“Tiêu Hà đừng như vậy, ngươi làm cho ta ngượng ngùng.”
Nghe đến “Tiêu Hà”, xưng hô đã lâu không dùng này, Tiêu Minh Sở sắc mặt ảm đạm xuống mấy phần. Hắn để đũa xuống, trầm mặc chốc lát mới nói:
“Nhị ca rất hi vọng ta là “Tiêu Hà” sao?”
Cố Tương kỳ thực chỉ là thuận miệng gọi, hắn không nghĩ tới sự tình đã qua ba bốn năm mà Tiêu Minh Sở còn để bụng như thế, không khỏi buồn bực nói:
“Làm sao vậy? Đệ không thích ta gọi như vậy à, vậy ta không gọi là được rồi.”
Cố Tương cùng Tiêu Minh Sở quá trình quen biết tương đối kỳ lạ. Hai người cũng không biết thân phận thực sự đối phương không nói, Cố Tương còn đem Tiêu Minh Sở xem là nữ tử. Khi đó Tiêu Minh Sở trúng độc thần trí không rõ, cũng không có cách nào giải thích.
Nói thật trên đời này cô nương mà Cố Tương từng có hảo cảm miễn cưỡng chỉ có thể là Tiêu Hà. Bất quá hắn sau đó biết được thân phận Tiêu Minh Sở liền không có ý nghĩ như vậy nữa, mà tính cách Tiêu Minh Sở cùng Tiêu Hà kỳ thực cũng không giống nhau.
“Không phải không thích, mà là cảm giác huynh gọi một người khác.”
Cố Tương không nghĩ tới Tiêu Minh Sở sẽ có ý nghĩ như vậy, triệt để ngây ngẩn cả người, lắp bắp nói:
“Cái gì gọi là một người khác, đó không phải là đệ sao?”
Hắn lúc trước thời điểm cứu Tiêu Minh Sở, cũng không biết bị ai ám toán, thần trí cùng ký ức đều có chút vấn đề.
Cố Tương chưa bao giờ cho là một người thời điểm sinh bệnh cùng khỏi bệnh rồi liền hoàn toàn khác nhau như hai người. Tại sao Tiêu Minh Sở nghĩ như vậy.
“Bởi vì, bởi vì vào lúc ấy…”
Tiêu Minh Sở không biết nên làm sao giải thích cho Cố Tương, hắn căn bản nói không rõ ràng.
Giãy giụa một hồi lâu, Tiêu Minh Sở cuối cùng bỏ qua đề tài này, ngược lại hỏi:
“Nhị ca, huynh nhờ ta mang búp bê đến đây là cho cháu gái trong nhà sao?”
Hắn mơ hồ nhớ tới Cố Tương đã từng nói, đại ca có một con gái nhỏ.
“Đông Nhi vẫn chưa tới một tuổi, làm sao muốn có búp bê, là cho đứa cháu trong cung.”
“Trong cung? Trong cung không phải chỉ có tiểu Hoàng tử sao?”
Cố Tương viết thư nhờ Tiêu Minh Sở mang búp bê đến, lại không có nói là cho ai, Tiêu Minh Sở theo bản năng liền cho rằng tặng cháu gái trong nhà, ai biết không phải như vậy.
Nhớ tới Tiêu Lĩnh ngoan ngoãn thanh tú như bé gái, Cố Tương bật cười nói:
“Chính là cho tiểu Hoàng tử.”
Mà do là thân thể không tốt, rất nhiều trò chơi dành cho bé trai Tiêu Lĩnh căn bản không có thể chơi.
Tiêu Minh Sở gặp Tiêu Minh Xuyên là mấy năm trước tại Bắc Cương. Hồi đó Tiêu Lĩnh vẫn chưa có ra đời, sau đó hắn trở về Nam Dương, cũng chưa từng thấy Tiêu Lĩnh, nghe Cố Tương nói hiếu kỳ hỏi:
“Tiểu Hoàng tử hình dáng giống ai? Nhị ca hay là Nhị tẩu?”
