Cố Phỉ Phỉ chân thành xin hỏi, vậy thì, bình thường và không bình thường khác nhau ở đâu?
“Cậu cảm thấy thoải mái, vậy đó là bình thường.”
Trong nháy mắt Cố Phỉ Phỉ rơi vào sự trầm tư.
Chị gái bán hàng cầm son môi tới cho cô thử màu, cô khoát tay một cái, thấy chẳng còn hứng thú gì.
Cô biết điểm mấu chốt cho tới bây giờ không phải là cô có bằng lòng hay không.
Mà là cô không xứng.
Không xứng với sự sạch sẽ, lành mạnh, và bình thường như vậy.
10.
Bởi vì sắp đến hôn lễ của Chu Di và Đàm Yến Tây, các loại chuyện liên quan đến hai người lại trở thành tiêu điểm bàn tán của mọi người trong vòng xã giao, buôn dưa từ chuyện cũ đến việc mới.
Các giọng điệu thì đủ cả, hâm mộ, ghen tị, tò mò đơn thuần, hoàn toàn ác ý… Trên đời đúng là không có bức tường nào không lọt gió, những chi tiết nhỏ xíu cũng bị người ta cố ý bới móc ra.
Đề tài hôm nay là do một cô hot girl mạng nho nhỏ gợi lên, nói năm đó đến câu lạc bộ mà Vệ Thừa và bạn trai của anh ta đầu tư kia, trong lúc vô tình lại nghe được tin đồn rất thú vị, chuyện liên quan đến Chu Di và em họ của Đàm Yến Tây – Doãn Sách.
Cô ta nói như thật: Hôm đó Chu Di oan gia ngõ hẹp gặp được người cũ của Tam công tử, trong lúc chật vật bỏ đi thì bị Doãn Sách cản lại, thái độ của Doãn Sách rõ ràng là đào góc tường, anh khuyên Chu Di, đi theo anh họ của anh sẽ chẳng có tương lai.
Cô ta cười nói: “Ý ngầm chẳng phải là, đi theo anh ta mới có kết quả?”
Mọi người kinh ngạc rối rít, “Thật không vậy? Chuyện này quá máu chó. Cô Chu này có bản lĩnh gì mà có thể làm hai anh em cùng tranh đoạt người tình như vậy…”
Cố Phỉ Phỉ ngồi cách đó rất xa, uống rượu một mình, tiếng nói chuyện của nhóm người bên kia lại lọt vào trong tai.
Cô uống xong, lại bảo bartender rót thêm một ly. Cho thêm nhiều đá.
–
Uống say một nửa, trên đường bắt xe về nhà, cô gọi cho Doãn Sách một cuộc điện thoại, bảo anh đến chỗ cô.
Doãn Sách vẫn đang xem xét kế hoạch dự án, nói có lẽ tối nay anh không rảnh.
Cố Phỉ Phỉ chỉ nói một câu, “Hoặc là tối nay anh tới, hoặc là sau này cũng đừng đến nữa”, rồi cúp điện thoại.
Sau khi về đến nhà, Cố Phỉ Phỉ nằm luôn lên ghế salon, cũng chẳng thèm rửa mặt.
Không biết đã qua bao lâu, đang lúc cô mơ màng thì nghe được tiếng bấm mật mã và mở khóa.
Cô cũng không ngồi dậy, chỉ quay đầu nhìn ra cửa.
Nhìn thấy Doãn Sách đang đi về phía cô, đến bên cạnh ghế salon, bàn tay chạm lên trán cô, “Uống say?”
“Không.”
Cố Phỉ Phỉ đặt đầu lên cánh tay, nhìn chằm chằm thẳng vào anh, “Sao anh không nói sớm với em?”
Doãn Sách không hiểu.
Cố Phỉ Phỉ cũng không vòng vo với anh, “Nếu em biết anh từng thích Chu Di thì em sẽ không chạm vào anh đâu.”
Doãn Sách nhìn cô chằm chằm, không lên tiếng trong một lúc, bởi vì rất ít khi anh thấy cô có vẻ mặt tức giận như thế này.
Một lát sau anh nói: “Nếu em bằng lòng nghe, anh sẽ giải thích với em.”
“Lười nghe. Không có hứng thú.”
“Vậy anh chỉ có thể coi là em đang ghen…”
Cố Phỉ Phỉ ngồi nhổm dậy, lời này đã chạm thẳng đến vảy ngược của cô, “Em và Chu Di là bạn nhiều năm như vậy, thời điểm em chật vật nhất là cô ấy tìm cách giúp em. Anh nghĩ anh là ai, lại muốn em cùng cô ấy tranh đoạt người tình!”
Nói ra lời khó nghe như vậy mà vẻ mặt Doãn Sách cũng không có gì thay đổi, “Phỉ Phỉ, em vì một chuyện nhỏ như vậy mà đặc biệt gọi anh đến đây, lập trường của em cũng không còn vững nữa rồi.”
Cố Phỉ Phỉ cười lạnh một tiếng, “… Được. Vậy em hỏi anh một câu, anh biết rõ em là bạn của Chu Di, anh đã từng thích cô ấy, rồi lại thích em… Anh có ý gì?”
