Ngay sau đó, môi y khẽ động, lạnh lùng thốt ra một câu: “Không ngờ hai người lại tự tin như vậy, thế mà dám một mình tới đây, các người xác định sẽ không chết dưới tay tôi sao?” Câu nói lạnh lùng thờ ơ cứ thế bị Lăng Tiêu nhẹ nhàng thốt ra, trong ánh mắt y lóe lên quyết tâm cùng điên cuồng, đám thuộc hạ phía sau lập tức rút súng nhắm vào hai người trước mặt, chỉ cần Lăng Tiêu ra lệnh, họ có thể ngay lập tức bắn ha người thành cái sàng.
Ánh mắt Kiều Ân trở nên sắc bén, khóe môi mấp máy, vừa định nói ra một câu châm chọc, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp hữu lực của Qua Thiên Liệt bên cạnh.
“Tống Minh còn sống.”
Lời này vừa nói ra, đồng tử Lăng Tiêu đột nhiên co rút lại, cả người như đông cứng tại chỗ.
Kiều Ân quay lại nhìn Qua Thiên Liệt một cái, biết rằng Qua Thiên Liệt muốn đưa ra quyết định nhanh chóng, không muốn trì hoãn khiến tình trạng của Tống Minh càng tồi tệ hơn, cậu liền rút lại những lời muốn nói.
Lăng Tiêu sững sờ đứng đó, trên mặt thậm chí còn lộ ra một tia kinh ngạc, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt giễu cợt lúc trước, trong mắt y hiện lên nhiều loại cảm xúc, thương tiếc, bi thương, đau đớn, kinh ngạc… Cuối cùng dừng lại một tia điên cuồng.
Có lẽ là bởi vì tin tức này quá đột ngột, khóe mắt của y càng đỏ hơn, cùng với tia máu vẫn không hề tan đi trong mắt, cả người y có một loại cảm giác đẹp một cách bệnh hoạn
Y đột nhiên rút bàn tay vẫn luôn đút trong túi ra chỉ vào hai người, trên tay y đang một cầm khẩu súng, tay y có chút run rẩy, các đốt ngón tay thậm chí còn trắng bệch vì bị siết chặt. Đôi mắt đỏ au tràn đầy điên cuồng cùng không chắc chắn, có chút điên dại hướng hai người bọn họ quát: “Các ngươi đừng hòng gạt tôi! Hắn chết! Hắn đã chết! Hắn chết ngay trước mắt tôi! Các người có biết không? Chính mắt tôi nhìn thấy hắn bị thiêu chết, nhưng lại không thể cứu được hắn, haha, hahaha…”
Trong khoảng thời gian này, Lăng Tiêu không chỉ một lần nhớ tới trận hỏa hoạn kia, thậm chí còn tưởng tượng cảnh mình tận mắt nhìn thấy Tống Minh bị xích sắt trói chặt điên cuồng giãy dụa trong tuyệt vọng, nhưng vì không thể thoát ra mà bị thiêu thành tro bụi từng chút một… Những suy nghĩ này không lúc nào ngừng dằn vặt Lăng Tiêu, trong giấc mơ của y, khi y bình tĩnh lại… Mỗi giây mỗi phút đều nhắc nhở y, là do y hại chết Tống Minh.
Mặc dù y vui sướng khi còn có thể gặp được Tống Minh trong mơ, nhưng y càng hận bản thân mình vì sao lại giam cầm Tống Minh, vì sao lại cưới người mình không thích thậm chí còn hại chết Tống Minh, y cũng hận bản thân mình tại sao lại không đối xử tốt với Tống Minh, trong những ngày sau khi Tống Minh chết, mỗi ngày y đều hối hận, không thời khắc nào không hối hận…
Y nghĩ, nếu như lần đầu họ gặp mặt kia, khi Tống Minh chủ động bắt chuyện với y, y liền đối xử tốt với Tống Minh, vì hoàn toàn đánh dấu Tống Minh mà cưới Tống Minh, như vậy có phải bây giờ bọn họ đã kết hôn rồi không? Cũng có thể đã có một đứa con dễ thương giống Tống Minh rồi…
Như vậy sẽ không xuất hiện hai tên nam nhân chiếm đoạt Tống Minh với y trước mặt này! Vậy nên, mục đích tồn tại của y bây giờ, động lực sống của y — chính là giết chết hai tên nam nhân đã từng làm ô uế Tống Minh này!
