Chìm trong suy nghĩ rất lâu, Thẩm Cảnh Liên châm điếu thuốc rồi đi đến bên cạnh cửa sổ, anh đưa tay kéo rèm cửa, ánh sáng mặt trời từ bên ngoài rọi vào phòng…chiếu thẳng lên giường.
Trang Điềm Điềm vươn vai, vừa mở mắt ra đã bị ánh nắng mặt trời làm cho chói mắt. Cô ngồi dậy trong trạng thái mỏi mệt, toàn thân đau nhức. Thấy Thẩm Cảnh Liên đang đứng bên cạnh cửa sổ hút thuốc, cô kéo tấm chăn quấn lên người, bước xuống giường để vào phòng tắm…
Phịch…
Trang Điềm Điềm bước đi không vững, hai chân mềm nhũn không còn chút sức lực, ngã phịch xuống sàn nhà…cô cố gượng dậy và lếch thếch tấm thân đau nhức đi vào phòng tắm.
Thẩm Cảnh Liên nhíu mày ! Định bước đến đỡ cô đứng lên nhưng rồi lại thôi. Anh tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng anh vô cùng ray rứt…”Tối qua sao mình lại không kiểm soát được lý trí mà làm ra chuyện ấy với người phụ nữ đã kết hôn chứ !”
Một lúc sau, Trang Điềm Điềm bước ra khỏi phòng tắm với một tấm chăn trùm kín như lúc chuẩn bị đi vào phòng tắm.
Thẩm Cảnh Liên hất mặt về phía bàn trang điểm “y phục của cô đó, mặc đi…”
Trang Điềm Điềm cũng cảm thấy rất an ủi, cô còn tưởng mình sẽ không có quần áo để mặc về, vì tối qua đã bị tên đàn ông khốn kiếp kia xé nát.
– Cảm ơn, anh cứ trừ tiền mua bộ quần áo này vào tiền lương hàng tháng của tôi là được.
Nói xong, Trang Điềm Điềm ôm lấy bộ quần áo và phi như bay vào phòng tắm. Một lúc sau cô bước ra với một dáng vẻ xinh đẹp trong bộ y phục mà Thẩm Cảnh Liên đã sai trợ lý của mình mua về.
Thẩm Cảnh Liên nhìn đến không hề chớp mắt, tối qua anh đã được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô, nhưng không ngờ hiện tại ngay trước mặt anh…cô đẹp đến mức phải khiến cho anh không nỡ rời mắt.
Trang Điềm Điềm bước đến trước mặt Thẩm Cảnh Liên, cô dịu dàng lên tiếng “hôm nay tôi không khỏe, anh cho tôi được nghỉ làm hôm nay”.
“Được !”
Trang Điềm Điềm cúi mặt rời đi, lòng thầm buồn…không ngờ rằng lần đầu tiên của mình lại không phải dành cho chồng mình…”nhưng thôi kệ, không sao cả…lần đầu tiên làm chuyện ấy với người đàn ông đẹp trai đến như vậy, cũng không thiệt thòi cho mình lắm. Ngược lại mình còn thấy quá hời !”
“Khoan đã !”
Trang Điềm Điềm khựng lại, không quay đầu lại nhìn Thẩm Cảnh Liên, cô chỉ khẽ hỏi “anh còn có chuyện gì ?”
Thẩm Cảnh Liên móc từ trong bóp ra tấm thẻ màu đen và đặt nó lên bàn “cầm lấy đi, đó là thẻ phụ của tôi. Sau này cô cứ dùng nó để phục vụ cho bản thân, đừng để bản thân mình quá khổ sở “.
Trang Điềm Điềm nhíu mày “tôi không cần !”
“Cô cứ cầm lấy đi, chuyện đêm qua giữa tôi và cô xem như chưa từng xảy ra !”
– Anh xem tôi là gái gọi sao ?
“Tự cô nghĩ thế, cầm lấy đi…tôi mua cô là may mắn cho cô rồi, sau này không ai nợ ai !”
Trang Điềm Điềm vừa khóc vừa chạy ra khỏi phòng.
– Tên đàn ông khốn nạn.
Trang Điềm Điềm vừa rời đi, Thẩm Cảnh Liên liếc nhìn sang giường…anh bị chói mắt vì những vết đỏ loang lổ đêm qua để lại, dính đầy lên drap.