Ánh mắt Doãn Sách nhìn cô rất tỉnh táo, “Lúc em còn nhớ mong Lương Hành Mộc lại vẫn ở cùng anh. Vậy em có ý gì? Chẳng qua em biết anh coi em là sự lựa chọn đầu tiên. Vậy em thì sao, Cố Phỉ Phỉ, anh đâu phải là lựa chọn thứ nhất của em? — Không, anh còn không đủ tiêu chuẩn để trở thành lựa chọn của em.”
Đầu Cố Phỉ Phỉ nhức sắp muốn nứt ra, không muốn tranh luận với anh nữa. Giờ phút này cô như miễn nhiễm với tất cả đạo lý trên đời, chỉ thấy cực kỳ chán ghét con người càn quấy xa lạ của chính bản thân mình kia.
Cô đưa tay, cầm một cái gối ném lên người anh, “Anh cút đi. Chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau nữa…”
Vẻ mặt Doãn Sách trầm xuống, “Hơn nửa đêm anh chạy tới đây không phải để nghe em nổi giận.”
“Vậy vì cái gì? Lên giường? Được… Làm xong thì anh cút mau.”
Doãn Sách nhăn chặt mày lại, đưa tay đánh lên gáy cô một cái, không nói gì mà chặn miệng cô lại.
Lúc này hành động từ chối anh của Cố Phỉ Phỉ chỉ như một trò trẻ con. Đây cũng là lần đầu tiên cô thấy anh thực sự tức giận.
Khi dừng lại lấy hơi, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo của Doãn Sách nhìn vào cô, “Cố Phỉ Phỉ, nếu không phải anh thích em thì sẽ chẳng chiều theo cái tình tính thối tha này của em đâu. Thừa nhận em đang ghen khó đến vậy? Cảm giác giống nhau thôi, anh đã nếm qua ở chỗ em và Lương Hành Mộc đủ rồi. Em thì chưa phải thử bao giờ, có phải không?”
Cũng chẳng chờ cô nói chuyện, anh cúi đầu, tiếp tục hôn cô.
Cố Phỉ Phỉ giãy giụa một chút, mò tới cầm được chiếc kính của anh, cô thừa dịp gỡ xuống, tay giơ lên cao, tuyên bố sẽ ném vỡ nó.
Doãn Sách dừng lại, hơi mở mắt ra nhìn cô, “Em ném đi.”
Đối diện với sự yên lặng trong khí thế lù lù không động của anh, Cố Phỉ Phỉ cảm thấy sự kiêu căng của mình đã biến mất từng chút từng chút đến chẳng còn gì.
Cuối cùng, cô chỉ có thể nhét lại chiếc kính vào tay anh, đẩy anh ra, muốn đi vào phòng tắm, cô nói cô uống say, muốn nôn.
Nhưng Doãn Sách cũng không cho cô trốn đi nôn ói, đưa tay bắt lại cánh tay cô, làm cô ngã lại lên ghế salon.
“… Anh buông ra, em muốn nôn thật đó.”
“Nôn đi. Nôn luôn ở đây.”
Lần này, Cố Phỉ Phỉ chẳng làm được gì nữa.
Cô buông một tiếng thở dài.
Còn Doãn Sách lại nói: “Tiếp theo, có phải em định dùng khổ nhục kế không?”
“…”
Doãn Sách: “Vô dụng. Mỹ nhân kế cũng vô ích.”
“…”
“Trừ khi em thừa nhận.”
“… Anh bây giờ khác gì đang vu oan giá họa hả?”
“Khác nhau.” Doãn Sách rất đứng đắn, “Em cũng đâu có bị oan — Nói đi, thẳng thắn sẽ được khoan hồng.”
Cố Phỉ Phỉ vẫn mạnh miệng không chịu thừa nhận, cô không tin mỹ nhân kế sẽ vô dụng, vậy nên cô định thử một chút.
Doãn Sách lại đoán được trước ý đồ của cô, đưa tay ra siết chặt lấy hai cổ tay cô, không cho cô thi triển chiêu trò. Anh không nhường nửa bước, nhất định bắt cô phải thừa nhận, cô đang ghen.
Cố Phỉ Phỉ cười, “Dù em có thừa nhận bằng lời thì sao chứ, anh còn chưa hiểu em à, em giỏi nhất là nói không giữ lời.”
“Không quan trọng, Cái anh muốn là thái độ của em.”
Anh không đeo kính, lúc nhìn cô thì sát gần cô hơn một chút theo bản năng. Con ngươi của anh màu nâu thẫm, mí mắt mỏng rất trắng, lúc nhắm mắt lại còn có thể thấy được những mạch máu màu xanh mơ hồ trên đó.
Cố Phỉ Phỉ thất thần trong chốc lát, nghiêng đầu, đưa cằm tới gần bả vai anh. Anh dừng lại một chút, buông lỏng cổ tay cô, cô đưa tay ra kéo vai anh lại.
Một cánh tay của Doãn Sách đang chống đỡ trên lưng ghế salon, nhưng không thể duy trì tư thế này lâu được. Anh ngồi dậy, tay thuận đường rơi xuống ôm lấy lưng Cố Phỉ Phỉ, đỡ cô cùng ngồi lên, nằm lên trên ngực anh.
