Buổi chiều tan trường Khang Bất Dịch đã ngồi trên xe mô tô trước cổng trường đợi, Du Uyên Nhi hào hứng đến gần mới phát hiện sắc mặt anh không tốt, cô lo lắng hỏi: “Sao vậy, bị mắng sao?”
“Không có” Khang Bất Dịch bẻ cổ với dáng vẻ mệt mỏi, uể oải nói: “Cuối tuần anh chị tôi chuyển ra rồi”
“Hả? Không phải là cuối tháng mới chuyển sao?”
“Thai chị dâu lớn rồi nên về nhà mẹ đẻ để tiện chăm sóc”
“À… vậy cậu phải làm sao? Dạo gần đây cậu bận rộn thì nhà cửa làm sao đây?” Du Uyên Nhi khẽ thở dài bất an, nét mặt cũng bất giác trở nên nhăn nhó theo lòng dạ ngay lúc này.
Khang Bất Dịch trầm mặc vài giây, chợt nhìn thẳng vào mắt Du Uyên Nhi, thận trọng đưa ra lời đề nghị đầy chân thành: “Cậu chuyển vào nhà tôi đi?!”
Du Uyên Nhi lập tức bất động kinh ngạc nhìn Khang Bất Dịch không chớp mắt, qua cơn bất ngờ liền đảo mắt đi nơi khác, khẽ cắn nhẹ môi dưới, trong đầu chảy qua loạt cảnh tượng cuộc sống của hai người.
Khóe môi Khang Bất Dịch cong nhẹ khi thấy biểu tình sâu xa của Du Uyên Nhi, nhân cơ hội thuận nước đẩy thuyền, dùng lời hứa làm lung lay ý chí cô, anh nói: “Nếu như có bất kỳ chuyện gì xảy ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm”
Nhịp tim Du Uyên Nhi đập loạn nhịp, ý nghĩa của “có bất kỳ chuyện gì xảy ra” và “chịu trách nhiệm” liệu có giống như trong phim cô vẫn thường xem trên tivi, hay là những cảnh miêu tả chi tiết trong các quyển tiểu thuyết ngôn tình?
Du Uyên Nhi căng thẳng hít sâu một hơi, càng nghĩ ngợi mặt càng nóng bừng lên, cuối cùng xấu hổ đáp: “Để mình bàn với gia đình”
Khang Bất Dịch “Ừm” một cách thoải mái không ép buộc, lấy nón bảo hiểm đội vào cho Du Uyên Nhi, trong ánh mắt lộ rõ ý cười khi đạt được một nửa mục đích.
Buổi tối ở nhà Du Uyên Nhi không thể tập trung ôn bài, liền tập họp cả gia đình dưới phòng khách để bàn bạc về vấn đề mà Khang Bất Dịch đã hỏi.
Bị ba cặp mắt dán chặt vào chờ đợi, Du Uyên Nhi hít thở không thông, cẩn trọng mở đầu câu chuyện: “Con… đã mười tám tuổi”
Bố mẹ Du bỗng nhìn nhau ngạc nhiên, trong lòng liền suy ra được con gái ngây thơ của cả hai đã vượt rào, mẹ Du nảy sinh tò mò huơ tay múa chân gợi hỏi: “Với Bất Dịch?”
Còn chưa nói mẹ Du đã biết liên quan đến Khang Bất Dịch, Du Uyên Nhi liền vội vàng gật đầu thừa nhận.
Bố mẹ Du đơ mặt ra, Du Hiên Hạo ngồi bên cạnh nổi xung thiên lớn tiếng mắng: “Em điên rồi sao? Là từ khi nào?”
Suy nghĩ của Du Uyên Nhi trái ngược với bố mẹ và anh trai, cô còn thầm nghĩ cả nhà hiểu cô đến mức cô không cần nói họ cũng biết cô muốn gì, nhưng dường như thái độ của mọi người không tán thành.
“Lúc chiều”
“Lúc chiều?” Du Hiên Hạo nghi hoặc nhíu mày, Du Uyên Nhi hôm nay vẫn về nhà đúng giờ thì làm sao có thời gian phát sinh quan hệ, anh trừng mắt gằng giọng: “Em trốn ôn thi?”
“Không có, lúc tan trường Bất Dịch mới nói với em” Du Uyên Nhi sợ hãi trước dáng vẻ phẫn nộ của Du Hiên Hạo.
Bố mẹ Du và Du Hiên Hạo nhận ra có điều gì đó không đúng, mẹ Du hỏi lại xác nhận: “Nói?”
“Dạ” Du Uyên Nhi cẩn thận gật đầu, dùng cả cơ mặt để bày tỏ cảm xúc rối loạn: “Con sợ anh chị Bất Dịch dọn ra rồi không ai chăm sóc cậu ấy, chỉ là sống chung, bọn con tuyệt đối không xảy ra chuyện gì khác”
Cả nhà đứng hình nhìn Du Uyên Nhi, chuyện sống chung và chuyện vượt rào có khác gì nhau, thực chất chỉ là sớm muộn. Du Hiên Hạo vừa định lên tiếng phản đối thì mẹ Du đã nhanh hơn giành trước, bà hào hứng nói: “Đương nhiên là được”