồi, cũng có thể là người này ở trong lòng cậu thật sự quá không có cảm giác tồn tại, cậu lại nhớ không nổi vị bạn học cũ này gọi là gì.
Trong không khí tràn ngập một bầu không khí xấu hổ.
Lạc kịp thời tiến lên giải vây: “Dương Hỉ.”
Dương Hỉ: “……”
Tiêu Lam mẹ nó có phải mày cố ý hay không! Rõ ràng chỉ cần nói một câu hai người biết nhau là có thể làm Trương tổng chú ý tới mình, ở trước mặt ông chủ nở mày nở mặt to, lại một hai phải làm đến giống như người qua đường.
Chúng ta chính là túc địch! Túc địch! Chẳng lẽ mày cả tên tao cũng không nhớ rõ sao?
Ông cụ Trương liếc nhìn Dương Hỉ đáy mắt mang theo tức giận còn có ghen ghét không giấu được một cái, lắc đầu: “Xem ra trường học các cháu có đôi khi cũng sẽ chiêu một vài người không đạt tiêu chuẩn nhỉ.”
Ông chủ Dương Hỉ nghe vậy cũng liếc nhìn đánh giá cấp dưới của mình một cái, diện mạo thường thường, cử chỉ không phóng khoáng, còn không có nhân mạch nào, ngoại trừ vuốt mông ngựa ra thì năng lực làm việc cũng thật bình thường, so sánh với bạn học thì chênh lệch tựa hồ thật sự có hơi lớn.
Dương Hỉ: “……”
Tiêu Lam, tao con mẹ nó không để mày yên đâu!!!!