“Cô muốn đi thăm người bệnh?” Lục Việt liếc mắt qua hộp cơm tinh xảo, đều là đồ ăn đóng gói, cớ sao phải làm điều thừa thãi?
“Đúng.” Đồng Linh mặt mày một loan, “Người bệnh kia cũng là người quen của anh.”
Lục Việt dâng trào lòng hiếu kì, sao anh ta không biết mình có người quen nằm viện.
Lục Việt đi theo Đồng Linh, đến trước một gian phòng bệnh. Anh ta nghe được tiếng Đồng Linh mở cửa phòng, bên trong cánh cửa truyền đến một tiếng như kinh hỉ như bất ngờ.
Đó là tiếng của….Diệp Hoán, anh ta gọi tên Ngữ Nhu bằng một giọng điệu ôn nhu chưa từng có. Giọng điệu ấy làm Lục Việt nổi hết da gà, sến rện bến buồn nôn.
Thế nhưng Đồng Linh lại hoàn toàn không bất ngờ trước sự nhiệt tình của nam chính, cô đã rời khỏi mấy tiếng, Diệp Hoán chỉ có một mình đơn chiếc, lủi thủi, lẻ bóng, vò võ cô đơn ở bệnh viện, nhất định sẽ nhớ cô, mặc dù chỉ để giết thời gian.
Không biết trong cốt truyện cô nữ phụ pháo hôi yêu nam chính có phải cũng cùng tâm tình với nam chính lúc này hay không.
“Anh đoán xem em đã gặp được ai?” Đồng Linh một bên đưa hộp cơm cho y tá để cô ấy đi hâm nóng, một bên dẫn theo Lục Việt ở sau lưng vào phòng.
Lục Việt nhìn thấy Diệp Hoán nằm trên giường bệnh, hơn nửa người đều được băng bo, trên đùi còn bó thạch cao, vẻ mặt ‘kinh dị’: “Diệp Hoán, bộ dáng này của cậu… thật độc đáo.”
Diệp Hoán định cười ra tiếng, lồng ngực lại âm ỉ đau, khiến hắn bực bội mà trừng mắt với Lục Việt, mắng: “Xem ra tiểu tử cậu thèm đòn!”
“Ha ha dựa vào cậu bây giờ sao, với cậu bây giờ tay cũng không thể chạm đến tôi!” Lục Việt đi tới giường bệnh, tùy ý ngồi xuống một cái ghế: “Sao lại thành ra như vậy?”.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Gói Hết Sự Dịu Dàng Của Trời Đất Gửi Cho Chị
2. Không Phải Ánh Trăng
3. Bé Alpha Này Có Chút Ngọt Ngào
4. Chiều Hư
=====================================
“Đừng nói nữa, đây là ngoài ý muốn.” Diệp Hoán nhìn Đồng Linh: “Sao em lại đưa cậu ta đến đây?”
“Em sợ anh ở bệnh viện nhàm chán, vừa lúc gặp được Lục Việt nên đưa cậu ta đến đây chơi với anh.” Đồng Linh không từ chối việc Lục Việt và cô cùng đến, nguyên nhân không chỉ là Lục Việt không dễ tống cổ mà còn vì thân phận của Lục Việt khác với hai lốp xe dự phòng khác.
Lục Việt là anh em thân thiết của Diệp Hoán từ nhỏ đến lớn, Lục gia Diệp gia đều là thế gia, chỉ dựa nào mối giao tình này, quan hệ của hai người vẫn luôn rất hòa hợp.
Tâm tư của Lục Việt là gì thì không rõ, nhưng Diệp Hoán thì thiệt tình xem Lục Việt như anh em cho nên anh khá yên tâm đối với việc Lục Việt đi cùng với Dư Ngữ Nhu.
—— đáng tiếc anh yên tâm quá sớm.
Diệp Hoán cho rằng Lục Việt sẽ không thông đồng người phụ nữ của anh ta. còn nghĩ rằng Dư Ngữ Nhu cũng không hứng thú với người có tính phong lưu như Lục Việt, sao hắn biết được hai người hắn coi trọng nhất ái muội như thế nào sau lưng hắn.
Từ điểm đó cũng có thể nhìn ra Lục Việt người này rất tà ác, thú vui của anh ta là đùa bỡn cuộc đời kẻ khác, như chưa từng để họ vào trong mắt.
“Anh thấy cậu ta không phải tới thăm anh mà là tới chọc tức anh.” Diệp Hoán ngoài miệng ghét bỏ, thực tế lại trò chuyện với Lục Việt hăng say.
Hơn nữa Lục Việt còn là chuyên gia trong việc xã giao, những người mà anh ta muốn làm thân chắc chắn không thể chán ghét anh ta.
