Niếp Thanh Lân hơi nhẹ nhàng thở ra, thì ra không phải mỗi mình nàng chân tay vụng về, nàng cũng không kêu lên, yên lặng để ngón tay bị chảy máu vào miệng mút, sau đó đem giày giao cho thị nữ: “Bản cung đã làm gần xong, còn lại ngươi làm đoạn cuối đi.” nói xong nàng chuẩn bị đứng dậy hồi cung nghỉ ngơi.
Đúng lúc này lại nghe phu nhân Binh bộ Thị lang nói: “thì ra là bị thương, thảo nào trên tiền tuyến liên tục thất bại…”
Niếp Thanh Lân vừa muốn đứng lên liền dừng lại, lông mày nhỏ hơi nhíu, thì ra câu nói kia của Khâu đại nhân nói chiến sự phía trước căng thẳng đúng là không phải lời nói dối để hù dọa hậu cung.
Đúng là Thái phó đại nhân liên tiếp bị đánh bại hai lần. nói đến nguyên nhân thất bại thì trong lòng đều là một bụng lửa bị đè lại.
Tàu chiến của Bắc quốc quá tốt! Tàu chiến vững chắc chạy trên biển lớn rộng rãi, tất nhiên là như hổ thêm cánh rất vững vàng, nhưng đầm lầy ở Nam Cương lại rậm rạp. Chiến thuyền linh hoạt lại giống như rồng có sừng bị vây ở nước cạn. Nhưng nếu sử dụng bè trúc giống như binh sĩ Nam Cương thìphần lớn tướng sĩ là người phương bắc không nắm giữ được kỹ xảo và thăng bằng, căn bản là không thể nào linh hoạt chuyển hướng trên mặt nước.
Thái phó quyết định thật nhanh, lập tức lệnh cho binh sĩ lui về, rút khỏi trận thủy chiến. Mà Nam Cương Vương vì thắng liên tiếp hai trận vô cùng điên cuồng, thừa thắng xông lên, lại chiếm đoạt hai thị trấn biên thùy, chính thức tiếp giáp với lãnh thổ của Lĩnh Nam Vương. Mà Lĩnh Nam Vương gặp gió chiều nào thì theo chiều ấy, định rằng Vệ Lãnh Hầu là mãnh hổ trên đất liền khi đối mặt với đầm lầy Nam Cương thì không có hi vọng, chính thức tuyên bố sửa màu cờ, giúp đỡ Đại Ngụy chính thống, tuyến bố Vệ hầu là tặc tử phản bội.
Vì vậy phiên binh ở Lĩnh Nam cũng cùng giằng co hỗn chiến với quân đội Đại Ngụy, trong lúc nhất thời, sĩ khí Nam Cương lên cao, tuy chân Thái phó đại nhân bị thường chưa lành, nhưng trong lòng đã nôn nóng còn hơn cả đau đớn trên người.
Tuy Niếp Thanh Lân nghe mấy phu nhân tụ họp không rõ ràng, nhưng dựa vào sự thông minh của mình cũng đã biết không ít, mang tâm sự nặng nề trở về cung Phượng Sồ.
Lúc đi ngang qua hồ, nàng trông thấy hoa sen trong hồ đã qua thời kì nở hoa, đã có hơi héo tàn. Thuyền nhỏ trong cung trên mặt hồ lại trượt thẳng qua, dọn dẹp những đóa sen tàn, vớt lá khô.
Trong lòng Niếp Thanh Lân lo lắng, nhưng cũng không vội vã hồi cung mà nhìn dáng vẻ làm việc của cung nhân rất thú vị, liền ngừng chân xem xét.
Thuyền nhỏ này không giống với những cái mà Niếp Thanh Lân thấy ở trong cung trước kia, bốn phía thân thuyền quấn một loại cây mây kỳ quái, cung nhân trên thuyền xuyên thẳng qua các đình đài lầu các trên hồ, mấy lần thân thuyền chạm vào cột đá nhưng thuyền nhỏ như được bàn tay lớn nâng vững, không hề bị loạn.
Niếp Thanh Lân nhìn thấy giật mình, lệnh cho Thiện ma ma gọi cung nhân vớt lá khô đến hỏi: “Vì sao lại quấn cây vào thuyền?”
Cung nhân nghe xong câu hỏi của công chúa, cũng không biết mình phạm phải sai lầm gì, nơm nớp lo sợ trả lời: “Bẩm công chúa, mấy năm trước mỗi lần đến thời điểm này, trên mặt hồ có gió lớn, lúc làm việc thuyền nhỏ không ngậm nước, thường xuyên bị gió lật, vì vậy nô tài nghĩ đến một cách ở quê nô tài, nhờ người cùng quê mang tới mấy cây định thuỷ đằng (cây mây làm thuyền ổn định trên mặt nước) quấn lên thuyền, có thể gia tăng trọng lực của thuyền, thuyền không dễ bị lật”
“Định thuỷ đằng… cái tên này, thuyền thật sự lướt nhẹ trên mặt nước sao?” Niếp Thanh Lân khó hiểu hỏi.