Giọng nói của Cố Phỉ Phỉ rất nhẹ, “Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, anh có hiểu em không? Cứ như vậy… anh đầu tư như thế, đánh giá em quá cao, không sợ lỗ vốn à…”
“Phỉ Phỉ, em là người, không phải đồ vật, không phải tài sản. Nhìn người thì phải nhìn bản chất. Anh biết bản chất của em tuyệt đối không xấu.”
Trong cổ họng Cố Phỉ Phỉ như được nhét bông, không nói nên lời, thật lâu sau mới nói một câu tối nghĩa, “Em thì chẳng có vấn đề gì, nhưng anh sẽ có thể vì em mà trở thành trò cười.”
“Trong mắt người ngoài, đều là anh mượn thế anh Ba mới có được ngày hôm nay, từ trước đến giờ cũng đâu thiếu người bàn tán về anh…”
“Không giống nhau. Anh muốn có một mối quan hệ với em, những lời bàn luận kia sẽ đâm thẳng vào cột sống của anh, mắng mỏ anh…”
“Em biết là anh không quan tâm.”
“Anh nghe em nói đã.” Cố Phỉ Phỉ nắm chặt lấy cổ áo của anh, trán đặt trên bả vai, dường như dùng hết sức lực toàn thân dựa vào anh vậy, “Anh đi hỏi thăm một chút, tìm hiểu chuyện trước kia của em, rồi hãy quyết định…”
“Em tự nói cho anh đi.”
Cố Phỉ Phỉ cắn chặt môi.
Doãn Sách hơi cúi đầu chạm vào trán cô, nhẹ giọng nói: “Em xem, em không dám nói cho anh nghe, bởi vì em quan tâm đến anh, sợ anh sẽ coi thường em.”
Trong nháy mắt Cố Phỉ Phỉ rốt cuộc cũng thấy thất bại, “… Đúng.”
“Anh sẽ không coi thường em, Phỉ Phỉ. Chẳng phải em muốn anh biết người biết ta? Thay vì nghe phiên bản thêm bớt bịa đặt từ người khác, chẳng bằng em tự nói cho anh.”
“… Anh thật sự muốn biết?”
“Ừ.”
–
Phải nói từ đâu nhỉ?
Cố Phỉ Phỉ cũng thấy nghi ngờ.
Nhìn lại quá khứ, cô cũng không biết rõ được là bi kịch từ lúc nào đã bắt đầu đặt nền móng.
Càng lớn lên, theo lý thuyết thì càng có nhiều chi tiết bị chôn vùi trong ký ức, nhưng hết lần này đến lần khác, có một số chuyện lại như được một lưỡi dao chạm khắc, khảm sâu trong xương thịt của cô, biến thành vết tích không bao giờ phai mờ.
Tựa như sau khi trưởng thành cô vẫn thường gặp giấc mộng lặp đi lặp lại kia, trong mơ là rạp chiếu phim mờ tối, người phụ nữ khóc lóc, cây kẹo bông chưa từng ăn một miếng, bóng người biến mất trong con hẻm…
Sở dĩ cô vĩnh viễn nhớ được, vì đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy mẹ mình.
Buổi tối hôm đó, mẹ leo lên sân thượng gieo mình rơi xuống. Cô ngủ say sưa chẳng biết gì, bị âm thanh ồn ào náo loạn đánh thức mới mơ màng ý thức được, đã có chuyện gì đó xảy ra.
Cũng chẳng có ai để ý đến cô, cô lặng lẽ nhích tới gần tấm vải trắng đắp trên thi thể, vén lên nhìn một cái, sợ đến ngã dập mông xuống đất.
Bởi vì cái nhìn này mà cô bị kích thích, sốt cao liên tục mấy ngày liền. Sau khi hạ sốt, tang lễ cũng đã xong xuôi.
Một ngọn lửa đốt cháy sạch sẽ.
Vậy nên, giấc mơ của cô luôn luôn chỉ có một nửa phía trước, bởi vì nửa sau là việc cô không có cách nào đối mặt dù trong mộng hay trong thực tế, một cơn ác mộng chân chân thật thật.
Nhưng mà, người phụ nữ ngốc nghếch ấy, tự sát để đổi lấy cái gì?
Chẳng đổi được điều gì cả.
Cố Kiến Xương – cha cô, vui vẻ vì nỗi phiền toái đã tự động được giải quyết, bảy ngày đầu tiên của vợ còn chưa qua đã không ngừng bận bịu đón người đàn bà bên ngoài về, tung tăng tung tẩy đưa người vào nhà.
Hai kẻ trai trộm cắp gái làm tiền, cá mè một lứa, Cố Kiến Xương lấy được tiền, hai người mang đi ăn uống vui chơi.
Cố Phỉ Phỉ có một ký ức rất dài về cuộc sống đầy túng quẫn, tiền học phí phải đóng, tiền sinh hoạt thì phải nhìn sắc mặt người ta mà cũng chẳng xin được mấy đồng.
Những điều này cô cũng có thể nhịn, cô ăn uống kham khổ, nhưng chỉ có năm mười sáu tuổi ấy, lớp học vẽ chuyên sâu theo dự định ban đầu, có liên quan đến kết quả thi nghệ thuật của cô.
Cô biết Cố Kiến Xương đang có một khoản tiền, nên đã sớm hỏi han ông ta, tiền đó có thể cho cô một phần được không, để cô đi đóng tiền học.
