“Nếu cô Tống đã lên tiếng thì tôi cũng yên tâm.” Cảnh sát đẩy chiếc laptop kia cho Bevis.
Bevis thành thục thực hiện một đống thao tác. Trong phòng, không ai dám thở mạnh, chỉ dám tập trung nhìn Bevis, những tiếng lạch cạch vang lên khắp căn phòng.
Mười phút đã trôi qua,
Lại qua hai mươi phút,
Không khí yên lặng trong căn phòng bị phá vỡ bởi tiếng cười sảng khoái của Bevis. Cô đoán, anh ta đã thành công.
“Ba mươi phút, tôi đã phá mã thành công. Nhưng kẻ đó có vẻ rất giỏi, có thể khiến tôi hao tâm tổn sức lâu như vậy. Các người mau xuất phát đi, hắn vẫn đang cố gắng tăng cường hệ thống bảo vệ. Mười phút sau, vị trí của hắn sẽ dần dần biến mất!”
“Cậu, huy động khoảng mười viên cảnh sát trang bị vũ khí hạng nhẹ. Chúng ta tìm đến theo vị trí này!” – Cảnh sát Trần ra lệnh cho viên cảnh sát bên cạnh.
Cậu ta gật đầu, vội vã đi ra ngoài chấp hành mệnh lệnh.
Bevis và Tống Cẩm Đan cùng ngồi trên xe của cảnh sát Trần đến vị trí được hiển thị bên màn hình.
“Là khu ổ chuột ở phía bắc thành phố. Hắn đang ở trong một toà chung cư bỏ hoang!”
Những chiếc xe cảnh sát đã được ngụy trang thành những chiếc xe thông thường. Những chiếc xe dừng lại cách nhau cả đoạn để không bị chú ý. Bọn họ vây quanh bốn phía toà nhà và tiến vào.
“Hai người tốt nhất vẫn nên đợi ở trong xe đi!” – Cảnh sát Trần căn dặn Bevis và Tống Cẩm Đan trước khi tiến vào tòa chung cư.
***
A Hảo ngồi nhìn máy tính nhấp nháy liên tục hiện dấu chấm đỏ thì hắn ta đã biết muộn rồi. Màn hình bị vô hiệu hoá, dù có điên cuồng nhập mã cũng không được.
“Thuốc? Thuốc đâu rồi?” – Hắn ta điên cuồng đứng dậy, lục tìm quanh căn phòng.
“Thuốc! Đây rồi!” Hắn ta vồ vập cầm lấy như một con thú hoang mất đi lý trí.
Sau khi A Hảo dùng thuốc xong, cơ thể gã mới đầu có rất thoải mái trở lại, nhưng khi hắn ta cho hết số thuốc vào chiếc cặp nhỏ và chuẩn bị rời đi thì cơ thể gã đã bắt đầu rơi vào trạng thái mơ màng, hơi thở gấp gáp, rối loạn, lồng ngực liên tục phập phồng, hắn ta ngã xuống nền đất và lên cơ co giật.
Đến khi cảnh sát Trần tiến vào khu chung cư, lúc cảnh sát phá cửa ra thì chỉ thấy một thân thể của đàn ông đa nằm bất tỉnh trên nền đất.
Cảnh sát Trần phất tay ra hiệu cho mọi người đứng im, một mình chủ động cầm súng tiến lên kiểm tra hiện trường.
Đến khi không có phát hiện gì thì cảnh sát mới vẫy tay để từng người tiến vào, vây quanh hiện trường.
||||| Truyện đề cử: Thầy Bạch! Đừng Làm Loạn |||||
“Hắn ta thế nào?”
“Trong ba lô hắn có giữ một lớn chất cấm. Hắn vẫn còn thở, đây có lẽ là hiện tượng sốc thuốc do dùng quá liều lượng!” – Một viên cảnh sát vừa kiểm tra hiện trường trả lời.
“Gọi cấp cứu! Những người còn lại phong tỏa hiện trường, tìm vài người có chuyên môn đến đây để điều tra!”
Tống Cẩm Đan ngồi ở trong xe của cảnh sát Trần, cô thấy bất an khi thấy tiếng còi xe cấp cứu chạy qua xe cô.
Cô đang định mở cửa xuống xe xem tìm hình thị bị Bevis giữ tay lại.
Anh ta hỏi: “Cô định đi đâu vậy?”
“Tôi muốn xem tình hình!”
“Cô nên ngồi yên trên xe đi, vào đó chắc gì đã an toàn. Cô đừng làm vướng chân bọn họ. Bọn họ dù sao cũng là cảnh sát có đào tạo chuyên nghiệp, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!”
Bàn tay cô đang nắm vào chỗ mở cửa cũng dần buông lỏng ra.