“Đội trưởng.”
Ngoài cửa phòng huấn luyện. Tả Đào không lập tức đẩy cửa đi vào, dừng lại bước chân, mờ mịt hỏi: “Nhìn không ra chứ ạ?”
Tống Thời Hàn rũ mắt nhìn cậu một cái: “Cái gì?”
“Chính là que cay.” Tả Đào chỉ chỉ miệng mình, hiện tại đã có thể linh hoạt mà vận dụng cái từ này.
Ánh mắt dừng lại trên cánh môi đỏ ửng của Tả Đào, Tống Thời Hàn lười biếng mà lên tiếng: “Còn tốt, không quá rõ ràng.”
Tả Đào lúc này mới yên tâm, nhịn không được ngáp một cái, vừa định đẩy cửa đi vào. Phía sau, Tống Thời Hàn lại nói một câu: “Em buổi trưa không có nghỉ ngơi, buổi chiều còn có thể kiên trì luyện tập sao?”
Anh nói rất bình tĩnh, giọng điệu bình thường như đang hỏi bữa trưa ăn gì.
Nhưng Tả Đào trong lòng tràn đầy sợ hãi bị mọi người phát hiện, nên thản nhiên đáp: “Không sao đâu, hiện tại em cũng không buồn ngủ lắm, tối nay đi ngủ sớm là được.”
Tống Thời Hàn gật gật đầu: “Như vậy sao.” Anh cong môi, lại nói: “Nhưng không phải giữa trưa em trở về ngủ sao, thời gian dài như vậy, em đang làm gì.”
“Em……”
Lời nói đến cổ họng bỗng nhiên dừng lại, Tả Đào cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, khi ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy đôi mắt cười như không cười của Tống Thời Hàn.
Một trận sét đánh giữa trời quang, Tả Đào vài lần muốn nói lại thôi: “……”
Cậu nghĩ thầm, nếu anh không phải bạn trai em, em đã cho anh biết thế nào là lễ hội rồi.
Nhưng mà hiện tại vấn đề cần giải quyết là —— hiện tại cậu phải thích như thế nào mới tốt?
Mệt mỏi,
Thật sự mệt mỏi.
Nhìn ra sâu trong Tả Đào có sự hỏng mất, Tống Thời Hàn cười một tiếng, không lại tiếp tục trêu cậu: “Nếu em buồn ngủ, hiện tại liền trở về ngủ bù, thân thể quan trọng.” Anh nói: “Đợi lát nữa anh giúp em nói một tiếng với anh Khương.”
“Không cần, em thật sự có thể.”
Mặc dù có thể nghe thấy trong giọng nói Tống Thời Hàn có sự lo lắng, nhưng Tả Đào lại vẫn bởi vì trò đùa dai của Tống Thời Hàn, mà sinh ra một chút tiểu tính tình.
May mắn lần này ông trời đứng về phía cậu, ngay sau đó liền đột nhiên nhanh trí mà nghĩ tới cái gì.
Trầm mặc nửa giây, Tả Đào liếm môi, không nhanh không chậm mà giải thích: “Kỳ thật em vốn đã buồn ngủ.”
“Ừ?” Có chút tò mò Tả Đào lại muốn nói gì, Tống Thời Hàn hỏi: “Sau đó thì sao?”
Tả Đào: “Sau đó trước khi ngủ em xem di động.”
Tống Thời Hàn nhướng mày: “Có người mắng em?”
Tả Đào: “Không phải.” Là có người khiến em ghê tởm.
Cậu cúi đầu nhìn mũi chân, cố gắng nói bằng giọng điệu bình tĩnh: “Có một fans vừa gửi cho em một đường link.” Dừng một chút: “Kỳ thật cũng không có gì, chính là một số chuyện lúc trước của anh và Wind.”
Nghe đến đó, Tống Thời Hàn ngẩn người.
Tả Đào ngẩng đầu ngắm Tống Thời Hàn một cái, có thể là gần đây Tống Thời Hàn quá dung túng cậu, cho nên lá gan cũng càng lúc càng lớn, vốn dĩ hắn định từng bước loại bỏ tính cách ngoan ngoãn, hiện giờ lại bất tri bất giác mà cởi bỏ hoàn toàn, cậu nói:
“Cũng không nói cái gì nhiều, chính là kể lại những chuyện thường ngàu của hai người. Còn nói cái gì mà, cái gì mà anh không thích người khác chạm vào đồ của mình, cũng không thích tiếp xúc thân thể với người khác, nhưng đối Wind lại rất ngoại lệ.”
“Em tuy rằng biết đều là giả, nhưng không chịu nổi bọn họ nói như thật.”
Dứt lời, còn không quên rộng lượng mà tổng kết một câu: “Bất quá anh yên tâm, em không ngại những cái này.”
