Nàng di chuyển thêm hai canh giờ, lúc này đan dược ở trong tay nàng đã hết, sức lực của nàng bây giờ đã không còn nhiều, nàng nhanh chóng đi về phía trước rồi tìm một con suối đã kiệt khô rồi ngồi xuống tỉnh dưỡng.
Do nàng quá đau nhức và mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi không biết từ bao giờ, cho đến khi tỉnh dậy thì nàng mới biết được, bản thân đã ngủ ở đây một ngày, thương thế ở trên người và chân nguyên đã hồi phục được một phần.
Cảm nhận cơ thể vẫn trụ được, nàng bất chợt nở một nụ cười khổ rồi thầm than. “May mà đám người kia chưa đuổi tới”.
Lời nói của nàng vừa dứt thì đúng lúc này, ở ngoài xa truyền đến những thanh âm to lớn khiến nàng phải rùng mình.
“Các ngươi đi qua bên kia, bằng mọi giá phải tìm được Lạc Tuyết Dung”.
Hơn năm mươi người đã đuổi tới, Lạc Tuyết Dung hít vào một hơi rồi chạy thẳng về phía tây, khóe miệng nàng lúc này đắng chắt vô cùng.
“Ở bên kia, đuổi theo”.
Nàng vừa chạy ra khỏi con suối thì bị một trong số chúng phát hiện, nhanh chóng, năm mươi người chuyển hướng đuổi theo nàng.
Truy đuổi gần một nén hương, Lạc Tuyết Dung cảm thấy cơ thể mình không thể chịu nổi nữa, những thương tích của ngày hôm qua vẫn chưa lành hẳn và bây giờ nàng phải dốc hết sức để bỏ chạy khiến vết thương càng ngày càng nặng.
Đưa tay lên lau đi vệt máu, Lạc Tuyết Dung hơi thở hồng hộc rồi dừng lại, nàng xoay người nhìn về phía đám người đuổi tới rồi thở dài một hơi. “Chạy không phải cách hay”.
“Ta thà liều mạng với bọn chúng, có chết cũng phải giết được một vài người”.
Lạc Tuyết Dung nắm chặt chuôi kiếm, nàng đánh ra lượng chân nguyên còn lại ở trong người chuẩn bị nghênh địch.
Đám người do trưởng quản dẫn đầu nhìn Lạc Tuyết Dung sức cùng lực kiệt liền cười lớn một tiếng. “Hahaha, Lạc Tuyết Dung, sao ngươi không chạy nữa đi?”.
“Cần gì phải nhọc công như thế, chỉ cần giao Huyền Băng Liên ra thì mọi chuyện chẳng phải dễ dàng hơn sao?”.
Bị năm mươi người bao vây, Lạc Tuyết Dung hít vào một ngụm khí lạnh rồi lạnh giọng hỏi. “Đệ tử Lạc gia ta đâu rồi?”.
“Ngươi đang giả ngu hay là ngu thật vậy?”. Đáp lại, trưởng quản ánh mắt giễu cợt nhìn nàng rồi trả lời. “Tất nhiên là bị ta giết chết rồi”.
“Ngươi bây giờ nên lo cho bản thân mình thì đúng hơn”.
“Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, giao ra Huyền Băng Liên, ta có thể tha cho ngươi một mạng”.
Lạc Tuyết Dung ánh mắt trầm xuống rồi lạnh giọng nói. “Ta mang theo sự kỳ vọng cha mẹ lấy Huyền Băng Liên, đệ tử Lạc gia không màng tính mạng bảo vệ ta”.
“Ta trải qua chuyện này rồi”.
“Trưởng quản, ngươi nghĩ ta sẽ giao ra sao?”.
Trưởng quản nghe thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng rồi nói. “Hừ, đúng là không biết sống chết”.
“Đã vậy thì ta thanh toàn cho ngươi”.
“Giết”.
Theo hiệu lệnh của trưởng quản, năm mươi người thắt chặt vòng vây, họ bắt đầu tế ra vũ khí của mình rồi từng người lao lên.
Lạc Tuyết Dung mặc dù chỉ còn lại một thành thực lực nhưng nàng không chịu từ bỏ, cố gắng dốc hết toàn bộ sức lực rồi vung kiếm.
Oanh oanh!
Kiếm chiêu đánh tới, Lạc Tuyết Dung cắn răng, nàng thúc dục lượng chân nguyên còn lại trong cơ thể rồi vung kiếm chống đỡ.
Nhưng sức lực của nàng chẳng còn là bao, chống đỡ chưa được hai kiếm liền khụy xuống, trên khóe miệng này chảy xuống một dòng máu tươi tanh nồng, chân nguyên trên người nay đã cạn sạch và những vết thương ở trên người đã kéo bước chân của nàng lại.
Chống kiếm xuống đất chống đỡ cơ thể, Lạc Tuyết Dung sắc mặt chuyển qua màu trắng bạch, hơi thở hổn hển, hai mắt nàng lúc này đã mờ dần, nàng nhìn đám người lúc này trông hư huyễn không nhìn rõ.
Nàng gồng mình đứng dậy rồi bước những bước chân chao đảo đi về phía trước rồi mệt mỏi vung kiếm, mặc dù thế nhưng trên khóe miệng nàng vẫn thều thào nói. “Ta không muốn chết”.
“Đế Nguyên Quân, ngươi đang ở đâu?”.
“Lúc trước ngươi đã hứa với ta sẽ đến cứu ta sao ngươi bây giờ không đến?”.
“Ngươi cũng giống đám người kia sao?”.
Quá tuyệt vọng, Lạc Tuyết Dung đã không còn một chút sức lực nào cả, ngay cả thanh kiếm ở trong tay nắm còn không chặt, toàn thân vô lực ngã xuống đất. Ánh mắt mờ dần nhìn đám người lao tới, từng lưỡi kiếm sắc bén chuẩn bị đánh tới.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng “Rống” lớn ở ngoài xa truyền tới khiến mặt đất bị rung chuyển, rồi sau đó là từng sợi dây leo dài đánh tới, một sợi cuốn Lạc Tuyết Dung, những sợi còn lại đánh về phía đám người.
Lạc Tuyết Dung cảm nhận cơ thể đưa lên cao, ánh mắt nàng nhìn ra xa, nàng chỉ nói được một câu rồi ngất đi. “Là ai cứu ta?”.
– —
Ps: Bão like, bão cmt đi mn ơi…