…
Thứ hai.
Sơ Tranh và Kỷ Đồng Đồng đều học lớp mười một, Kỷ Đồng Đồng đã đi cùng bạn học từ sớm rồi, Sơ Tranh để tài xế chở đến trường học.
Đối với sự thay đổi của Sơ Tranh, tài xế và người giúp việc đều hơi ngạc nhiên, thậm chí có thể nói là kinh ngạc.
Hơn nữa cũng không giống như trước kia, luôn hô to gọi nhỏ, một câu không hợp đã phát cáu.
Đại tiểu thư ngày hôm nay, thần sắc bình tĩnh lạnh lùng, cũng ít hói hơn trước…
“Dừng xe.”
Đột nhiện nghe thấy tiếng nói từ phía sau, tài xế đạp phanh theo bản năng.
Sơ Tranh đẩy cửa bước xuống xe, mang túi sách trên lưng rồi đóng cửa xe lại, giẫm lên bồn hoa bên cạnh, trực tiếp nhảy qua, tư thế đẹp trai tiêu sái.
Tài xế: “…”
Đại tiểu thư hình như có chút đẹp trai.
…
“Diệp Trầm, đi học à?”
Mấy người từ phía sau vây lấy Diệp Trầm, giữ chặt xe đạp của hắn, bắt hắn phải dừng lại.
Bọn họ mặc đồng phục của Nhị Trung, nhưng nhìn qua có chút cà lơ phất phơ, chắc cũng không phải kẻ tốt lành gì.
Diệp Trầm nhíu mày, xuống xe, không để ý đến mấy người kia, đẩy xe đi lên phía trước.
“Vội vàng cái gì.”
“Đi, mấy anh đây nói với mày chút chuyện.”
“Ha ha ha, tới đây, chúng ta qua bên này nói chuyện.”
Diệp Trầm và cả xe đạp của hắn đều bị đẩy về phía công viên bên cạnh.
Khi Diệp Trầm bị đánh, hắn trông thấy Sơ Tranh đứng ở bồn hoa cách đó không xa, cô trở tay ôm túi sách, nhìn hắn bị đánh.
Hắn lúc đầu không nhận ra được, nhưng đã từng nhìn thấy mặt dây chuyền bên trên túi sách của cô, cùng với đôi mắt lãnh đạm kia, hắn liền nhận ra.
Đối diện với ánh mắt hắn, cô cũng không né tránh, cứ như vậy lạnh lùng đứng xem.
Diệp Trầm hai tay ôm đầu, chịu đựng không nói tiếng nào.
“Diệp Trầm, nào, kêu một tiếng ông nội, hôm nay sẽ tha cho mày.”
Diệp Trầm không lên tiếng, giống như sư tử bị chọc giận, hung ác trừng mắt nhìn bọn chúng.
“Trừng ông nội mày làm gì?”
“Mày còn trừng…”
Nam sinh giơ tay muốn đánh Diệp Trầm.
Bả vai bỗng nhiên bị đè lại, làm hắn lùi về sau mấy bước.
“Ai!” Nam sinh giơ tay đánh tới.
Sơ Tranh nắm cổ tay tay hắn, vặn xuống.
“A…”
Hắn kêu thảm một tiếng, mấy người đang vây quanh thiếu niên bên kia, nghe thấy tiếng kêu liền nhìn qua.
“Đại ca!”
“Đại ca anh không sao chứ!”
“Con nhãi con từ đâu tới, dám đánh đại ca chúng tao! Mau buông đại ca chúng tao ra!”
Nam sinh bị Sơ Tranh vặn cổ tay, đau đến hô hoán lên: “Người đẹp người đẹp, chuyện gì cũng từ từ nói, từ từ nói.”
Sơ Tranh nhấc chân đá vào mông hắn, nam sinh ngã lăn trên mặt đất.
“Xin lỗi.”
“Tao xin lỗi ông nội mày.” Không còn bị kiềm chế, nam sinh hét lên với người phía sau: “Nhìn cái gì, giáo huấn con nhãi ranh thích xen vào việc người khác này cho tao.”
Sơ Tranh ném túi sách xuống đất, xoa cổ tay một chút, khi có người đi lên, liền nhấc chân quét ngang một cái.
Đám học sinh này đánh nhau chẳng qua là ỷ vào mình có chút công phu mèo quào, Sơ Tranh đối phó bọn họ, không tốn chút sức lực nào.
Chỉ qua một lát, cả đám người đều ngã trên mặt đất.
Sơ Tranh xoay người nhặt túi sách lên: “Xin lỗi.”
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Mặc dù bọn chúng cũng không biết mình làm sai chỗ nào.
“Hắn.” Sơ Tranh chỉ vào Diệp Trầm đứng trơ trọi một bên: “Xin lỗi hắn.”
Nam sinh ôm cổ tay, nhìn sang phía Diệp Trầm.
Diệp Trầm tên tiểu tử kia, không biết từ khi nào quen biết một mỹ nữ lợi hại như thế?
“Thật xin lỗi!” Nam sinh cắn răng, Diệp Trầm thằng ranh này, đợi đó cho ông!
“Cút.”
Mấy nam sinh đỡ nhau dậy, nhanh chóng biến mất ở công viên nhỏ.
Diệp Trầm ngẩng đầu, trong con ngươi còn lưu lại mấy phần tàn nhẫn, nhưng sau đó trên đầu hắn bỗng xuất hiện một bàn tay, giống như bóp một con chó cỡ lớn, xoa nhẹ mấy cái.
Mềm.
Dễ chịu.
Sờ thêm hai cái nữa.
“Sờ đủ chưa?” Cô coi mình là cái gì?
Sơ Tranh mặt mày nghiêm túc thu tay lại, giống như người vừa rồi sờ đầu hắn không phải là cô vậy.
Diệp Trầm: “…”
Người này có bệnh gì?
Diệp Trầm chống tay vào bồn hoa bên cạnh đứng lên, chân có chút tê, đứng không được ổn lắm, thân thể hơi lay động, như muốn ngã sấp xuống.
Sơ Tranh duỗi tay đỡ hắn.
Người phía sau rút tay ra, giọng điệu bất thiện chứa đầy cảnh giác: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Trước đó, cô đứng bên kia nhìn hắn bị đánh, dáng vẻ kia, rõ ràng không có ý định cứu hắn..
Mặc dù hắn cũng không hi vọng xa vời, có người có thể giúp mình một chút, nhiều năm như vậy hắn đã sớm thành thói quen.
Một ngày nào đó…
Những người từng bắt nạt hắn đều phải trả giá đắt.
“Tôi là người tốt phải không?” Thanh âm cô gái lạnh nhạt lại êm tai, kéo tâm tư đang không ngừng chìm xuống của Diệp Trầm quay về.
Thần sắc Diệp Trầm phức tạp vài giây, ánh mắt nhìn xung quanh, muốn tìm một chút dấu vết chứng tỏ cô đang chơi đùa mình.