Nhìn nam nhân trước mặt đang điên cuồng cười, Kiều Ân ném qua một xấp ảnh.
“Minh chưa chết, nhưng bởi vì mày, anh ấy hiện tại sống không bằng chết.”
Rất nhiều ảnh từ trên đỉnh đầu Lăng Tiêu rơi xuống, có tấm rơi xuống trên mặt y sau đó nhanh chóng trượt xuống, nghe Kiều Ân nói xong nhìn những tấm ảnh bay về phía mình, con ngươi của Lăng Tiêu không ngừng run rẩy, vươn tay đón lấy, nhưng có lẽ tinh thần hoảng loạn nên y không bắt được tấm nào.
Nhìn những bức ảnh rơi trên mặt đất, những bức ảnh lướt qua khóe mắt, thân ảnh quen thuộc hiện ra trong tầm nhìn tựa hồ đánh thức y, y hoảng loạn ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu nhặt những tấm ảnh đó, đôi tay run run, môi run rẩy, dường như đang lẩm bẩm gì đó.
“Không thể nào, không thể nào… Chính mắt tôi nhìn thấy hắn chết đi, là tôi hại chết hắn…”
Cho đến khi chạm vào một tấm ảnh, giọng nói của y đột ngột dừng lại, nhìn thấy khuôn mặt đang yên bình ngủ trong bức ảnh, y đột nhiên hét lên.
“Đèn! Đèn đâu! Bật đèn lên!! Đưa đèn tôi!!!”
Đây là một tòa nhà chưa lắp đặt bất kỳ thiết bị chiếu sáng nà, vì trời mưa công nhân xây dựng cũng đã tan làm hết, ngay cả ánh đèn vẫn luôn bật khi thi công cũng không có, hiện tại trời đang mưa, ánh sáng ở đây chỉ có tia sét thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời.
Một vài thuộc hạ của Lăng Tiêu chạy tới cầm điện thoại di động giơ lên soi cho Lăng Tiêu, Lăng Tiêu giật lấy điện thoại di động của một người gần nhất.
“Cút ra! Các người cút ra! Ảnh của hắn bị dẫm bẩn rồi! Đều cút hết cho tôi!”
Tất cả thuộc hạ lui xuống cửa cầu thang, lúc này Lăng Tiêu ngay cả bệnh sạch sẽ cũng không có tái phát, y lúc này không còn hình tượng mà ngồi xổm trên nền bê tông bụi bặm nhặt những tấm ảnh rơi vương vãi kia, thậm chí vạt áo khoác trắng lấm lem bùn đất y cũng không quan tâm, thậm chí còn dùng ngón tay trắng như ngọc của mình dùng lực lau sạch bụi đất trên ảnh.
Y nhặt tất cả ảnh lên, lấy đèn pin chiếu lên, tỉ mỉ nhì kĩ bóng dáng của nam nhân trên từng tấm ảnh, ảnh đều chụp nửa người, chỉ lộ phần ngực phía trên, hầu hết nam nhân trong ảnh đều đang ngủ say,có vài tấm mở mắt nhưng không hề có tinh thần, chỉ ngẩn người nhìn vào một điểm hư không.
Lăng Tiêu gắt gao nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh này, y có thể chắc chắn rằng đây thực sự là ảnh mới chụp, đây cũng là Tống Minh, nhưng bộ dáng của Tống Minh không hề ổn chút nào, thậm chí con tệ hơn lúc còn bị y giam cầm.
Y ôm chặt những tấm ảnh đó, hận không thể nhét chúng vào trong lòng, trái tim tĩnh mịch trong lồng ngực giống như sống dậy, đập dữ dội, giống như sắp nhảy ra khỏi khoang miệng.
Tống Minh còn sống, nam nhân y cho rằng đã chết vẫn còn sống, nhưng tình trạng của hắn hình như không ổn, y muốn gặp hắn, ôm lấy hắn, thậm chí muốn ôm hắn mà khóc một trận, nói y sai rồi, y yêu hắn, y thực sự rất yêu hắn.
