Hơn nữa, sau khi nhảy xuống xe, cô ấy còn phải trốn tránh sự truy đuổi dữ dội của một chục người khác.
Thể chất của Tô Nhan không được coi là tốt, nhảy lầu không : | chết đã là kỳ tích, chấn thương chắc là rất nặng, không thể tưởng tượng chấn thương nặng như vậy mà cô ấy vẫn chạy trối chết.
Không có gì lạ khi Tô Nhan nhìn thấy Khai Mạc thì đã rất sợ hãi.
Bởi vì trong suy nghĩ của cô, Khai Mạc đã giống như ác quỷ rồi.
“Chuyện này em không nói với nhà họ Trương sao?” Lâm Dương trầm giọng nói.
“Em nói rồi, nhưng vô dụng.” Tô Nhan thở dài: “Nhà họ Trương sẽ không vì chuyện này mà làm mích lòng Khai Mạc, huống chỉ Khai Mạc thà chết chứ không nhận cũng không có bằng chứng, chuyện này không còn nữa. . “
“Được rồi, quá khứ đã là quá khứ rồi. Từ nay về sau nhà chúng ta tránh xa Khai Mạc ra là được.” Trương Tình Vũ có hơi phiền muộn nói.
Thực ra cô cũng rất bức xúc.
Mặc dù Tô Nhan không phải họ Trương, nhưng cũng dòng máu của nhà họ Trương.
Cô bị ức hϊế͙p͙ như vậy mà nhà họ Trương còn không phản ứng một cái nào, vậy thì như thế nào mới được đây?
Chỉ tiếc là địa vị Trương Vũ Tình ở trong nhà họ Trương rất thấp, ai cũng không thèm quan tâm.
“Đi vào thôi.”
Lâm Dương nhẹ nói, ánh mắt vô cùng lạnh lùng.
Tình cảm của anh đối với Tô Nhan chưa sâu đậm, nhưng hiện tại trêи danh nghĩa cô ấy là vợ anh, công lý này đương nhiên phải đòi lại.
Cánh cổng nhà họ Trương đông như trẫy hội, các nhân vật có uy tín danh dự ở Nghiễm Liễu đều đến đây.
Trương Tình Vũ dẫn Tô Nghiễm và những người khác đi tới.
Tuy nhiên, khi cô chuẩn bị bước vào cửa, một người đàn ông mặc đồ xám đột nhiên đưa tay ra và ngăn cô lại.
“Cô là ai? Đây là chỗ tư nhân. Cô không thể vào nếu không có thϊế͙p͙ mời!”
Trương Tình Vũ sửng sốt một chút, ngạc nhiên nói: “Này Bưu, là tôi mà Trương Tình Vũ, anh không nhận ra tôi sao?”
“Trương Tình Vũ? Là ai vậy?” Người đàn ông cần thận nhìn xung quanh Trương Tình Vũ, bối rồi nói.
“Đồ … đồ khốn kiếp, tôi là người nhà họ Trương! Anh là người gác cổng của nhà họ Trương thế mà lại không cho tôi vào?”
Trương Tình Vũ tức giận nghiền răng nói.
Nhưng A Bưu lại mặc kệ cô, còn giễu cọt: “Đùa cái gì! Tôi đều gặp qua người nhà họ Trương, người nào cũng cao quý? Các người ăn mặc tôi tàn như vậy, còn dám giả mạo người nhà họ Trương? Đừng giỡn nữa! Muốn vào đưa thiệp mời đây, còn không có thì cút ngay cho tôi! “
Một tràng giọng này, thế là thu hút ánh mắt của những người khách khác.
“Có chuyện gì rồi?”
“Hình như có người giả danh người nhà họ Trương, muốn đi vào ăn uống.”
“Chậc chậc chậc, còn có chuyện như thế à? Tôi nói nếu giả bộ, ít nhất cũng phải ăn mặc đẹp hơn đúng không? Ăn mặc xuề xòa như vậy không xấu hỗ sao?”
“Lời nói của anh thật thú vị, người có thể ăn mặc đẹp thì làm sao đi lừa gạt để ăn uống chứ?”
“Cũng đúng.”
Trương Tình Vũ nghe thấy, suýt chút nữa là nổi điên, giận sôi gan, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận.
Nhưng đúng lúc này, Tô Nghiễm ở phía sau đi lên kéo Trương Vũ Tình lại.
“Anh làm gì vậy?” Trương Tình Vũ nổi giận đùng đùng hỏi.
“Tiểu Vũ, đừng náo loạn, hôm nay là sinh nhật của ba, nếu chúng ta làm ồn ở đây ba sẽ mắt mặt.”
“Nhưng tên chó má này không cho mình vào! Vậy phải làm thế sao?” Trương Tình Vũ giận đến nổi mắt đỏ hoe.
A Bưu này vốn chỉ là một người làm công trong nhà họ Trương, lại dám khi dễ cô như vậy, chuyện này cho thấy địa vị của cô trong nhà họ Trương thấp đến mức nào.
Tô Nghiễm nhíu mày, sau đó thở dài, im lặng.
Rõ ràng là anh cũng không có cách.
Nhưng vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên hô lên.
“Mẹ nó, nếu không vô được, vậy thì không cần vô!”
Ngay khi những lời này rơi xuống, vợ chồng Trương Vũ Tình sửng sốt.
“Cô tự biết mình thì cút đi !” Tên Bưu chế nhạo nói.
“Lâm Dương, câm miệng!” Trương Tình Vũ đang tức giận, nghe được lời này của Lâm Dương như đổ thêm dầu vào lửa.
Nhưng mà Lâm Dương lấy điện thoại di động ra nói: “Mẹ nó, nếu không thể vào thì đừng vào, chúng ta tới mừng thọ, nếu người khác không cho vào vậy thì đi, nếu ông ngoại hỏi tại sao không tới chúc mừng, thì đưa video này cho ông xem, không phải chúng ta không hiếu thảo mà là có người muốn mình bắt hiểu. “
Trong khi nói chuyện, Lâm Dương đã bắt đầu quay video bằng điện thoại của mình.
Ngay khi những lời này vừa ra, vẻ mặt A Bưu nhát thời thay đổi.
Trương Tình Vũ cũng sửng sốt, sau đó đột nhiên hoàn hồn, liên tục gật đầu nói: “Được, được rồi, Lâm Dương, quay lại đi, quay lại vẻ mặt của tên này, sau đó tôi muốn xem anh ta nói cái gì!” “
A Bưu đột nhiên rùng mình.
Thực tế là địa vị của Trương Tình Vũ trong nhà họ Trương không cao, nhưng nếu anh ta, một người ngoài mà cắm người nhà họ Trương vào đi mừng thọ, chuyện này nếu ông cụ nghe thấy được, thế thì nguy to.
Ông cụ cũng không là người hiền lành gì, đừng nói Trương Tình Vũ địa vị thấp, cho dù là không khí, chỉ cần họ Trương của cô, như vậy là đã khác.
“Đi thôi.” Lâm Dương cất điện thoại, nhẹ nói.
“Được rồi!” Tô Nhan gật đầu dứt khoát, nắm tay Lâm Dương rời đỉ.
“Này… ” A Bưu lo lắng.
“Chờ một chút!”
Lúc này, tiếng gọi ầm ï hô lên.
Lâm Dương chế nhạo.
Chính chủ sau cùng đã xuất hiện chưa?