Dưới lầu đột nhiền truyền lại tiếng của Dao Như đang hoảng sợ, khóc lóc, van xin:
-Công chúa điện hạ! Người không thể làm như vậy! Coi chừng xảy ra án mạng!
Yên Lâm hét lớn:
-Cút ngay! Ta muốn thiêu chết tên hỗn đản này!
Dận Không nghe đến đó, cuốn quít đẩy cửa sổ ra nhìn, liền thấy Yên Lâm trên tay cầm cây đuốc, Dao Như đang níu nàng lại
Yên Lâm xâm xâm hướng tòa lâu đi tới, ngôi tiểu lâu này được cất lên hoàn toàn bằng gỗ, hơn nữa bên trong chất đầy sách rất dễ cháy, quả nhiên có ánh lửa cháy sáng lên
Mắt thấy tòa tiểu lâu bị đốt đang cháy, nếu Dận Không không rời khỏi, tất nhiên bị ả công chúa biến thái này thiêu chết. Trong vương phủ mặc dù có rất đông người, nhưng trừ Dao Như ra, không có ai dám đến ngăn cản ả điêu ngoa công chúa này, chỉ dựa vào Dao Như, nên không thể ngăn trở
Lửa gặp gió, bốc nhanh hơn, nhanh chóng hơi nóng xung quanh bao trùm tòa lâu. Dận Không cắn răng, tình thế trước mắt, không có chọn lựa nào khả dĩ, hắn mở cửa phòng ra, hướng cửa chính tòa lâu chạy đi, thà bị một kiếm của ả công chúa biến thái, còn hơn là chết cháy đen thui trong này
Đại sảnh vài chổ đã cháy, mang theo vài đốm lửa trên người, Dận Không lao ra bên ngoài
Yên Lâm đang đứng ở đây đợi, thấy hắn, không nói không rằng, liền một kiếm chém tới.
Dận Không lấy bên cạnh cái ghế lên đỡ, không ngờ, đoạn kiếm quá sắc bén, tạch một tiếng, đem chiếc ghế chém thành hai đoạn, hắn ném hai mảnh ghế ra, liều mạng hướng xa xa chạy đi, Yên Lâm nào có chịu buông tha dễ dàng, tay xách kiếm, nàng phóng theo truy đuổi.
Dao Như vừa khóc, vừa chạy theo.Trong vương phủ ,các nữ tỳ ai cũng thất sắc, nhưng căn bản không dám can thiệp vào
Yên Lâm là người học qua võ công, nên khoảng cách giữa hắn và nàng càng lúc càng gần, dưới tình thế cấp bách, Dận Không liền hướng chiếc cầu chạy tới, trong lòng muốn lợi dùng cây cầu khúc khuỷa để giảm tốc độ của Yên Lâm lại. Nhưng không nghĩ tới, Yên Lâm hô to một tiếng, thân hình lăng không bay lên, tay nàng hướng Dận Không chém ra một kiếm, gặp cảnh này hắn không còn nghĩ đến thể diện, bèn lăn tròn trên cầu nè tránh kiếm này
Yên Lâm đáp xuống đất, kiếm vừa rồi nàng chém hụt, nên vội vọt tới, Dận Không lăn tròn trên mặt cầu, vọt đứng dậy chạy thục mạng, từ lúc sinh ra tới bây giờ, hắn lần đầu tiên bị đàn bà con gái làm cho chật vật đến như vậy
Dao Như nước mắt rưng rưng chạy vội đến, nàng nhào tới ôm phía dưới chân Yên Lâm, cất tiếng khóc nói:
-Cửu công chúa! Người muốn giết thì giết ta luôn đi
Yên Lâm nghe Dao Như nói như vậy, trong lòng hận càng thêm hận, cắn chặt răng nói:
-Tiện nhân! Ngươi đối với hắn quả nhiên là tình thâm ý trọng. Hảo! Ta sẽ cho các ngươi làm một cặp uyên ương nơi chín suối!
