Nhìn thấy cô gái này, Lâm Minh kinh ngạc, mà Lâm Tiểu Đông mắt trợn lên, khuynh quốc khuynh thành là gì chẳng qua cũng thế.
Cô gái kia mặc một thân quần áo màu trắng, mái tóc dài đen nhánh buông thẳng đến lưng, làn da giống mỹ ngọc sáng bóng, dung mạo như trăng sáng chói lọi, ánh mắt như thu thủy đón nắng, mũi thẳng, cằm nhọn, cô ngọc thon dài như thiên nga, không nhìn ra mảy may tỳ vết nào. Bản thân cũng có một khí chất trí tuệ thánh khiết, khiến người nhìn thấy không thể không nhớ tới bốn chữ, tuyệt đại giai nhân.
Cô gái đi cùng hộ vệ cũng nha hoàn chậm rãi vào hội trường hội giao dịch, đi qua nơi nào, dường như hoa trải thảm cũng có thêm nhiều sắc thái vô hạn, hình như có nhiều đóa hoa đào lặng yên nở rộ, mà cô gái kia như mưa hoa trong rừng, khiến người ta mơ màng vô hạn.
Cô gái tụ tập tất cả ánh mắt trong hội trường, quả thực xe ngựa vạn lượng vàng xa hoa, xuất chúng dung mạo, gia tộc họ Tần tám mươi năm qua luôn luôn sừng sững không ngã, mỗi một thứ đều đủ để cho nàng trở thành tiêu điểm toàn trường.
Mãi cho đến khi cô gái biến mất, Lâm Tiểu Đông mới lưu luyến không rời thu hồi ánh mắt.
Lâm Minh nói:
– Nàng là ai? Ngươi nhận thức không?
Lâm Tiểu Đông nói:
– Ta nhận thức nàng, nàng không biết ta, nàng là cháu gái Tần Tiêu, Tần Hạnh Hiên, thật sự là… Hoàn mỹ a.
Lâm Tiểu Đông vừa nói vừa khen ngợi chậc chậc, Lâm Minh chia một tiếng, kỳ thật hắn đã đại khái đoán được thân phận cô gái, không cảm thấy ngạc nhiên, cũng không có ý tứ truy vấn.
Lâm Tiểu Đông liếc mắt nhìn Lâm Minh một cái, cười nói thêm một câu:
– Cô gái này có thiên phú tu võ đẳng cấp lục phẩm.
– Cái… Cái gì?
Lâm Minh trợn mắt há hốc mồm:
– Thiên phú lục phẩm!? Ngươi xác định?
Trước đó, Lâm Minh ra mắt thiên phú cao nhất là đẳng cấp tứ phẩm, về phần thiên phú ngũ phẩm, ở toàn bộ Thanh Tang thành cũng không có một ai, Thiên Vận quốc có lẽ có, nhưng tuyệt đối có thể đếm được trên đầu ngón tay, mà hiện tại hắn lại biết cô gái vừa mới đi qua có thiên phú lục phẩm, điều này làm cho hắn không thể tưởng tượng!
Lâm Tiểu Đông đã sớm dự đoán được Lâm Minh sẽ có phản ứng này, hắn nói:
– Ta nói Minh ca, ngươi không cảm thấy so sánh với thiên phú lục phẩm của nàng, dung mạo của nàng càng đáng giá khiến người khác kinh diễm sao.
Lâm Minh nói:
– Ta cảm thấy thiên phú của nàng càng làm cho người ta kinh diễm, thiên phú lục phẩm! Ta còn chưa từng nghe qua! Lại nói tiếp… Hiện tại nàng đang ở cảnh giới võ đạo gì?
Lâm Tiểu Đông nhún nhún vai:
– Cái này ta không rõ ràng lắm, khẳng định khoa trương muốn chết, thiên phú cao như vậy, còn sinh ra ở đại gia tộc, Luyện Thể tầng bốn tầng năm đều không có gì đáng kinh ngạc, tuy nhiên… Minh ca, như thế nào ngươi lại hỏi chuyện tu võ a, nhìn thấy cô gái xinh đẹp như vậy ngươi không chút động tâm sao?
Lâm Minh ngẩn ra, hắn không phải đầu gỗ, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, Tần Hạnh Hiên quả thật hoàn mỹ, chỉ là chuyện Lan Vân Nguyệt khiến hắn hiểu được, nữ nhân tình trường cần khi hắn có đủ lực lượng mới đi truy tìm, hiện tại không có ý nghĩa gì. Hắn hỏi ngược lại:
– Thế nào, ngươi thích nàng?
– Không, chỉ là thưởng thức mà thôi, cô gái này rất xa xôi, ta cũng không có ý niệm kia, Thiên Vận thành không biết bao nhiêu người có giấc mộng trở thành người may mắn đó, tuy nhiên không có một ai xứng đôi, tương lai cô gái này có thể đi vào tông môn chân chính, tỷ như Thất Huyền cốc linh tinh đủ các loại, nàng đã sớm là đệ tử trung tâm Thất Huyền võ phủ, những phàm nhân chúng ta không xứng, hơn nữa, để cho người đố kị là nàng còn là một Minh Văn sư.
– Minh Văn sư?
Lâm Minh cũng không biết một ít chức nghiệp đặc thù, số lượng loại chức nghiệp này vô cùng thưa thớt, hơn nữa yêu cầu cực cao, cũng vô cùng tốn tiền, tu võ so sánh cũng chỉ là chút mưa bụi.
– Ân, Minh Văn sư có thể dùng tài liệu đặc thù khắc trận pháp, phù văn ở trên trang bị vũ khí của chính mình, hoặc là chế tạo trang bị lá bùa cường hóa, cần thiên phú, ngộ tính còn có linh hồn lực rất mạnh, nếu trở thành Minh Văn sư, vậy kiếm tiền không khác gì ăn cơm uống nước!
– Tuy nhiên đáng tiếc a, võ giả bình thường không có cơ hội tiếp xúc đến, cho dù có thiên phú này cũng không hy vọng luyện thành, luyện cái này thường xuyên phải có nhiều tài liệu, rất đốt tiền, đương nhiên, đối với gia tộc họ Tần mà nói, chút tiền ấy chính là mưa bụi, nghe nói Minh Văn thuật của Tần Hạnh Hiên đã đạt tới trình độ rất cao, bạn cùng lứa tuổi căn bản theo không kịp, cho dù thế hệ trước cũng rất nhiều cam bái hạ phong.
Lâm Tiểu Đông chịu qua võ đạo giáo dục chính thức, hiểu biết tỉ mỉ kỹ càng hơn rất nhiều so với Lâm Minh, hắn đang miệng lưỡi lưu loát, đột nhiên phát hiện Lâm Minh dường như cúi đầu suy nghĩ cái gì.
– Minh ca… Minh ca ngươi không phải chịu kích thích rồi chứ? Loại thiên chi kiêu nữ này cũng chỉ là bình thường a.
– Không có việc gì.
Lâm Minh khoát tay.
Thì ra là thế! Mảnh nhỏ linh hồn có những pháp trận, Minh Văn, tuyên khắc, còn có các loại ký hiệu cùng chữ phù thần bí, các loại tranh ảnh tư liệu vũ khí phong cách cổ xưa mà tản ra khí tức cường đại, đều là về Minh Văn sư!
Lúc trước bị chính mình tạm thời xem nhẹ, không ngờ lại có giá trị lớn như vậy.