Đạo diễn ở sau màn ảnh nhìn thấy phần thể hiện này của Tống Nhiễm, vô cùng kích động: “Tốt, Tống Nhiễm thật sự diễn rất tốt!”
Trương đạo cũng hết sức tán thành, nói: “Đúng vậy, cô ấy hoàn toàn đem nội tâm thống khổ cùng phẫn nộ của nhân vật diễn rất sinh động, thật sự rất tốt.”
Dương đạo gật đầu tán đồng, ánh mắt rất chuyên chú nhìn chằm chằm vào màn hình, nói: “Tống Nhiễm đúng là được sinh ra để đóng phim, rất có linh khí.”
Tống Nhiễm diễn xong, đến lượt của Lê Nguyên Na, cô ta lại ấp úng, nhìn chằm chằm Tống Nhiễm, mãi một lúc sau cũng không nói ra được câu gì.
Đằng sau màn hình, sắc mặt Dương đạo càng ngày càng đen, đợi một lúc, thấy Lê Nguyên Na vẫn còn ngơ ngác đứng ở đó, ông tức giận đến mức đứng mạnh từ trên ghế lên, cầm loa hô to: “Lê Nguyên Na cô làm sao vậy? Làm sao cô vẫn không nhớ được lời thoại vậy hả?! Tốt xấu gì cô cũng đóng phim nhiều năm như vậy, còn chẳng tốt bằng một phần ba Tống Nhiễm người ta, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, chính cô tự suy nghĩ cho kỹ!”
Nói xong, liền hô to một tiếng: “Cảnh diễn của cô lùi lại một ngày, cô đi về trước đi!”
Dương đạo ở trước mặt mọi người, mắng Lê Nguyên Na, khen ngợi Tống Nhiễm.
Lê Nguyên Na ngây người đứng ở đó, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, mãi một lúc lâu mới hoàn hồn, quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn Tống Nhiễm một cái, sau đó mới xoay người bước nhanh rời đi.
…….
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Thái độ của đạo diễn đối với Tống Nhiễm và Lê Nguyên Na hoàn toàn trái ngược, mọi người trên trường quay đều nhỏ giọng thảo luận.
Vốn Tống Nhiễm không để chuyện này trong lòng, nhưng mà, buổi tối lúc cô diễn xong, thời điểm thay quần áo trong buồng ở WC, chợt nghe thấy cách vách có người nói: “Thật ra tôi cảm thấy kỹ thuật diễn của Nguyên Na bình thường rất tốt, trạng thái của hôm nay không tốt, có thể là bởi vì tối hôm qua tham gia lễ trao giải, sáng sớm nay lại vội vàng lên máy bay, tinh thần có hơi không tốt lắm, đạo diễn dữ như vậy, thật sự có chút quá đáng.”
“Đúng vậy, hơn nữa tôi cảm thấy đạo diễn rất thiên vị Tống Nhiễm kia.”
“Còn phải nói nữa sao, hậu trường của người ta chính là Lục Diễn, trong vòng luẩn quẩn ai dám đắc tội đâu.”
“Đúng vậy, nói thật ra, cô ta chỉ là một sinh viên năm hai, mặc dù có kỹ thuật diễn, nhưng cũng không đến mức được khen mỗi ngày, nói trắng ra là, còn không phải là nhìn mặt Lục Diễn, nếu không thì ai sẽ để ý đến cô ta chứ.”
“Phải đó, đầu năm nay, vẫn còn muốn ôm đùi giống cái cô Tống Nhiễm vậy, ôm được đùi vàng đời này ăn no chờ chết cũng không phải âu lo.”
“Thật là, mới ra mắt còn có người mở đường cho cô ta, thật sự là thủ đoạn cao minh mà.”
Âm thanh nghị luận dần dần biến mất, rốt cuộc Tống Nhiễm cũng đi ra từ WC, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng dáng hai người vừa rời đi, môi mím chặt.
……….
Tống Nhiễm ở trong WC nghe được đánh giá của người khác với cô, sau khi quay về khách sạn, thật lâu sau vẫn không thể bình tĩnh.
Lần đầu tiên cô cảm nhận được, thì ra có hậu đài cũng là một việc khiến cho người ta cảm thấy có gánh nặng.
Sau khi trải qua sự việc lần này, áp lực của Tống Nhiễm càng lớn hơn nữa, liều mạng muốn đóng phim tốt, nghĩ muốn chứng minh bản thân là dựa vào thực lực, chứ không phải dựa vào hậu đài phía sau.