“Bẩm công chúa, đây là chỗ hay ở nơi những cây mây này mọc, cây mây này tuy mọc trong nước nhưng có tính chất nổi trong nước, lướt trên nước cũng nhẹ nhàng linh hoạt.”
Tuy Thái phó đại nhân truyền thư nhiều lần, nhưng Vĩnh An công chúa chưa từng cho Thái phó một phong thư hồi âm. Nhưng qua mấy ngày lại được một phong thư tự tay viết khó mà có được, kèm thêm một bó nhánh cây kì lạ gửi đến chủ trướng quân doanh ở Nam Cương.
Lúc đó, Khất Kha công chúa đang dâng thuốc trị thương, chuẩn bị tự tay thay thuốc ở chân của Thái phó.
Mấy ngày trước, Thái phó bị rắn độc do xà binh Nam Cương nuôi cắn trúng, may mắn công chúa và Lỗ Dự Đạt cùng Thái phó cùng đi xem xét địa hình. Lúc ấy Khất Kha xem xét vết thương, trong lúc nóng vội chuẩn bị dùng miệng mút chất độc, tuy nhiên lại bị Thái phó đẩy ra, lệnh cho Lỗ Dự Đạt tới mút độc.
Lỗ Dự Đạt vì sự an nguy của chủ soái tất nhiên tình nguyện dâng hiến đôi môi trong sạch.
Chỉ là lúc chữa thương, mình quỳ gối giữa hai chân chủ soái, người cao to lực lưỡng nằm rạp xuống, nghe tiếng Thái phó đại nhân bị rắn cắn thở gấp, lại bị mình mút đến nỗi hút khí, hình ảnh sống động mờ ám như vậy trở thành chuyện mà Lỗ tướng quân dũng mãnh của Hắc Kỳ Quân cả đời khôngmuốn xem.
Sau khi các tướng sĩ đến, lén hỏi ai thay Thái phó chữa thương, Lỗ Dự Đạt đều mơ hồ nói là Khất Kha công chúa, dù sao ở đây chỉ có ba người, bọn hắn cũng không thể đến mức chạy đến trước mặt Khất Kha công chúa và Thái phó để đôi co đúng không? Chỉ có điều bởi vậy nên nam nhân trong quân vốn thiếu nữ tử để điều hòa lập tức có suy nghĩ miên man trong đầu, cảm thấy vị công chúa Nam Cương này đã có gì đó với Thái phó đại nhân.
Mà lúc Khất Kha công chúa nghe lời đồn như vậy, trong lòng ngọt ngào. Cùng ở chung với Thái phó càng dài sẽ càng thêm si mê nam nhân anh tuấn lạnh lùng như băng này. Vốn tưởng rằng thiếp thất của Thái phó sẽ xinh đẹp như hoa thế nào, nhưng ngày đó ở kinh thành tình cờ gặp Tam phu nhân ở Vệ phủ, đẹp thì có đẹp, nhưng cuối cùng cũng không thể sánh bằng mình. Về sau nàng dồn hết tâm trí nghe ngóng, mới biết được Tam phu nhân rất dịu dàng được lòng Thái phó, nữ tử tầm thường như vậy cũng được Thái phó nhét vào trong phủ, vì sao mình tài mạo song toàn lại không thể? Trong thoáng chốc, ý chí chiến đấu của Khất Kha công chúa dâng cao.
Vệ hầu không muốn nhận mình, khẳng định có một phần nguyên nhân là bởi thân phận của mình. Khất Kha công chúa đã sớm tính toán tốt, chỉ cần Thái phó thu phục được Nam Cương, mình sẽ tình nguyện buông tha cho vị trí Nam Cương Vương, tình nguyện vào phủ Thái phó trở thành một thiếp thất thật lòng yêu thương người.
Như vậy Thái phó đã không còn nghi kỵ, nhất định sẽ nhận mình! Về phần công chúa Đại Ngụy kia, Khất Kha không để ở trong lòng. Vẻ ngoài khôngtệ, giống vị Hoàng đế ca ca của nàng, làm cho người khác kinh diễm, đáng tiếc thân phận của nàng ta còn xấu hổ hơn thân phận công chúa Nam Cương của mình, thử hỏi Thái phó đại nhân lập chí hùng bá thiên hạ sao có thể thật lòng yêu nàng ta?
