Mình biết là nó với anh có tâm, mình biết việc này nó làm chắc chẳng có mưu kế gì cả, xuất phát từ tình yêu của nó.
Mà mình, ôi, thú thực nhé, mình chẳng mong cái việc này xảy ra chút nào cả.
Đắng lòng.
-“Thầy ạ!”
Giọng nó, thì thào, yếu ớt đáng thương kinh lên được, nếu mình là đàn ông, chắc mình xót hết cả lòng mất.
-“Bạn đỡ chút nào chưa? Mình áy náy quá!”
-“Không có gì đâu…thầy đừng nghĩ nhiều…”
Nó ho quá, mình đành đi lấy ít nước. Lúc này nó cũng mới nhìn ra mình hay sao ý, nhưng vẫn cười cười hiền dịu, vẫn Nguyệt tới thăm tao à, tao vẫn khoẻ, mày đừng lo, lịch sự lắm.
Mình mà là nó, bị chơi một vụ đau như thế chắc giờ không đấm nhau cũng chửi nhau rồi, phục nó thật.
-“Mẹ thầy hôm nay qua đây hai lần, còn nấu cháo nữa, làm em ngại quá.”
Gớm, bà lại không hiểu mày?
Tất nhiên mình biết, cái con cáo giảo hoạt dẻo miệng như nó, một vụ của thằng Tùng, làm sao dễ dàng hạ được, chẳng qua là trêu đùa chút cho vui thôi.
Nó bây giờ, đang là muốn nói cho mình biết, quan hệ giữa nó và bên gia đình nhà anh đã hồi phục rồi, còn tốt đẹp hơn xưa, rõ là muốn chọc mình mà.
-“Anh thật, mẹ anh còn sang hai lần, anh thì bây giờ mới chịu tới, nằm ngủ cả ngày trời. Nói cho anh biết, Mai là bạn thân nhất của em đó, anh liệu hồn mà đối xử cẩn thận với nó, nó cứu anh chẳng qua vì thương em, vì biết em yêu anh đó…”
Mày biết cười chả nhẽ tao không biết?
Chỉ khổ giáo sư chưa biết chuyện gì, có lẽ anh nghĩ Tùng đơn giản yêu Mai nên trêu nhau, nghĩ mình và nó vẫn thân như trước nên tưởng mình trách thật.
-“Thực sự xin lỗi, tiền viện phí mình xin phép được trả, có khó khăn gì bạn cứ bảo mình, về phía Viện Toán mình cũng sẽ đứng ra lo thủ tục nghỉ ốm cho bạn.”
-“Thầy làm thế em ngại lắm, em không sao mà…”
-“Ngoài quan hệ thầy trò, Mai còn là bạn thân của Nguyệt, thì cũng xem như là bạn thân của mình, đừng khách sáo.”
Ngồi chơi được một lát thì có khách đến thăm nó nên mình và anh về. Trên đường đi, mình hỏi dò ý tứ anh một chút.
-“Anh nghĩ Mai là người như nào?”
-“Là một học trò xuất sắc, tuy nhiên trong cuộc sống thì hiền, ít nói, ít khi bày tỏ quan điểm của mình, luôn nghĩ cho người khác trước.”
Biết mà, biết ngay ông giáo sư này nghĩ thế mà. Cũng chẳng trách được, mình thân bao nhiêu năm còn không phát hiện ra huống chi họ chỉ đơn thuần là thầy trò, thỉnh thoảng có gặp nhau chút ít, mà lần nào muốn tiếp cận anh mình cũng ra mặt hộ nó hết.
-“Anh thấy Mai với em thì có mạnh dạn hơn với người khác, nhưng chắc là do thân nhau nên thế.”
Nói chung người yêu cũng biết quan sát đấy, chỉ trách con cáo nó diễn quá giỏi thôi. Mình tất nhiên cũng chẳng dại kể gì với anh rồi, thử nghĩ mà xem, nó trước mặt anh luôn nói tốt về mình, mình trước mặt anh lại nói xấu nó, chưa chiến đã thua xừ nó mất còn gì?
Xem cung đấu ngày xưa thì biết, cái con thâm nhất thường là con lúc nào cũng mở miệng ra là khen người ta, nhu mì hiền dịu, không bao giờ so đo tính toán với ai cả.
Tóm lại là giáo sư ở ngoài vụ này, nó thấy bọn mình yêu nhau rồi, nếu bỏ cuộc thì thôi cho qua, còn không mình sẵn sàng nghênh chiến.
Đang nghĩ vẩn vơ thì nhận được điện thoại của mẹ, mẹ gửi chị Lan cho mấy con ba ba, anh nói thích ăn ba ba rang muối nên trước khi qua nhà bọn mình xuống siêu thị dưới tầng hầm mua thêm phồng tôm và một vài loại đậu nữa để xay cùng muối rang cho ngon.
-“Eo, sầu riêng nhìn thích vãi chưởng anh ạ.”
-“Đờ mờ, người yêu nhìn nè, xoài cũng căng mọng, thích hết cả mắt…”
Không ngờ có nhiều hoa quả tươi như vậy, mình tham chọn một đống rồi bắt anh ra xếp hàng chờ cân. Kể cả không bắt anh cũng làm mà, có người yêu rồi nó sướng như thế đấy.