Vì để đóng phim tốt, ban ngày, chỉ cần không diễn, Tống Nhiễm liền tự mình cầm kịch bản, an an tĩnh tĩnh ngồi ở bên cạnh nghiêm túc xem xét.
Cái này còn chưa tính, buổi tối quay về khách sạn, còn thật sự đem cảnh diễn ngày hôm sau của mình diễn đi diễn lại vài lần.
Cô không muốn về sau làm tất cả mọi người cảm thấy bản thân mình là dựa vào hậu đài để đi lên, cô nghĩ muốn càng cố gắng thêm một chút, dựa vào chính mình đạt được những gì chính mình đáng được nhận: tiền tài, vinh quang cùng với sự tôn trọng.
Tống Nhiễm một lòng một dạ lao đầu vào công việc, cái này làm cho thời gian mỗi ngày nhớ đến Lục Mộ Trầm càng ngày càng ít. Từ ban đầu, mỗi ngày gọi mười mấy cuộc điện thoại, dần dần giảm đến ba cuộc, cho đến mấy ngày gần đây, lại trực tiếp biến thành một cuộc điện thoại trước khi ngủ.
Cuộc gọi trước khi đi ngủ lúc trước, một hai giờ là chuyện bình thường.
Nhưng mà, hôm nay, Lục Mộ Trầm gọi cho Tống Nhiễm đã bị giành nói, cô nói với anh một câu: “Lục ca ca, em có hơi bận, tối em gọi lại cho anh nha!”
Sau đó, liền ‘ba’ cúp điện thoại.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Tống Nhiễm đang đọc kịch bản, vừa đọc đến một điểm mấu chốt, ngay cả cho Lục Mộ Trầm cơ hội nói chuyện cũng không cho liền lập tức cúp điện thoại, sau đó lại tiếp tục nghĩ đến ngày mai phải diễn cảnh kia như thế nào.
Đầu bên kia đột nhiên không có âm thanh, Lục Mộ Trầm giật mình, nhíu mày nhìn chằm chằm màn hình yên ắng của mình.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại có thể Tống Nhiễm vẫn đang quay phim, vì thế anh cũng không tiếp tục gọi lại, tắm rửa xong đi ra, ngồi ở trước bàn học, mở máy tình ra, bắt đầu viết báo cáo nghiên cứu của mình.
Anh vì chờ điện thoại của Tống Nhiễm, vẫn luôn chờ đến rạng sáng hơn ba giờ, Tống Nhiễm nói tối nay sẽ gọi điện lại cho anh, căn bản là vẫn chưa thấy gọi lại.
Lục Mộ Trầm suy nghĩ một chút, vẫn là nhịn không được cầm lấy di động gọi điện thoại cho Tống Nhiễm. Lần gọi gần nhất có hơi ngắn, anh vô cùng vô cùng nhớ cô.
Nhưng mà, khi anh gạt điện thoại qua, đầu kia lại vang lên là: Số mày ngài gọi hiện đã tắt máy.
Cả người Lục Mộ Trầm cứng đờ.
Đã nói chờ lát nữa gọi điện cho anh đâu?
Lại có thể tắt máy đi ngủ???
Lục Mộ Trầm ngồi trước bàn học, sắc mặt dần dần nặng nề, trong lòng, nói câu nén giận.
Trước khi đi, luyến tiếc anh như vậy, lúc này mới bao lâu chứ, từ ban đầu mỗi ngày mười mấy cuộc gọi giảm xuống ba cuộc, giờ còn một cuộc, bây giờ lại còn ngay cả một cuộc cũng không gọi cho anh?
Mệt anh mỗi ngày nhớ cô đến nỗi trà không nhớ cơm không nghĩ.
Nha đầu kia, có phải muốn tức chết anh hay không???
……..
Tác giả có lời muốn nói: Nhiễm Nhiễm trầm mê công việc không thể kiềm chế, lặng yên vì Lục ca ca bị biến vào lãnh cung chảy xuống một giọt nước mắt đồng tình.
Ha ha, yên tâm đi, phần đóng phim sẽ không viết nhiều, chương sau sẽ gặp nhau, ngày mai tính toán để Phó Tranh và Tương Tương [*] đến show một đợt ân ái, kích thích Lục ca ca đáng thương của chúng ta~~~
[*] Cho những ai chưa biết thì cặp Phó Tranh và Chu Tương Tương là ở trong truyện “Cả đời sủng ái” nha.