Nhưng mà, tiền còn cầm chưa ấm tay, Cố Kiến Xương đã cùng mẹ kế của Cố Phỉ Phỉ thua sạch trong sòng bạc.
Khi bị chỉ trích, mẹ kế giễu cợt nói: Nhà họ Cố lớn đến đâu vậy, nuôi được mày đi học nghệ thuật? Khoản tiền này cũng không nhỏ, nộp rồi cũng như bát nước đổ đi, mày thì học được ra cái nước nôi gì? Có thể trở thành Leonardo da Vinci hay là Van Gogh? Tao thấy mày đi học mấy cái bình thường đàng hoàng, rồi sớm mà lập gia đình…
Cố Phỉ Phỉ không phản ứng lại bà ta, chờ Cố Kiến Xương lên tiếng, cô không tin, đây là cha cô mà, sao có thể bỏ mặc cô.
Còn Cố Kiến Xương chỉ khoát khoát tay, nói đừng ồn ào nữa, ông ta sẽ nghĩ cách kiếm tiền. Sau đó ông ta uống rượu, rồi bận đi ngủ.
Khoản tiền đó, rốt cuộc Cố Kiến Xương cũng chẳng nghĩ giúp cô được biện pháp gì.
Cô đi tìm ông bà nội cùng họ hàng thân thích mượn tiền, cũng chưa được đến một phần ba. Đến ngày cuối cùng của thời hạn ghi danh, cô cầm tiền đến xin thầy giáo dạy vẽ, có thể cho cô theo học trước được không, sau này cô sẽ nghĩ cách kiếm đủ tiền.
Thầy giáo vẫn mang vẻ mặt ôn hòa như lúc ở lớp học thử, bảo cô đi về trước, bây giờ ông ta còn phải lên lớp, không nói chuyện được. Hết giờ tự học buổi tối thì cô đến chỗ này tìm ông ta.
Buổi tối, Cố Phỉ Phỉ đúng hẹn đi đến phòng học vẽ.
Nếu như nói rằng cô không có dự cảm gì với những chuyện sẽ phát sinh thì là giả. Giờ tự học buổi tối làm đề thi Toán, cô chẳng viết xuống được một bài, suy nghĩ cũng trống không như bài thi đó, từng giây từng phút trôi qua trong đau khổ.
Cuối cùng, cô vẫn đi đến đó.
Thầy dạy vẽ hứa hẹn với cô, tiền học chuyên sâu sẽ không lấy một đồng, thậm chí cô muốn học mấy khóa cũng được, sau đó ông ta còn sẽ cầm tay chỉ điểm cho cô cách ứng phó với bài thi nghệ thuật, cách nộp đơn vào trường học.
Trên bàn học hàng ngày mọi người dùng để phác họa trong phòng vẽ kia, Cố Phỉ Phỉ trải qua thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô.
Sau chuyện đó, thầy giáo nhét chỗ tiền chưa tới một phần ba học phí mà cô chạy đông chạy tây kiếm được kia vào túi áo đồng phục học sinh của cô, lại cho cô thêm một xấp tiền thật dày, để cô cầm đi mua dụng cụ học vẽ, hay muốn mua váy áo xinh đẹp? Cô thích gì cũng được.
Cô biết tiền đó là bồi thường cho điều gì, bởi vì khi thầy giáo thấy cô ra máu, cực kỳ kích động.
Cố Phỉ Phỉ siết chặt tập tiền, rời khỏi phòng học vẽ, đứng cạnh cống thoát nước ven đường không nhịn được mà nôn ọe.
Trong trường học, cô cũng không phải là người có nhân duyên tốt, nhất là một năm cuối kia, có một hotboy trường theo đuổi cô. Có một cô bé lớp dưới thích chàng trai ấy, cô gái ấy dẫn đầu đám đưa tin vịt về cô, nói cô ăn nằm với nam sinh trường khác, hai trăm đồng là có thể ngủ với cô một đêm…
Cô vừa nôn ọe vừa nghĩ, cũng may, cô không rẻ mạt đến mức hai trăm đồng như vậy.
Sau đó, Cố Phỉ Phỉ đạt được ước nguyện thi đỗ vào học viện mỹ thuật tốt nhất, không còn lui tới với thầy giáo dạy vẽ kia nữa.
Tiền học phí cùng sinh hoạt phí cô cố gắng kiếm ra, miễn cưỡng có thể duy trì.
Cho đến khi cô xác định phải tới học viện mỹ thuật ở Paris học tập, Cố Kiến Xương lại một lần nữa nuốt lời.
Ngựa quen đường cũ, Cố Phỉ Phỉ lại tìm đến ông thầy kia. Phòng dạy vẽ của ông ta đã mở rộng lớn hơn lúc trước, poster tuyên truyền lớp học dán trên tường, tờ đầu tiên là hình của Cố Phỉ Phỉ, đặc biệt ghi rõ thành tích thi nghệ thuật của cô. Cố Phỉ Phỉ cảm thấy thật đáng châm chọc.
Có lẽ, con người sẽ chết lặng, ranh giới cuối cùng cũng theo đó mà không còn tồn tại nữa.