Nam nhân như Vệ Lãnh Hầu, giống như tòa núi cao không thể với tới, không có bất kì nữ nhân nào có thể kề vai sát cánh cùng hắn. Nàng đường đường là công chúa Nam Cương, mười ba tuổi đã phụ tá phụ vương quản lý quốc sự, kiến thức thao lược chỗ nào không tốt? Công chúa Đại Ngụy yếu đuối, mềm mại ôn nhu như tầm gửi, kiến thức hạn hẹp là sao có thể xứng đôi với nam nhân cao ngạo vĩ đại? Nghĩ vậy Khất Kha công chúa càng thêm tự tin, thu hồi kiêu căng của chính mình, học Tam phu nhân dịu dàng chăm sóc cuộc sống hằng ngày của Thái phó.
Thái phó đã có hơi phiền mà gạt hai tay nàng đang duỗi ra, nếu không phải các bộ lạc Nam Cương còn cần nhờ công chúa Nam Cương tập trung lại, hắn thật sự muốn ném nàng ta ra khỏi doanh trướng.
Ngay lúc Thái phó sắp nhịn không được, thay đổi hành động, đột nhiên nhận được thư của Trứng gà, trong lòng vui như mở cờ, sau khi lạnh lùng ra lệnh cho Khất Kha rời khỏi, mở thư ra xem. Trứng gà chỉ vẽ một chiếc thuyền nhỏ hình thù kì lạ. Đây là thuyền tấn công loại nhỏ, tên là Xích Mã. Loại chiến thuyền này có đặc điểm là lướt như bay giống như ngựa trên đất liền.
Trong lòng Thái phó cười cười, Trứng gà cũng rảnh rỗi, không yên phận ở hậu cung cho tốt lại cân nhắc tới cái này. Vì chuyện thuyền trong trận thủy chiến, mấy ngày này hắn ngày ngày suy nghĩ, sao lại không muốn dùng chiến thuyền Xích Mã chứ? Nhưng mà thuyền này tuy chạy nhanh, nhưng lại có khuyết điểm rõ ràng: khi thân thuyền đột ngột xoay sẽ bị va chạm, những man binh Nam Cương này có kĩ thuật bơi rất tốt, nếu đánh nhau trênthuyền còn may, vào trong nước, binh sĩ Đại Ngụy như là con sói cường tráng rơi vào trong bầy cá mập trong nước, chết không có chỗ chôn. Cho nên thuyền này rất nhanh bị Thái phó vứt bỏ trong đầu.
Nhưng lúc hắn muốn đặt thư xuống, trong lòng lóe lên, thấy xích mã châu trong tranh như được quấn cái gì lên…
Thấy vậy, hắn đứng dậy, nhìn một chút cây mây mà tín sứ đưa tới, nhưng lại không nhận ra được đây là thực vật gì. Vì vậy lệnh cho binh sĩ dựa vào tranh lấy cây mây quấn ở mạn thuyền, sau đó thả xuống nước.
Lúc binh sĩ đang ở trên thuyền nhỏ, một trận gió lớn thổi qua, mấy xích mã châu có hơi dao động, chỉ cái thuyền nhỏ quấn dây mây kia lại chạy nhanh vững vàng trong nước.
Đôi mắt Thái phó sáng ngời, tên lính điều khiển chiến thuyền Xích Mã đánh tới môt chiếc thuyền lớn, rõ ràng hai thuyền va vào nhau, thuyền nhỏnhanh chóng bắn ra, nhưng vẫn vững vàng nổi trên mặt nước. Lần này các tướng sĩ và Khất Kha công chúa đang xem cuộc chiến cũng sợ sững người, tất cả đều lộ ra vẻ vui mừng, nói cách Thái phó nghĩ ra rất thần kì!
Thái phó kiềm chế kích động trong lòng, nhìn chữ nhỏ mảnh khảnh dưới bức vẽ: “Vật đấy tên là ‘định thuỷ đằng’, là đặc sản tập trung ở sông Bích Thủy vùng Tây Bắc, lúc này đã qua mùa thu hoạch, nhưng người địa phương đã quen dùng nó để tu kiến lầu trên nước, nếu Thái phó cảm thấy có ích, có thể phái người phá lầu để thu thập.”
Đọc đến đây, người viết như dừng lại một lúc lâu, một giọt mực đã rơi trên giấy, lại bị phấn thư hoàng che đi, sau đó trên chỗ giọt mực viết: “Nghe nóiThái phó bị thương, dâng lên thuốc trị độc rắn, nếu miệng vết thương đã được chăm sóc, thì cứ để dành để có thể chuẩn bị cho bất kì tình huống nào.”
Thái phó ngồi trên ghế nhìn nhìn, gõ mặt bàn, cầm hộp thuốc trị thương nho nhỏ lên, mở nắp hộp, thấy được thuốc mỡ bóng loáng như ngọc bên trong, lại không đành lòng giơ ngón tay phá hủy mặt trên bóng loáng kia.
Trái tim của Trứng gà mềm mại như lớp thuốc trong hộp kia, nhưng cũng sẽ co đầu chui rút mãi trong đó không chịu xuất ra ngoài, nếu muốn cưỡng ép đào ra lại làm cho người ta sinh ra cảm giác không đành lòng,