Lăng Tiêu quỳ trên nền đất khóe mắt đỏ au lộ ra nụ cười ngốc nghếch, bị một bàn tay nắm lấy cổ áo nhấc lên.
Qua Thiên Liệt gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Tiêu không biết đã rơi nước mắt từ lúc nào bằng đôi mắt như sói dữ.
“Nếu mày muốn gặp hắn, không phải là không thể, chỉ cần mày —” Còn chưa nói dứt câu, Qua Thiên Liệt đã ấn khuôn mặt của người ngay cả khóc cũng đẹp kia xuống sàn bê tông bụi bặm.
Khi Qua Thiên Liệt hung hăng xuống tay đánh Lăng Tiêu, thuộc hạ của Lăng Tiêu có hơi dục dịch, nhưng sau khi Kiều Ân nói một câu, liền khiến những người kia vừa do dự lùi lại.
“Các người xác định muốn tới giúp y? Vạy hậu quả chính là —— hắn vĩnh viễn không được gặp lại Tống Minh.”
Người cầm đầu ngăn cản người phía sau muốn tiến lên giúp thiếu gia, anh ta luôn đi theo Lăng Tiêu, đương nhiên anh ta biết chuyện của Lăng Tiêu, kể cả Tống Minh. Cân nhắc lợi và hại, anh ta nói: “Hai người tốt hơn là không nên đi quá xa.”
Trên mặt Kiều Ân lộ ra một nụ cười tao nhã, “Yên tâm đi, y sẽ không chết đâu.” Ít nhất là cho đến trước khi Tống Minh dùng xong.
Vừa nói, Kiều Ân vừa ưu nhã xắn ống tay áo lên, sau đó gia nhập hàng ngũ đánh người đã bị đánh đến hộc máu trên nền đất.
Tiếng gió, tiếng mưa to, tiếng còi ngoài cửa sổ, tiếng đấm đá va vào da thịt, tiếng rên rỉ đau đớn của nam nhân và thỉnh thoảng còn truyền lại tiếng trút giận ” go shit” bằng tiếng anh, lúc này lại hòa hợp ngoài ý muốn, giống như đánh ra một bản hòa nhạc.
Sau khi đánh Lăng Tiêu đến mức không thể nhúc nhích, thậm chí còn gãy mấy cái xương sườn, chưa kể khuôn mặt mà hai người ghét nhất giờ đã sưng thành bộ dáng đầu heo, nam nhân nằm trên mặt đất đôi mắt sưng húp thành một đường, xương sống mũi hơi lệch, mũi còn không ngừng chảy máu, ngay cả mái tóc mượt mà cũng đã bị kéo rụng vài nắm… Có thể tưởng tượng được bộ dạng của nam nhân lúc này có bao nhiêu buồn cười, chí ít cũng trở nên bầm dập và xấu xí, không thể dùng khuôn mặt khiến người sinh lòng yêu thích.
Sau khi trút giận xong, Qua Thiên Liệt mặt không đỏ khí không xuyễn bảo thuộc hạ của Lăng Tiêu đưa y đến bệnh viện trước,đến lúc đó đừng dọa sợ Tống Minh, lại đưa cho người cầm đầu áo đen một cái địa chỉ, không thèm quan tâm đến ánh mắt của đám thuộc hạ như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ liền bỏ đi.
Kiều Ân có chút thở dốc, vầng trán trắng nõn lấm tấm mồ hôi, cậu chiêm ngưỡng bộ dáng xấu xí của người trên mặt đất, còn đang suy nghĩ nên đá thêm vài cái nữa vào đâu, chậm rãi dùng khăn tay lau đi vết máu trên tay, khớp ngón tay có chút bầm tím do dùng lực mạnh, nhưng cậu không hề quan tâm, chỉ cảm thấy thật con mẹ nó đã, nếu lần trước Tống Minh không có ở nhà hàng thì cậu đã đem người đánh cho ngấp ngoải rồi, cậu ném cái khăn xuống bên cạnh Lăng Tiêu, trên mặt nở nụ cười khéo léo lại tao nhã, đối mặt với người áo đen đang gắt gao nhìn chằm chằm mình, giống như giẫm phải rác rưởi, dùng lực giẫm lên thân thể người dưới chân rồi bước ra ngoài.