Thỉnh thoảng cô sẽ nghĩ, năm cô bốn năm tuổi ấy, cô không đến buổi học thử ở cung thiếu nhi kia, thì có phải cô sẽ có thể làm một người đọc sách học hành bình thường hay không.
Số phận đẩy cô lên con đường nghệ thuật thuần túy này, nhưng mà bước lên đó rồi mới phát hiện, có tài hoa không thôi không đủ, học viện mỹ thuật luôn tụ tập đủ những người trẻ tuổi có tài.
Trên con đường này, có đủ các loại cánh cửa, đủ các kiểu phương thức, mỗi người sẽ phải tính toán, phải cúi đầu trước núi cao, phải trả cái giá thật cao, tiền, quyền, hay là những thứ khác. Chỉ cần đưa ra một cái giá, tự khắc sẽ có người trả tiền.
Cô chẳng có gì cả, chỉ có thứ mà nhiều người cũng có, cũng vừa hay, da thịt và thân thể cũng có thể mang bán.
–
“… Dù sao Lương Hành Mộc cũng sẵn lòng thưởng thức tài nghệ của em, cũng đồng ý đầu tư kinh doanh, về mặt này mà nói em rất cảm ơn ông ấy. Trả giá ngang nhau mới có thể bình đẳng, cái ông ấy muốn, vừa vặn là em có thể trả được. Nhưng Doãn Sách, anh trả giá, em lại chẳng thể báo đáp ngang bằng cho anh được…”
Doãn Sách cúi đầu xuống, lúc hôn cô anh nếm được vị nước mắt mằn mặn, không khỏi ngẩn ra, “Em cảm thấy anh muốn em báo đáp anh như thế nào?”
“Ít nhất, anh xứng đáng với một người trong sạch…”
“Tư tưởng của em quá tệ đó, cô Cố, trái ngược hoàn toàn với cái danh yêu tự do không câu nệ của em.” Doãn Sách nắm lấy tay cô, đặt lên trước miệng anh, giọng anh có một chút khàn khàn, “… Anh nói thẳng với em, tài nghệ của em không có ý nghĩa gì với anh cả. Lương Hành Mộc là Bá Nhạc* của em, anh không phải. Điều duy nhất anh quan tâm, là con người em.”
*Bá Nhạc: người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. Ngày nay dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài.
Cố Phỉ Phỉ ngơ ngác không nói gì.
Doãn Sách cũng không biết anh đang hôn cô hay là hôn nước mắt của cô. Nếm được, đều là mùi vị đau lòng.
“Phỉ Phỉ… Em đã từng yêu ai chưa?”
Cố Phỉ Phỉ lắc đầu.
“Vậy anh nói cho em, anh muốn em báo đáp như thế nào. Anh muốn em yêu anh.”
Cố Phỉ Phỉ không nói lời nào, chỉ có thể hít vào thật sâu.
Cô không hề thấy cô xứng đáng với một sự đối xử đúng mực, nhưng Doãn Sách lại nhặt hết những mảnh vụn mà cô cho rằng mình không thèm để ý kia lên, cẩn thận ghép vào dán lại vì cô.
Doãn Sách đưa ngón tay cái ra, chạm vào dưới cằm, nâng mặt cô lên, xích lại gần nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng rõ vô cùng của cô lại đang bị che bởi một tầng hơi nước mông lung.
Tháo xuống mặt nạ giương nanh múa vuốt, cô chẳng qua chỉ là, cô bé mười sáu tuổi trong đêm tối, quẩn quanh ở ngã tư vận mệnh, nhưng chẳng chờ được ai tới cứu, cuối cùng không thể không cất bước đi vào bóng đêm.
Nhưng mà — “Anh không phải là tới cứu em. Anh tới để yêu em. Anh chỉ cần em yêu anh tương đồng như thế.”
Ngón tay Cố Phỉ Phỉ nắm chặt lấy cổ áo của Doãn Sách, cổ họng chua xót không thể cất nên lời.
Có lẽ, lúc một người được cứu rỗi hoàn toàn, chính là lúc người đó được yêu thương.
Cuối cùng Cố Phỉ Phỉ cũng lên tiếng: “… Em yêu anh.”
Doãn Sách thở ra một hơi chậm rãi, bàn tay đè chặt lấy xương bả vai của cô, ra sức ấn cô vào trong lồng ngực.
Cố Phỉ Phỉ cố gắng kiềm chế, rồi vẫn chẳng nhịn được bật ra tiếng nghẹn ngào.
Cô vẫn luôn cho rằng mình là một người không bao giờ khóc, trước kia, bao nhiêu thời điểm chìm vào trong bóng tối không thể thoát ra, cô cũng chưa từng khóc, chỉ lạnh lùng chống đỡ, hoặc dứt khoát cười một tiếng chẳng bận tâm.
Thời điểm yếu ớt nhất của con người, tuyệt đối không phải là lúc chỉ có một thân một mình, hay lúc cô độc đối chọi với trăm ngàn đau khổ.
Mà là khi được nâng niu trân trọng như báu vật.
–
Đêm đã khuya, Cố Phỉ Phỉ rửa mặt xong thì lên giường nằm nghỉ ngơi cùng Doãn Sách.
Đầu cô đau đến ngơ ngẩn, giống như men rượu bốc lên, giọng nói có mấy phần nghẹn ngào, “… Thật đúng là em coi thường anh rồi.”
