Cố Du không rõ Hoàng đế nói ngủ là nghĩa đen hay là có ý khác, bất quá cũng không có tâm tình đi tìm hiểu. Bị Tiêu Minh Xuyên dây dưa một buổi chiều thêm một buổi tối, thể xác và tinh thần đều mệt, Cố Du chỉ nghĩ muốn nằm ở trên giường ngủ một giấc.
“Bệ hạ, xin hỏi ngài có thể dịch vào trong một chút không?”
Cố Du thực khách khí hỏi.
Dĩ vãng Tiêu Minh Xuyên tới Khôn Ninh Cung qua đêm, hắn cùng Cố Du đều là mỗi người ngủ một bên, dù sao giường cũng đủ to rộng, giữa Đế Hậu có một khoảng cách rộng đủ tiểu Hoàng tử lăn mấy vòng.
Nhưng hôm nay, Tiêu Minh Xuyên không biết là dây thần kinh nào không đúng rồi, thế nhưng lại nằm ở chính giữa giường khiến cho Cố Du thực khó xử.
“Ta….. không….. thể……!”
Tiêu Minh Xuyên cố ý kéo dài giọng trả lời. Hắn sao có thể dịch vào trong, hắn cố ý ngủ ở chính giữa là vì muốn gần Cố Du một chút. Tiêu Minh Xuyên chẳng những không chịu dịch vị trí, hắn còn trở mình, dạng chân tay thành hình chữ đại (大). Do đó bảo đảm Cố Du ngủ ở bên nào cũng không thể tránh tiếp xúc thân thể cùng hắn.
Cố Du bị biểu hiện ấu trĩ của Hoàng đế làm dở khóc dở cười, nhìn chằm chằm Tiêu Minh Xuyên bất đắc dĩ nói:
“Nếu bệ hạ thích giường này, thần đây đi bên ngoài ngủ.”
Nói xong Cố Du xoay người muốn đi đến tràng kỷ đối diện sát cửa sổ. Cố Du không muốn cùng Tiêu Minh Xuyên dây dưa không rõ, tính toán cho hắn chiếm cứ toàn bộ giường.
Tiêu Minh Xuyên nghe vậy tức khắc giật mình. Sự tình phát triển sao không giống hắn tính toán ban đầu. Mắt thấy Cố Du thật sự phải đi, Tiêu Minh Xuyên lập tức xoay người ngồi dậy, bắt được một bàn tay Cố Du, vội la lên:
“Hoàng hậu, khanh đừng như vậy, trẫm không phải ý tứ này.”
Thật để Cố Du bỏ đi rồi, hắn đêm nay là biến khéo thành vụng. Cố Du dừng bước chân lại, quay đầu nhìn Tiêu Minh Xuyên, cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn.
Tiêu Minh Xuyên buông tay Cố Du ra, liền xê dịch. Hắn thấy Cố Du vẫn đứng bất động, lại vỗ vỗ bên cạnh, dùng giọng thực ủy khuất nói:
“Hoàng hậu, sao lại đi, trẫm không muốn ngủ một mình.”
Cố Du im lặng không nói, cởi giày lên giường nằm, coi như Tiêu Minh Xuyên là người trong suốt như không tồn tại.
Tiêu Minh Xuyên âm thầm nghĩ mình cần thiết phải làm cái gì đó mới tốt.
“Hoàng hậu à, trẫm nhớ rõ cổ nhân có câu nói, tu mười năm mới ngồi chung thuyền, tu trăm năm mới cùng chăn gối.”
Tiêu Minh Xuyên dùng tay chống đầu, nghiêng thân mình cùng Cố Du nói chuyện.
“Khanh nói chúng ta may mắn có thể làm phu thê, có phải trăm năm trước đã tu luyện hay không?”
Cố Du thực hận không thể lập tức nhìn thấy Chu Công, đáng tiếc Tiêu Minh Xuyên vẫn luôn ở bên tai thủ thỉ, nói đến Cố Du căn bản ngủ không được, chỉ có thể mở mắt, hữu khí vô lực nói:
“Bệ hạ, ngài thật cảm thấy chúng ta là may mắn sao?”
“Đương nhiên đúng rồi.”
Tiêu Minh Xuyên không ngừng gật gật đầu.
“Trẫm vẫn luôn cho rằng, có thể gặp được Hoàng hậu là trẫm đời này may mắn nhất.”
Dù hắn đã từng thương tổn Cố Du thật sâu, nhưng ở thời điểm hắn bị người xa lánh, Cố Du vẫn ở bên hắn tới cuối cùng.
Cố Du rất muốn cười lạnh, nhưng thật sự quá mệt nhọc, đến sức lực cười cũng không có, cho nên nhắm mắt lại, không lên tiếng.
Tiêu Minh Xuyên thất bại, rốt cuộc an phận yên lặng, không có khơi mào đề tài khác. Khi Cố Du cho rằng mình cuối cùng có thể an ổn ngủ một giấc lại phát hiện có bàn tay ôm lấy eo mình. Cố Du theo bản năng muốn giãy giụa, sau đó nghe được có giọng trầm thấp ôn nhu bên tai:
“A Du, đừng nhúc nhích, để trẫm ôm một lát. Khanh yên tâm, trẫm cái gì cũng sẽ không làm, trẫm chỉ muốn ôm không được sao?”
A Du……
Đã bao nhiêu lâu chưa nghe lại cái xưng hô này. Trưởng bối cùng huynh trưởng đều kêu Cố Du là Du nhi, chỉ có Tiêu Minh Xuyên từ nhỏ kêu là A Du. Nhưng là từ khi bọn họ đại hôn, Tiêu Minh Xuyên đổi xưng hô là Hoàng hậu.
Bởi vì Cố Du không có lên tiếng, Tiêu Minh Xuyên coi như là ngầm đồng ý. Hắn dùng hai tay gắt gao đem Cố Du ôm vào trong lòng. Cố Du thật sự rất mệt, không bao lâu liền ngủ say, Tiêu Minh Xuyên thở dài.
Sáng sớm hôm sau, Cố Du tỉnh, mới vừa mở mắt ra liền phát hiện tình huống có chút không đúng. Vì cái gì trong lòng ngực có người, mà tay chân mình cùng sử dụng cuốn lấy người ta. Cố Du luống cuống, vô ý thức đẩy ra bên ngoài. Tiêu Minh Xuyên đang ở trong ngực Cố Du mơ mộng đẹp, đột nhiên trời đất quay cuồng, vừa mở mắt, hắn phát hiện mình nằm trên mặt đất.
“Hoàng hậu, trẫm nhớ rõ tối hôm qua là khanh ngủ ở bên ngoài ……”