Đồng Linh đặt hoa quả xuống, yên lặng lắng nghe hai người nói chuyện, cô phát hiện ra ưu điểm của Lục Việt — nếu cô lười không muốn nói chuyện cùng Diệp Hoán thì có thể gọi Lục Việt tới tiếp chuyện.
Diệp Hoán nằm viện ít nhất là hơn hai tháng, làm một người bạn gái đủ tư cách, nên làm thế nào để giúp Diệp Hoán duy trì cảm giác vui vẻ, như này không phải đã có biện pháp giải quyết sao. Cô đúng thật là có tâm!
Y tá rất nhanh đã mang hộp cơm nóng hổi tới, Đồng Linh nhờ Lục Việt dọn giúp bàn ăn y tế trên giường bệnh, bày biện từng món ăn lên bàn, rồi với vẻ dịu dàng múc canh cho Diệp Hoán, ôn nhu nói: “Em đã ước lượng thời gian rồi, giờ anh nên ăn chút gì đi. Chắc anh đói rồi nhỉ? Không biết đồ ăn em mang đến có hợp khẩu vị của anh không…”
Diệp Hoán nhìn vào bàn đồ ăn phong phú, trong lòng tràn đầy nhu tình: “Đồ em nấu sao anh lại không thích được?”
Tưởng tượng đến cảnh bạn gái ở nơi mà anh không nhìn thấy, vất vả bận rộn vì anh, trái tim Diệp Hoán lại càng cảm thấy ngọt.
“Uống canh trước,” Đồng Linh thúc giục: “Cái nồi canh gà này nấu mất mấy tiếng đồng hồ, rất thích hợp bồi bổ thân thể.”
“Được.” Diệp Hoán vừa uống vừa khen: “Em hầm canh ngon thật!”
Đồng Linh ngượng ngùng cười: “Anh thích là tốt rồi.”
m577 khiếp sợ: 【 sao cô có thể nhận canh này là cô hầm?! Lục Việt người tận mắt nhìn thấy cô bỏ nó vào cơm hộp còn đứng bên cạnh kìa a a a!】
m577 nào đã gặp qua người dối trá như vậy trước mặt nội gián, nó có cảm giác hoảng hốt như tùy thời đều có thể bị vạch trần: 【 nhân thiết cô lấy làm tự hào đâu rồi? Không muốn che giấu nữa sao? 】
“Yên tâm, anh ta sẽ không nói ra.” Đồng Linh không chút nào để ý mà nói, “Nếu là người khác, tôi nhất định sẽ giấu kĩ, nhưng Lục Việt thì không cần.”
“Đây là ‘ tiểu bí mật ‘ mà chỉ có một mình anh ta biết, sao anh ta có thể nói ra?”
“Anh ta chỉ có thể che giấu.”
Đồng Linh vừa nói chuyện với hệ thống xong, Lục Việt lập tức cười ra tiếng.
Lục Việt nhìn cảnh tượng “Ngọt ngào” trước mắt, nhớ lại biểu cảm nghiêm túc của Đồng Linh khi để cơm hộp vào, cảm thấy Diệp Hoán bị lừa buồn cười không chịu nổi.
Anh ta cảm thấy buồn cười, vậy nên bật cười thôi.
Diệp Hoán không biết Lục Việt bị làm sao, buồn bực hỏi: “Cậu cười cái gì?”
Đồng Linh an an tĩnh tĩnh mà nhìn, trêu ghẹo hệ thống: “Được rồi tôi nói sai rồi, anh ta rất công khai.”
m577: 【……】
“Không có gì.” Lục Việt rút đi ý cười, thựa ra anh vẫn rất muốn cười tiếp, thậm chí còn muốn trêu Diệp Hoán, làm bộ muốn giành đồ ăn của anh ta, nói không chừng vị đại thiếu gia họ Diệp này sẽ làm ra càng nhiều việc ngu xuẩn vì mấy phần đồ ăn đóng hộp vô cùng bình thường này.
Nhưng khi ánh mắt tia được biểu cảm bình thản như nước của Đồng Linh, nụ cười lập tức biến mất.
Lúc này, anh mới phát hiện ra, đối phương chưa từng lo lắng sẽ bị anh vạch trần, cô cho anh thấy những cử chỉ, hành động khác thường, rốt cuộc… Là vì sao?
Cô đoán được rằng anh sẽ không nói gì, hay những biểu hiện trước kia của cô đều là âm mưu? Dư Ngữ Nhu mà anh biết thật sự là người phụ nữ trước mặt sao?
Lục Việt không nhìn thấu được cô.
Đồng Linh chớp mắt nhẹ nhàng với Lục Việt, nói với hệ thống: “Nhìn đi, từ lúc gặp mặt đến bây giờ, đây là lần đầu tiên anh ta để tôi vào trong mắt.”
“Anh ta không biết được rằng đôi khi con người quá hiếu kì, chưa chắc đã là chuyện tốt.”