Doãn Sách cười một tiếng, nói với cô, tuy nói rằng tình cảm không phải để mua bán, nhưng những việc đầu tư làm ăn của anh, anh chưa từng thua lỗ bao giờ.
Có thể trở thành mối tình đầu của cô Cố, lần này anh lãi lớn rồi.
11.
Hôn lễ của Chu Di và Đàm Yến Tây, Cố Phỉ Phỉ vừa làm phù dâu, lại kiêm làm người bói bài tarot ở một gian hàng.
Khách hàng đầu tiên của cô chính là Doãn Sách.
Anh mặc trang phục phù rể đồng bộ với cô, một bộ âu phục màu xanh đen, bước tới trước tấm bảng hiệu nhỏ của gian hàng ngồi xuống, nói muốn cô Cố xem nhân duyên cho anh một chút.
Cố Phỉ Phỉ chẳng muốn xem cho anh, nhưng không dứt được, đành để anh rút ra một lá bài, xem thử chuyện anh đang quan tâm nhất hiện giờ.
Doãn Sách thường nói, anh để ý nhất là trong tương lai bọn họ có thể gặp phải vấn đề gì.
Cố Phỉ Phỉ để anh rút ra một lá bài, là lá Giáo hoàng đảo nghịch*.
Anh nhìn lá bài trong tay một chút rồi hỏi cô: “Nghĩa là gì?”
Tài năng bói bài tarot của cô, đại loại cũng ngang với khả năng vẽ vời của Doãn Sách, cô cũng chỉ vừa mới nhớ được hết ý nghĩa các lá bài mà thôi.
Cô nhìn lá bài này, yên lặng trong chốc lát, “… Quên rồi. Em chỉ xem lướt qua sách hướng dẫn.”
“…” Doãn Sách đặt lá bài lại vào trong bộ, “Gà mờ thế.”
“Cho nên em mới bảo không muốn xem cho anh đó, em là đang lừa gạt thôi.”
“Em cũng biết thế à.”
–
*Chú thích: Lá bài Giáo hoàng trong Tarot, còn có tên là The Hierophant / The Pope.
Lá bài xuôi đại diện cho truyền thống, đức tin, những việc được sắp xếp theo quy củ như hôn nhân…
Lá bài đảo ngược có nghĩa là nổi loạn, không theo truyền thống, không hợp quy củ…
(theo Google)
Hôn lễ của Chu Di và Đàm Yến Tây kết thúc, hoa cầm tay của cô dâu, Chu Di đưa thẳng cho Cố Phỉ Phỉ, hy vọng cô có thể nhận được phần phước lành này.
Nhân vật chính của bó hoa này là hoa linh lan*, giá rất đắt, trước lúc làm lễ mới đưa đến, sợ rằng để lâu một chút sẽ héo rụng.
Buổi tối, sau khi qua chỗ Chu Di náo động phòng, Cố Phỉ Phỉ và Doãn Sách trở về phòng của mình.
Cố Phỉ Phỉ rất mệt mỏi, rửa mặt xong đã ngã thẳng xuống giường.
Trong bóng tối, Doãn Sách đưa tay ra ôm lấy eo cô, cô ngáp dài hỏi anh, “Muốn làm gì nữa?”
Tác phong của Doãn Sách xưa giờ vẫn luôn là ném bóng thẳng, lúc này cũng không ngoại lệ, đi thẳng vào vấn đề, “Phỉ Phỉ, em có ý định kết hôn không.”
“Với anh?”
“… Nếu không thì với ai?”
Cố Phỉ Phỉ cười một tiếng, vừa muốn đùa giỡn với anh đôi câu, lại nghĩ tới lá bài Giáo hoàng đảo nghịch anh rút được ban ngày, “Không đến mức anh họ của anh kết hôn, anh lại muốn nhanh chóng đuổi kịp anh ấy đó chứ.”
Doãn Sách chẳng biết làm sao, dường như cũng chẳng ngạc nhiên với câu trả lời này của cô, “Ngủ đi. Lần sau nói tiếp.”
–
*Chú thích: Hoa linh lan (Lily of the valley) dùng làm hoa cô dâu thì rất đắt, giá một bó hoa cưới linh lan lên đến cả nghìn $. Kate Middleton cũng cầm hoa này trong đám cưới.
Phỉ Phỉ đã từng nghe Chu Di nói qua, nhà họ Đàm và nhà họ Doãn, quan hệ cũng không tốt lắm.
Nhất là ông cậu kia của Đàm Yến Tây, rất giỏi tính toán chiêu trò. Còn về mợ của Đàm Yến Tây, mẹ của Doãn Sách, Chu Di chưa từng qua lại với bà ta, nhưng nghe nói mẹ của Đàm Yến Tây là Doãn Hàm Ngọc cũng không hợp với bà chị dâu này.
Hai vợ chồng đắp cùng một cái chăn thì không thể là hai loại người, mẹ Doãn cũng là một người rất lợi hại, miệng lưỡi chanh chua cay nghiệt, không nể mặt ai. Nếu không thì cũng không đến nỗi chia rẽ một mối tình duyên trước đây của Doãn Sách.
Lần này là đến phiên Cố Phỉ Phỉ.
