-… – Cô không nói gì chỉ cố nén lại xúc động mà gật đầu
Anh nhìn cô như vậy có chút an tâm, hôm nay cô đến tìm anh chắc chắn là có việc muốn nhờ, cũng có lẽ là hỏi thăm anh như sức khoẻ như thế nào. Xem kìa cô có mang một chút bánh… chắc cho cô tự làm!
– Đứa nhỏ vẫn khoẻ chứ, hoàng huynh có phát hiện ra đứa nhỏ không? Nàng nên cẩn thận một chút…. Đứa nhỏ… – Anh cười nói giọng hơi nâng to lên một chút
Nghe ra sự khác biệt trong lời nói của anh… Cô bỗng nhiên thất thần, rồi liền chậm rãi nhắm nghiền mắt lại, những rọt nước mắt tý tách rơi, ăn dài trên má. Cô nhìn anh thần sâu, miệng nói tiếng cảm ơn với anh thật nhỏ, nhỏ tới mức anh phải nhìn khẩu hình miệng của cô mới biết được cô nói cái gì. Anh cười khổ gật đầu không nói.
” Rầm “
Cửa nhà lao bị đạp đỏ ra. Hắn đôi mắt đỏ ngầu nhìn đôi gian phu dâm phụ kia. Trong trái tim như bị ngàn con dao đâm xuống… Hắn thấy khuôn mặt hoàng hốt sợ sệt của cô. Hắn nhìn thấy đệ đệ của mình đang nhìn mình với đôi mắt kinh ngạc. Hắn bỗng thấy đau lòng, hắn cảm giác mình bị phản bội nặng nề… Hắn là đau thương chỉ muốn tìm vật gì phát tiết..
– Hahaha… hahaha…. hahaha – Hắn cười, cười một cách ghê sợ
– Hoàng Thượng…. – Cô sợ hãi kêu lên, trong trái tim quặn thắt lại run rẩy nói
– Câm Miệng! – Hắn thét lên
Cùng với cơn phẫn nộ, hắn muốn giết chết tất cả mọi thứ, hắn không chấp nhận sự thực này… Vì cái gì… Vì cái gì lại lừa dối hắn… Hắn chưa bao giờ sợ hãi như lúc này, chưa bao giờ chết lặng như lúc này. Hắn có chết cũng sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra được cái cục diện rối rắm tới nỗi không thể nào cứu vạn được như vậy.
– Hoàng huynh… ngươi muốn làm gì ta cũng được… đừng hại nàng và đứa bé… – Anh cất lời đứng dậy
Anh không phải đứa ngốc, vốn là tướng lĩnh trên xa trường con mắt của anh vốn có thể nhìn thấu tâm tư nhiều người, thân thủ vốn rất nhạy bén, kia anh cảm nhận được tiếng bước chân đang tới gần, anh biết cô đang dùng cách gì để che giấu đứa bé kia, anh biết để làm ra lựa chọn này cô đã phải khổ sở như thế nào, một phần đau lòng vì anh biết cô chỉ là lợi dụng mình nhưng một phần anh có chút vui vì bản thân còn có thể giúp ích được cô cho nên anh chọn cách giúp cô.
– Câm Miệng! Các ngươi đều là một lũ gian phu dâm phụ mà đối với trẫm như vậy…. Các ngươi…. các ngươi còn có để trẫm trong mắt… – Hắn đau lòng nói, ngón tay run run mà chỉ vào cô và anh
Cô không thể làm gì hơn ngoài việc im lặng khóc, cô không khóc thành tiếng mà chỉ rơi nước mắt, cô bấm chặt ngón tay mình tựa như da thịt bất cứ lúc nào cũng có thể chảy máu, cô vốn đã hy vọng hắn có thể nói với cô một câu hắn không tin sự việc này, cô thực sự đã dành ra rất nhiều hy vọng nhiều tới nỗi cô không thể nào tin chính bản thân mình nữa. Phải chăng hắn nói đây là một chò đùa vui cô thực sự nghi ngờ bản thân mình sẽ vì thế mà vui mừng gật đầu nói cho hắn toàn bộ sự việc.
Nhưng bao hy vọng, bao chờ mong cũng chỉ đổi lại được một sự uất ước và nghẹn ngào cay đắng. Hắn như vậy mà lòng tin đối ới cô một chút cũng không có. Cô đã từng ảo tưởng, từng nghĩ chắc chắn rằng hắn đối với cô là yêu là thương là ôn nhu cưng chiều. Nhưng càng lúc cô càng phải nhìn thấy, phải buộc mình tin vào cái sự thật cô không muốn tin kia. Thực sự hắn chỉ vì quyền lợi, vì ngai vàng cuối cùng cô cũng chỉ là một quân cờ, một cái đà kiêm một cái lá chắn để bảo vệ cho cái người trong lòng hắn.
– Còn đứng đấy, mau bắt hoàng hậu nhốt vào Khôn Ninh Cung, không có lệnh của trẫm không cho phép ra ngoài – Hắn tức giận nói
– Không, hoàng thượng, ngươi nghe ta nói một chút, đây không phải sự thật – cô nhất thời không muốn thực hiện kế hoạch nữa, cô muốn giải thích
Cô tóm lấy tay áo hắn khóc nháo lên muốn giải thích. Cô không muốn đoạn tình này cứ thế phải kết thúc, cô muốn cố chấp, muốn ích kỷ cứu vãn cục diện này, dù chỉ là nhỏ nhoi một chút hy vọng thôi cũng được.
– Còn không mau dẫn đi – hắn ở một bên cười lạnh gạt phắt tay cô ra nói
Cô bị hắn đẫy ngã cứ như vậy chết lặng, thì ra… thì ra đã sớm không còn tình cảm… à không phải nói rằng ngay từ lúc bắt đầu cũng chưa bao giờ có. Cô rơi nước mắt, đau lòng cùng uất nghẹn như một con dao cứa vào tim cô.
– Hoàng Thượng đừng tổn hại nàng, người nghe ta giải thích, thực sự… – Anh đứng ở một bên cười khổ cùng đau lòng vội nói
– CÂM MIỆNG! – Hắn thét lên chặn đứt lời anh nói rồi phất áo bỏ đi
Anh biết bây giờ hoàng huynh thực sự rất hận, rất đau khổ. Anh biết hoàng huynh cũng yêu cô say đắm và say đậm không khác gì anh chỉ là không thể hiện, không nói. Chỉ thầm lặng mà quan tâm cô. Thực sự từ khi trở về anh đã cảm nhận được điều này rất rõ ràng. Nhưng chỉ là không nói với cô, anh thấy mọi thứ nhưng ích kỷ không nói. Nếu như nếu như sớm nói ra, kết cục sẽ không phải như vầy, anh hối hận tự trách bản thân mình ích kỷ không thôi.