Vũ Văn Mân: “…”
Vì sao Thái Hậu luôn làm hỏng chuyện tốt của bản vương?
Lúc này Hoàng Hậu lại mở miệng nói: “Cho dù là có thai, nhưng đại thọ của Thái Hậu mà nó không đến là làm trái quy củ.”
Cuối cùng Hoàng đế cũng nói: “Đúng vậy. Mân nhi, Vương phi có chuyện gì à?”
Lúc này, ngoài cửa cung Từ Ninh truyền đến tiếng lễ nhạc, giọng Lục Hàm Chi truyền đến: “Nhi thần tới chậm, mong Hoàng Thượng, Thái Hậu thứ tội.”
Theo âm thanh lễ nhạc tiến vào trong điện, vài cung nữ ăn vận đơn giản mang theo giỏ hoa, hai tiểu thái giám phía trước trải thảm đỏ một đường, cung nữ rải cánh sen khô lên trên.
Lục Hàm Chi tiến lên hành lễ, hứng thú của Thái Hậu và mọi người đều được khơi dậy.
Thái Hậu đứng lên nói: “Hàm Chi miễn lễ, con gióng trống khua chiêng như vậy là định làm gì?”
Lục Hàm Chi đứng dậy cười với Thái Hậu, đáp: “Chúc mừng Thái Hậu, chúc mừng Thái Hậu. Trời ban điềm lành mừng sinh nhật Thái Hậu!”
Thái Hậu nhìn thoáng qua Hoàng đế, lão cũng nghi ngờ nhìn Lục Hàm Chi, hỏi: “Không biết điềm lành này là gì?”
Hoàng Hậu lại cười bảo: “Nghe nói An Vương phi luôn thích tạo một vài thứ đồ hay ho, hôm nay lại khoe khoang trước mặt bệ hạ. Nếu thật có điềm lành thì thôi, nếu không có thì chính là tội khi quân đó!”
Thái Hậu nhíu mày: “Không nghiêm trọng như vậy, đại thọ của ai gia cần chính là sự náo nhiệt, đâu ra nhiều tội khi quân như thế?”
Hoàng đế cũng không vui nhìn về phía Hoàng Hậu, bà ta đành phải cười trừ ngồi xuống. Mặt Lục Hàm Chi lại tràn đầy sự nghiêm túc: “Hoàng Thượng, Thái Hậu, con không nói quá đâu, thật sự là trời ban điềm lành.”
Lúc này mọi người đã hoàn toàn bị khơi dậy hứng thú, đều nhao nhao vây quanh.
Thái Hậu và Hoàng đế cũng không biết tên nhóc này muốn làm gì.
Hoàng đế nói: “Đã như vậy thì đừng úp úp mở mở nữa, mau trình điềm lành lên đi!”
Lục Hàm Chi cung kính hành lễ: “Vâng, Hoàng Thượng.”
Ngay sau đó lễ nhạc lại vang lên, một chiếc xe kéo bằng gỗ lim chở một vật lớn hình người được thái giám đẩy vào.
Phía trước vật lớn hình người còn có một vật nhỏ không biết là gì.
Xe được đẩy vào giữa sảnh, trên đó được che vải đỏ.
Thái Hậu cùng Hoàng đế đứng dậy tiến lên, mọi người cũng vây quanh.
Lục Hàm Chi nói với Thái Hậu: “Thái Hậu, mời người tự mình mở điềm lành.”
Thái Hậu cười cười, ra hiệu với Hoàng đế ý bảo không sao rồi tiến lên, nhẹ nhàng kéo mảnh vải đỏ xuống.
Sau khi mảnh vải đỏ bị kéo xuống, một bức tượng ngọc Quan Âm trắng nõn hiện ra trước mắt mọi người, phía trước còn có một đứa trẻ đang ngồi – A Thiền.
Trong nháy mắt mảnh vải đỏ rơi xuống, tiếng hút khí và thán phục liên tiếp vang lên.
“Cái này… là Quan Âm điêu khắc từ ngọc?”
“Khối ngọc toàn thân trắng nõn, không một tia tì vết?”
“Thế gian này sao lại có khối ngọc kỳ diệu như thế? Bạch ngọc hoàn mỹ cũng không hiếm thấy, nhưng một khối lớn như vậy là thế gian khó tìm đó!”
