“Vậy…vậy sao? Tổng giám đốc làm phiền anh rồi, tôi sẽ nhường không gian yên tĩnh này lại cho anh nhé!”
Cô đứng lên định chuẩn bị rời đi, thật khó xử khi ở lại đây mà chỉ có hai người. Cô cũng không muốn có người bắt gặp rồi lại tung tin lên báo chí, nhất là với người đàn ông lúc nào cũng cười kia. Thấy cô định rời đi anh liền nói:
“Sao vậy? cứ ở lại đi tôi sẽ không làm gì em đâu.”
“…Làm gì? Vậy anh định làm gì tôi à?”
“Có thể” – Anh nhếch mép nở nụ cười công nghiệp.
Thấy anh nói dứt câu cả người cô liền sởn gai óc, rùng mình nhìn anh. Thấy cô như một chú mèo nhỏ đang cảnh giác nguy hiểm trong lòng lại thấy có chút buồn cười. Anh quay mặt sang chỗ khác lấy tay che miệng cố gắng nhịn cười.
“Anh…anh cười cái gì vậy?”
“Không lẽ….em tưởng tôi định làm gì em thật sao?”
Anh chậm rãi từ từ tiến gần về phía cô, anh cúi đầu ghé sát vào mặt cô mờ ám nói:
“Hay là…em muốn tôi làm gì em thật?”
“A…anh”
Hai tai cô liền trở nên ửng đỏ, lòng ngực cũng đang đánh trống liên hồi. Mấy năm không gặp anh vẫn chứng nào tật nấy, cứ luôn phải làm những hành động khiến cô bối rối ngại ngùng. Cũng không thể đỡ được những hành động hay lời nói mang ý chỉ mờ ám của anh.
“Có…có anh muốn thì có”
Cô đẩy anh ra xa rồi vội vàng rời đi, nhìn bên tai đỏ ửng đó của cô liền khiến anh bỗng nhiên bật cười. Thấy dáng vẻ trêu đùa đó của anh cô tức giận hận không đá cho anh ta một phát vào chân. Cô liền quay đầu đá vào chân anh ta một phát.
“Này thì chọc bà..” – cô đá vào chân anh một cái thật mạnh. Anh liền la lớn lên.
“Á..”
Nụ cười liền tắt đi thay vào đó là gương mặt đau điếng người trên mặt anh. Thấy vậy cô mới hả dạ rời đi, nhìn dáng vẻ không chịu thua của cô anh cũng bất lực. Lại lần nữa cười lớn, thật rằng là không ai bị đá đau lại quay sang cười vô tri như con người này cả.
“Thật là…cạn lời với con người này.”
Anh cũng chỉ biết thở dài rồi lắc đầu bất lực.
Thấy cô đi nhưng một lát lâu mới quay trở lại Mục Giao liền tức giận nói lớn:
“Sao em đi đâu lâu vậy hả? Chị đợi lâu lắm đấy!”
“Em…em xin lỗi mà”
“Mặt em…sao đỏ lên hết luôn vậy? Bộ sốt rồi hả?”
Mục Giao vội vàng đưa tay lên trán thử nhiệt độ liền không thấy gì bất thường, khó hiểu nhìn cô.
“Có nóng đâu nhỉ?”
Cô sờ hai tay lên mặt mình bối rối giải thích.
“Không…không có gì đâu. Tại em thấy trời nóng nên vậy. Mình…mình về thôi chị, em mệt rồi.”
Nói xong cô liền tung cửa chạy đi, thấy dáng vẻ hấp tấp đó của cô trong lòng Mục Giao nghi ngờ. Nhìn bên phía máy lạnh đang mở mà khó hiểu.
“Không lẽ máy lạnh hỏng hả ta?”
Sau khi về nhà cô vẫn cứ nhớ đến những lời mà Dạ Tư Thành nói, cả gương mặt khi cúi xuống nhìn vào mắt cô. Hai tay mân mê chú gấu bông trước mặt trong đầu lại nghĩ ngợi nhiều thứ. Có phải Dạ Tư Thành cố tình làm vậy với cô không? Thật sự anh vẫn như lúc trước luôn khiến trái tim cô bất giác dao động. Trong đầu lại suy nghĩ rất nhiều chuyện, không lẽ cảm xúc lúc ấy vẫn còn. Rằng là….cô vẫn chưa thể quên được anh, cứ suy nghĩ rồi lại chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.