Tống Thời Hàn rất có hứng thú mà nhìn Tả Đào một hồi, xoay người lại nhìn mắt cậu: “Thật sự không ngại sao?”
“Dạ, không ngại.”
Tả Đào mở cửa: “Trên Weibo chuyện bát quái như cơm bữa, nếu em để ý có mà mệt chết.”
Tiếp tục nói lại chuyện cũ: “Nhưng quả thật có ảnh hưởng giấc ngủ.”
Vừa dứt lời, cậu xoay người vừa định đi vào phòng huấn luyện, bước chân lại một lần nữa dừng lại.
Liền thấy Vương Thu nhíu mày đứng ở bên trong cánh cửa, mặt đầy vẻ thâm trầm mà nhìn cậu.
Không biết đứng bao lâu, lại nghe bao nhiêu rồi.
Tả Đào: “……”
Cậu vừa định mở miệng. Vương Thu lên tiếng: “Đúng vậy, anh đều nghe thấy hết.”
Vương Thu: “Anh không định nghe lén, chính là muốn đi WC, mà hai người lại đứng ngoài cửa.”
Tả Đào run lên: “……”
Trời, thật muốn chết quách đi cho rồi.
“Anh nói. Quả Đào, từ khi nào mà lúc em nói chuyện lại kiêu ngạo đến vậy?” Vương Thu còn có chút cảm thán: “Em có muốn nghe lại mình vừa nói cái gì không, anh rõ ràng thấy em rất để ý nha?”
Vương Thu: “Lại nói, cái này cũng không có gì? Nhưng sao anh thấy em với đội trưởng càng ngày càng giống đám fans CP.” Có lẽ người này đúng là thẳng nam ngu ngốc, cho nên không phát giác cái gì, còn nghiêm trang: “Hay là nói, đám fans only các em đều thái quá như vậy? Ngay cả chuyện bát quái của thần tượng đã BE từ 800 năm trước, mà vẫn phải ghen tị?”
Tả Đào hít một hơi thật sâu, linh hồn đã xuyên qua trần nhà mà kêu gào.
Cậu không có biện pháp giải thích với Vương Thu, cũng không thể quay đầu lại xem biểu tình của Tống Thời Hàn.
Cậu phát hiện bát tự của mình không hợp với căn cứ.
Bằng không tại sao một ngày phải chết những 800 lần.
Thậm chí đã bắt đầu sinh ra tâm tư bãi công.
Sau một lúc lâu, Tả Đào lại hít một hơi, cảm xúc phức tạp hóa thành ba chữ sát khí——
Cậu nhìn Vương Thu, mặt vô biểu tình: “Đúng, nghiêm túc.”
Vương Thu ngay sau đó lui ra phía sau nửa bước, lần đầu tiên từ trên mặt Tả Đào cảm nhận ra sát khí, cảm thấy rất mới lạ. Đợi đối phương đi qua ngồi xuống, hắn lại nhìn Tống Thời Hàn.
Hắn chậc lưỡi, lắc đầu nói: “Đội trưởng, Quả Đào thật hung dữ. Thoạt nhìn hình như rất tức giận, hay là anh vô dỗ em ấy đi?”
Tống Thời Hàn “Ừ” một tiếng, cũng đi vào, đạm thanh nói: “Cậu đi WC của cậu đi.”
Để ngăn cản bất cứ ai nói chuyện với mình.
Sau khi Tả Đào ngồi xuống vị trí, liền đeo tai nghe lên, sau đó ngựa quen đường cũ mở phát sóng trực tiếp, bộ dạng cự tuyệt người tới gần.
Suy xét đến ngày sau cậu còn phải tiếp tục thi đấu, trước đó vài ngày Khương Minh đã cố ý liên hệ Tiểu Hùng sửa lại hợp đồng, hiện tại cũng gióng mọi người đều có quy định thường xuyên, bởi vậy lấy được tiền thưởng cũng cao hơn.
Cho nên hiện tại phát sóng, chỉ là vì không nghĩ cuối tháng đuổi DDL.
Mà bên kia. Thấy thần sắc Tả Đào không đúng, Tư Tranh và Cat lúc trước còn có chút kỳ quái, nhưng thấy cậu đã bắt đầu phát sóng trực tiếp, liền không tiến lên.
Tả Đào dùng sức mà xoa xoa thái dương, nhớ tới chuyện vừa mới phát sinh, ngón chân gõ nhịp lên mặt đất.
Thậm chí cả những lời vừa nói với Vương Thu, nhớ lại liền hậu tri hậu giác mà cho rằng hình như mình rất là ra vẻ.
Mà một khi tiếp thu cái giả thiết này, liền trở nên mất kiểm soát.
Cứu mạng cứu mạng cứu mạng, những lời như thế sao cậu có thể mặt không đỏ tim không đập mà nói ra, còn không biết xui xẻo thế nào mà bị Vương Thu nghe được, mà Vương Thu thì vừa há mồm……
Trong nháy mắt, cậu dưỡng như đã thấy viễn cảnh bị cả giới E-sport cười nhạo.