“Đây là ngọc á? Vì sao… Nhìn khác thế nhỉ?”
Thái Hậu và Hoàng đế cũng rất kinh ngạc, mà điều khiến người ta phải thán phục là gương mặt của Quan Âm.
Gương mặt của Quan Âm lại có mấy phần giống với Thái Hậu.
Lục Hàm Chi lập tức giải thích: “Quan Thế Âm đại từ đại bi, nghìn tay nghìn mặt, tất nhiên sẽ có một mặt giống Thái Hậu. Chính là mượn mặt của Thái Hậu đến để ngắm thế gian này.”
Lời này vừa thốt ra, Thái Hậu đã nói: “Hay!”
Ai cũng biết Thái Hậu lễ Phật rất thành kính, cái vỗ mông ngựa(*) này thật sự vang vọng đất trời.
(*)Nịnh bợ
Mọi người phục sát đất, tấm tắc khen hay.
Hoàng Hậu và đảng Thái Tử cũng giật mình, bọn họ không nghĩ tới một tiểu lang quân như Lục Hàm Chi lại có thể bạo tay như vậy.
Lại nhìn biểu cảm kinh ngạc của Nhung quý phi, xem ra bà cũng không rõ tình hình.
Phe Thái Tử lấy máu chép kinh thế mà lại thua.
Nhưng Tô Uyển Ngưng lại cười một tiếng, thua sao? Cũng chưa chắc.
Chỉ cần Thái Hậu giữ lại kinh thư này, vậy nàng ta thắng chắc rồi.
Hoàng Hậu cười nhẹ, tiến lên phía trước nói: “Cái này… thật khiến người ta thán phục! Thái Hậu hôm nay đúng là là đại hỷ, thứ nhất là được Uyển nhi lấy máu chép kinh Vạn Ngôn, thứ hai là được khối ngọc Quan Âm trước nay chưa từng có, thật sự rất đáng mừng!”
Lục Hàm Chi đang giới thiệu về Quan Âm thì nghe nói Tô Uyển Ngưng đã dùng máu chép kinh, nháy mắt tìm cậu lỡ một nhịp.
Cậu vô thức cảm thấy kinh thư này nhất định có vấn đề, còn là vấn đề mình không thể giải quyết.
Lúc này suy nghĩ trong đầu cậu thay đổi rất nhanh, lòng bàn tay đổ mồ hôi, không nghĩ ra cách gì để Thái Hậu từ chối món quà này.
Máu người không may mắn?
Không được, lấy máu của bản thân dâng phật là thành kính rất lớn.
Trắc phi xuất thân thấp hèn?
Cũng không được, bản thân cậu không phải người đặt nặng việc môn đăng hộ đối, quá gượng ép.
Đang lo lắng, chợt trong đầu cậu lóe lên 1 ý.
Lục Hàm Chi lập tức vờ tỏ ra kinh ngạc, tiến lên nói với Thái Hậu: “Thái Hậu, hoá ra Uyển nhi muội muội tặng Thái Hậu một quyển kinh Vạn ngôn chép bằng máu của muội ấy? Nếu vậy thì tốt quá, Thái Hậu may mắn thật!”
Thái Hậu khó hiểu nói: “Ồ? Tốt thế nào?”
Lục Hàm Chi nói: “Thái Hậu không biết rồi, điềm lành sứ trắng này từ trên trời rơi xuống, là vật trời ban cho nhân gian. Quan Âm sứ trắng còn là điềm lành trong những điềm lành, phải đốt cháy vật cực kỳ thành kính để cung phụng mới có thể thông linh với Tây Phương Cực Lạc, mang hình ảnh muôn màu muôn vẻ của thế gian này tới cho Bồ Tát nhìn!”
Thái Hậu vẫn chưa hiểu lắm: “Hả?”
Lục Hàm Chi cười nói: “Nói thẳng ra là cần đốt kinh Vạn Ngôn mà Uyển nhi biểu muội tặng người trước Quan Âm để mang mưa thuận gió hoà và may mắn đến cho Đại Chiêu. Ngay cả Hoàng Thượng và Thái Hậu cũng có thể nhận được phước lành trước nay chưa từng có.”
Mắt Tô Uyển Ngưng ngay lập tức trợn tròn.