Câu hỏi Tiêu Minh Sở không có vấn đề, nhưng Cố Tương nghĩ đến “Nhị tẩu” là đệ đệ mình không kềm chế được buồn cười, ngụm nước trong miệng phun ra ngoài, phun đến trên người Tiêu Minh Sở. Hắn cảm thấy lúng túng liền lấy khăn lau cho Tiêu Minh Sở.
Tiêu Minh Sở bị Cố Tương phản ứng quá kích động làm cho không hiểu ra sao. Hắn là nói sai cái gì sao, làm gì Cố Tương cười thành như vậy.
Cố Tương không có giải thích mình đang cười cái gì, hắn không dễ dàng thu lại ý cười, nói:
“Ta nói đệ cũng không biết, đệ chưa từng thấy Du. Không bằng giúp ta đi một chuyến, tiến cung đem búp bê cho Lĩnh Nhi, ta tạm thời sẽ không tiến cung.”
Cố Tương không phải sợ phu phu Hoàng đế, hắn càng không sợ Lĩnh Nhi xinh đẹp khả ái đáng yêu. Nhưng là Cố Thái hậu, trước kỳ thi mùa xuân Cố Tương rất không muốn gặp bá phụ, cho nên tránh không tiến cung.
Tiêu Minh Sở vốn là muốn vào cung đi gặp Tiêu Minh Xuyên, chúc mừng thực chính là cái cớ, cũng không phải nhất định là hắn đi chuyến này. Hắn có một chuyện quan trọng hơn, nhất định phải trực tiếp nói cho Hoàng đế.
Tuy rằng Cố Tương nói Đông Nhi chơi không được, nhưng Tiêu Minh Sở vẫn nhờ người tìm cái thứ hai cho Đông Nhi. Đồ vật này thật ra là từ rất xa chuyển về. Kỳ thực cũng không phải hắn mang tới, Tiêu Minh Sở trước khi đến Trung Nguyên, hắn cũng là uỷ thác tàu biển mang cho hắn.
Tiêu Minh Sở tiến cung đi gặp phu phu Hoàng đế, bị bọn họ nhiệt tình hù đến kinh sợ.
Tiêu Minh Xuyên là thật tâm xem Tiêu Minh Sở là đệ đệ, tự nhiên đối với hắn thân thiết, Cố Du phần nhiều là hiếu kỳ.
Năm xưa Thanh Dương Vương là đại mỹ nam nổi danh khắp thiên hạ, Cố Du vô duyên lãnh hội phong thái của ông. Nhưng nghe đâu giống hệt Ân Dung người mà trước khi Cố Du sinh ra đã gả đi Nam Dương, chưa từng có trở về Trung Nguyên.
Tiêu Minh Sở hình dáng giống Ân Dung, đây là chính miệng lão Tấn Dương Vương nói. Cố Du hứng thú với Tiêu Minh Sở cũng là như vậy.
Tinh tế quan sát Tiêu Minh Sở hồi lâu, Cố Du vừa nói đùa vừa nói thật hỏi:
“Thế tử đính hôn chưa?”
Tiêu Minh Sở không hiểu lắc đầu.
“Chưa có.”
Hoàng hậu đây là ý gì, muốn làm mai mối cho hắn à.
Tiêu Minh Xuyên nghe Cố Du nói cũng rất kinh ngạc, Hoàng hậu nhà hắn không phải thích xen vào chuyện của người khác chứ. Việc của Cố Tương cũng là bị buộc mới hỏi tới, sao đột nhiên liền để ý Tiêu Minh Sở.
Không ngờ Cố Du lại nói:
“Tấn Dương Vương cùng Vương quân vì chuyện kết hôn của Thế tử khẳng định đau đầu chết rồi. Phải đi đâu tìm một cô nương so với Thế tử đẹp hơn đây.”
Vài năm sau, Ôn Huyền cùng Tiêu Minh Thanh có lẽ sẽ gặp vấn đề nan giải tương tự đây.
Ý thức được Cố Du là mượn lời này để khen Tiêu Minh Sở, Tiêu Minh Xuyên sắc mặt trở nên có chút vi diệu.