【 Hello bảo bối, lúc này mới đầu tháng mà, sao lại nhớ tới muốn phát sóng trực tiếp vậy? 】
【 Phát sóng không hề có thông báo. Con trai, lần sau có phát sóng thì nhớ lên Weibo nhắc một tiếng, bằng không là không lưu lượng đâu. 】
【 Chậc, con trai bảo bối thật là đẹp mắt, thấy thế nào cũng đẹp. 】
【 Hôm nay to son môi? Là màu son gì vậy, đề cử một chút? 】
【Sao sắc mặt Pink cứ là lạ? 】
【 Hôm nay chơi cái gì, muốn nhìn Diệp Yêu và Nguyên Tố Thần!! 】
Cố nén không suy nghĩ nhiều, Tả Đào tùy tiện chọn vì bình luận để trả lời, rất nhanh liền chuyên tâm chơi trò chơi.
Sau mấy ván, dần dần tới giờ ăn cơm.
Thấy mọi người chung quanh đều một cái tiếp một cái đi xuống lầu ăn cơm, chờ tới khi phòng huấn luyện chỉ còn lại có một mình Tống Thời Hàn, Tả Đào mới nhẹ nhàng thở ra.
【 Tôi rốt cuộc cẩn thận suy nghĩ vì sai hôm nay Pink thoạt nhìn là lạ. 】
【 vì sao? 】
【 Tin tức mới nhất, ngày mai Demon lên sân bay đến Phong thị, hẳn là ngày kia bọn họ sẽ solo? 】
【 Con trai rất khẩn trương đúng không? 】
【 vô nghĩa, cho cậu lên cậu cũng khẩn trương, đó chính là Demon!! 】
Tả Đào liếc nhìn bình luận, trả lời: “Còn tốt, không có khẩn trương lắm.”
【 Hu hu hu, bảo bối không cần cố chống, có áp lực liền nói với nhóm mẹ một tiếng. 】
【 Hầy. Tuy là nói thế, nhưng cho dù bé Pink có thua cũng không sao, yêu con!! 】
【 Đúng vậy, em tuổi còn nhỏ, tương lai còn nhiều cơ hội. 】
【 Con trai không được thua a a a, con trai tôi mạnh nhất!!! 】
【 Hay là em đi tìm Hàn Thần, để anh ấy mở cửa nhỏ cho em? 】
【 +1 mở cửa nhỏ. Hàn Thần là thánh Solo tái thế, tùy tiện dạy em, hẳn sẽ có trợ giúp rất lớn. 】
Tả Đào vừa định nói không cần mở cửa nhỏ, bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng đứng dậy, cậu đoán Tống Thời Hàn hẳn cũng muốn đi ăn cơm.
Có chút muốn để Tống Thời Hàn chờ cậu, Tả Đào vừa mới quay đầu, liền thấy Tống Thời Hàn đi tới sau lưng cậu.
Vì thế câu theo bản năng mà ngẩng đầu.
“Cùng nhau đi ăn cơm không?”
Trong ánh sáng rực rỡ, cậu có thể nhìn thấy rõ hình dạng quai hàm của Tống Thời Hàn, cùng với lúc nói chuyện hầu kết trên cổ khẽ lăn lộn.
Bình luận lập tức náo nhiệt hẳn lên.
【 Trời đất, cắn chết tôi đi, cái thị giác bạn trai đáng chết này!!! 】
【 Tôi thừa nhận tôi ghen ghét, tôi muốn xuyên vào Pink. 】
【 Hí hí hí…… Tại sao cơm còn phải ăn cùng nhau. 】
【 Hàn Thần Hàn Thần Hàn Thần, bà đây điên cuồng liếm màn hình!!!! 】
【 Mẹ nó, hai người thật đẹp mắt, các chị em nhanh chóng chụp hình làm giấy dán tường a a a!!! 】
Còn có người nhớ kỹ đề tài vừa mới, chờ Tống Thời Hàn giương mắt nhìn về phía bình luận, tất cả đều là ——
【 Mở cửa nhỏ mở cửa nhỏ!!! 】
【 Mong Fire mở cửa nhỏ cho con trai tôi!! 】
【 Fans CP, muốn nói một câu một vừa hai phải. Thi đấu sắp tới, hiện tại để Fire dạy Pink, có phải hay không không công bằng? 】
【 Có cái gì mà không công bằng? 】
【 Bởi vậy quả thật……】
【 Thân phận đội trưởng không ổn, liền dùng thân phận khác tới dạy. 】
【 Dùng thân phận gì, các chị em có thể nói rõ ra được không? 】
【 Ví dụ như……】
Thấy bọn họ càng nói càng thái quá, Tả Đào căng cả da đầu, nhanh tay tắt phát sóng.