Sau khi Cố Phỉ Phỉ và Doãn Sách thẳng thắn bày tỏ với nhau, hai người cũng không hề giấu giếm quan hệ, dù không gióng trống khua chiêng khoe khoang, nhưng những người trong vòng cần biết thì đều biết.
Tất nhiên cũng chẳng thiếu những lời giễu cợt, hơn nửa là hướng về phía Doãn Sách: Cũng coi như là người gia thế trong sạch, làm sao lại tìm một cô bạn gái như vậy? Cũng không biết đã qua tay bao nhiêu đàn ông nữa, thế mà cũng không chê dơ bẩn à.
Những lời bóng gió này, thổi qua thổi lại, dĩ nhiên là sẽ đến tai cha Doãn mẹ Doãn. Mẹ Doãn đã có kinh nghiệm trong chuyện giơ gậy đánh chết uyên ương, nên lần này cũng xung phong nhận việc.
Giữa trưa, mẹ Doãn tới cửa viếng thăm, sau lời tự giới thiệu chính là một hồi bắn súng so đao.
Lời tồi tệ nào mà Cố Phỉ Phỉ chưa từng nghe qua, lần này mẹ Doãn tốn bao sức mà lực sát thương cũng chỉ như mưa phùn nhẹ bay.
Từ trước đến giờ mỗi khi người khác hung hăng tiến đến, cô đều như miếng thịt dai nhách dao chém không động, chỉ cười hỏi: “Cháu muốn hỏi thăm một chút, lúc dì chia rẽ Doãn Sách và cô bạn gái trước, dì bồi thường cho cô ấy cái gì?”
Vẻ mặt mẹ Doãn khinh bỉ nhìn cô, “Cô gái nhỏ nhà người ta thức thời, vài lời nói rõ là đã hiểu, tự nhiên biết nên làm thế nào.”
“Nhưng mà cháu và cô ấy không giống nhau, nếu dì đã biết cháu là hạng người gì, sao lại không chuẩn bị gì cả? Dì biết Chu Di chứ? Là cô dâu của cháu đằng ngoại của dì ấy. Lúc đó, dì Doãn còn cho cô ấy mười triệu cơ.”
Mẹ Doãn vênh mặt lên trời, “Tôi khuyên cô nên tự thu xếp ổn thỏa, đừng có coi thường thế lực nhà họ Doãn. Tôi chỉ có một đứa con trai là Doãn Sách, cân nhắc cho tiền đồ của nó, việc gì tôi cũng làm được. Đến lúc đó, cô Cố, cô đừng trách tôi không nói trước với cô.”
Cố Phỉ Phỉ cười lớn, “Dì không biết rồi, người như cháu không có bản lĩnh gì, chỉ giỏi nhất là ôm đùi. Nếu không ổn, cháu sẽ đến chỗ người chị em Chu Di, cháu không có chỗ dựa nhưng cô ấy thì có.”
Sắc mặt mẹ Doãn khó coi cực kỳ, “Cô là đồ không biết xấu hổ, tôi không nói được cô. Tôi chỉ hỏi cô một câu, chỉ cần cô còn có chút lương tâm thì cô suy nghĩ cho Doãn Sách một chút. Bây giờ nó mới trên bước đầu sự nghiệp, cần có một hôn sự thỏa đáng, là lúc cần chỗ dựa để tiến lên. Cô có thể cho nó cái gì? Cô chỉ có thể để nó bị người ta ngoài sáng trong tối chỉ vào mặt mắng là cái loại nhặt đồ phế thải!”
Không thể không nói, một đống lời mắng mỏ của mẹ Doãn, chỉ có câu cuối cùng này là thật sự đâm vào lòng Cố Phỉ Phỉ.
Sau khi mẹ Doãn đi, Cố Phỉ Phỉ châm một điếu thuốc, nằm vật xuống ghế salon, hai chân vắt lên nhau trên tay ghế.
Cô cầm điếu thuốc lúc hút lúc không, trên mặt không có biểu cảm gì.
Đã đến lúc này.
Quyền quyết định không ở trong tay cô, cô chỉ có thể chờ. Chờ số phận tuyên án.
12.
Sau chuyện này, có đến hơn một tuần Doãn Sách không đến tìm cô, chỉ nói với cô qua điện thoại rằng có việc bận.
Cố Phỉ Phỉ cũng không hỏi anh có biết chuyện mẹ Doãn tới đây hay không.
Cô chắc chắn là anh biết, khoảng thời gian này hơn phân nửa là cũng đang tìm cách sắp xếp việc này.
Một hôm đã quá nửa đêm, Doãn Sách tới, uống đã ngà say.
Cố Phỉ Phỉ hiếm khi “hiền huệ” như vậy, vắt khô chiếc khăn nhúng trong nước ấm, đưa cho anh.
Doãn Sách tháo kính xuống để một bên, đắp khăn ấm lên mặt, sau một lát anh hỏi: “Em không hỏi anh xem gần đây anh bận gì à.”
Cố Phỉ Phỉ cười cười, “Loại chuyện này không tiện hỏi lắm nhỉ? Dù sao em cảm thấy mẹ anh nói rất có lý.”
“Bà ấy nói gì?” Doãn Sách lau mặt, đeo kính lên nhìn cô.
Cố Phỉ Phỉ nói: “Mẹ anh nói, em không giúp được gì cho anh, sẽ chỉ làm anh bị người ta đâm chọc. Lúc trước anh nói rằng anh không quan tâm… Nhưng em nghĩ, thật ra em lại để ý. Vậy nên em cũng chẳng biết nói gì. Về lý trí, thật lòng em hy vọng anh có thể tìm được một người môn đăng hộ đối. Em không giống với Chu Di, em không phản đối việc anh kết hôn. Chỉ cần vợ anh có thể chấp nhận việc anh Kim ốc tàng kiều, em cũng không sao cả…”
Doãn Sách bỗng nhiên quay đầu nhìn cô, “… Em không có lòng tự ái như vậy sao?”
Cố Phỉ Phỉ nhún vai, “Cách em yêu một người, chính là không có tự ái. Chẳng phải người ta cũng nói vậy sao, với mối tình đầu luôn là khá hèn mọn.”
Doãn Sách dở khóc dở cười, “Về lý trí là như vậy. Còn về tình cảm thì sao?”
“Về tình cảm còn cần phải nói sao?”
“Cần.”
Cố Phỉ Phỉ lại muốn lừa gạt cho qua, “… Chẳng phải đã nói rồi còn gì?”
Doãn Sách nghiêng người, bắt lấy cổ tay cô, kéo vào trong ngực anh, “Anh phát hiện ra em đúng là đồ không có lương tâm. Anh đối đầu với áp lực lớn như vậy từ trong nhà, đến chỗ của em cũng chẳng được một câu dễ nghe.”
Cố Phỉ Phỉ cười cười, nhìn anh bới lông tìm vết, nói rất qua loa lấy lệ: “Được rồi. Em yêu anh.”
“…” Doãn Sách thả tay, làm bộ muốn đi.
Cố Phỉ Phỉ lập tức đưa tay kéo anh một cái, chủ động sà vào trong ngực, ngẩng đầu lên nhìn anh, theo đúng ý của anh mà nói lời thẳng thắn: “… Về tình cảm, thật sự em không thể chấp nhận, anh còn có người phụ nữ khác.”
Doãn Sách yên lặng một chốc, đưa tay ôm cô, nhẹ giọng, “Trong nhà sắp xếp việc xem mắt, anh từ chối tất cả, náo loạn với mọi người một trận. Anh nói với họ, phá hoại chuyện tình cảm của anh, có lần một không có lần hai. Anh cũng đã nói với anh Ba rồi, sau khi làm xong kế hoạch xây dựng chi nhánh công ty ở Đông Thành, anh sẽ qua đó phụ trách. Tay bọn họ dài đến đâu cũng không thể chạm tới đó. Tóm lại, họ giới thiệu cho anh thiên kim tiểu thư gì đó, anh không muốn ai hết… Phỉ Phỉ, anh chỉ cần em.”
Cố Phỉ Phỉ an tĩnh trong chốc lát, chủ động nhón chân lên hôn anh, “… Nói với anh cái này.”
“Ừ?”
“Mấy hôm nay anh không ở đây, em lại đi xăm thêm một hình.”
“Ở chỗ nào?” Phản ứng đầu tiên của Doãn Sách là vén phía sau cổ áo cô ra.
Anh đã từng hỏi cô vì sao lại xăm hình con sứa trên lưng, cô giải thích rằng, trên lưng từng bị người ta dí điếu thuốc vào làm bỏng, mục đích chỉ để che giấu.
Anh bị bất ngờ. Anh vốn nghĩ rằng đó là kỷ niệm gì đó, hoặc biểu đạt cho điều gì. Sau đó, những khi hoan ái, anh luôn theo thói quen phải hôn lên vết sẹo trên lưng cô.
Cố Phỉ Phỉ nói: “Chỗ này…”
Doãn Sách cúi đầu nhìn một cái, mặt nóng bừng lên.
Bây giờ Cố Phỉ Phỉ đang nhuộm tóc hồng. Dù sao một năm bốn mùa cô cũng nhuộm tóc như cái bảng màu tới tới lui lui, Doãn Sách đã quen rồi.
Trước đây, việc nhuộm tóc sắc màu kỳ quái, hút thuốc, xăm mình, hay bấm quá nhiều lỗ tai, đều không nằm trong khiếu thẩm mỹ của Doãn Sách.
Nhưng những việc này ở trên người Cố Phỉ Phỉ, mỗi cái đều có sức hấp dẫn trí mạng với anh.
Huống hồ là hình xăm ở nơi này, trên ngực cô.
Màu đỏ, xăm chữ viết tắt tên anh.
Cố Phỉ Phỉ cười hì hì kéo lại cổ áo, “Em nghĩ, nếu anh đến cầu hôn em, thì cái này coi như là đáp ứng lời tuyên bố của anh; còn nếu anh đến chia tay, thì đây là đắp mộ cuộc tình.”
Bỗng nhiên Doãn Sách thấy xúc động trong lòng.
Nói về lãng mạn, rốt cuộc anh cũng không thể đọ lại được người làm nghệ thuật như cô.
Cố Phỉ Phỉ nhìn anh, cười hỏi: “Bây giờ, anh sẵn sàng để cầu hôn em chưa?”
– HOÀN TOÀN VĂN –