Yên Lâm huy kiếm hướng hậu tâm của Dao Như đâm tới. Mắt thấy tình trạng của Dao Như sắp sửa hương tan ngọc nát dưới kiếm, Dận Không cắn môi chặt, toàn lực vọt tới, hai tay ôm chặt lấy toàn thân Yên Lâm, nhất thời cả ba người cùng đứng im
Chu vi cầu vốn đã nhỏ hẹp,lại chứa ba người đang dùng toàn lực níu kéo lẫn nhau, nên mất thăng bằng liêu xiêu hướng tới lan cầu, một tiếng thét lên kinh hãi, ba người cùng té ngã xuống hồ
Dận Không vốn vô cùng quen thuộc thủy tính, nhưng do ngã xuống bất ngờ, miệng cũng kịp nuốt vài ngụm nước, Dao Như và Yên Lâm không biết bơi, trước sau hai người dần dần chìm xuống
Xét tình hình chung quanh, đa số tỳ nữ trong vương phủ đều không biết bơi, chứng kiến ba người bọn hắn té xuống nước, bọn họ cuốn quít đi tìm cây gậy trúc vớt lên
Dận Không ôm thân thể mềm mại của Dao Như hướng phía bờ bơi tới, tà áo mỏng thấm nước ,hiện lên những đường cong mê người
Giọng một nữ tỳ kinh hô:
-Cửu công chúa đang chìm xuống kìa!
Dận Không quay đầu lại, quả nhiên trên mặt hồ không nhìn thấy Yên Lâm nữa. Đây chính là đại sự à, nếu ả công chúa biến thái này mà chết trong nước tại đây, hắn nhất định khó thoát tội chết
Hắn cởi áo khoát ra, hướng dòng nước bơi tới. Nếu ở Đại Khang gặp phải loại con gái điêu ngoa gian ác này, hắn sẽ mặc cho nàng tự sanh tự diệt, nhưng nơi này là Tần quốc, Yên Lâm lại là đỉnh đỉnh Cửu công chúa, người mà Tần đế Yên Uyên nhất mực sủng ái
Bơi một chút, Dận Không rốt cục cũng nhìn thấy Yên Lâm, lúc này hoàn toàn mất đi khí thế như lang như hổ hồi nảy, hai tay giơ lên phía trước, thân thể mềm mại không ngừng chìm xuống phía dưới hồ
Dận Không nhanh chóng lặn xuống, ôm lấy nàng từ phía sau. Hắn không biết nàng sống hay đã chết, liền đưa tay ra trước ngực, ngắt mạnh một cái, thân thể mềm mại của Yên Lâm rung động một chút, quả nhiên sức sinh tồn của ả điêu ngoa công chúa này vô cùng mạnh mẽ, hắn bế thốc Yên Lâm lên, hướng phía bờ đi tới
Dận Không bủn rủn tay chân, hết lực mới mang Yên Lâm lên được tới bờ, sớm đã có một tỳ nữ mang ra chiếc khăn phủ lên người nàng. Dao Như nhìn thấy hắn an toàn trở lên, không để ý xung quanh, nhào tới ôm chặt hắn òa khóc lớn, hắn khẽ vuốt tóc nàng, đang muốn an ủi vài câu thì nghe tiếng một tỳ nữ hoảng sợ hô lớn:
-Cửu công chúa hình như đã chết!
Xung quanh liền có mấy tỳ nữ nhát gan òa lên khóc, nếu Yên Lâm thực sự chết mọi người có mặt ở đây sợ rằng không tránh khỏi liên lụy
Dận Không tách đám người đang bu xung quanh đi tới nơi Yên Lâm đang nằm, thấy nàng hai mắt nhắm nghiền, bộ y phục kỵ mã đã sớm ướt sủng, bó sát thân hình nàng, công bằng mà nói, nếu nàng không phải có khuynh hướng biến thái, thì chính là một vị tuyệt sắc giai nhân
Dận Không đưa tay nắm lấy cổ tay nàng xem mạch, mặc dù yếu ớt, nhưng vẫn tồn tại
Hắn liền lấy tay bịt mũi nàng, há miệng hít một hơi thật sâu, sau đó thổi một hơi vào miệng anh đào thơm tho
Có lẽ đã nhiễm lạnh và uống nước khá nhiều, nên nàng vẫn không tỉnh lại, Dận Không liền dùng tay đè trên ngực nàng nèn chặt từng hồi, ngực xữ nữ đàn hồi co giãn làm cho hắn không khỏi phát sinh cảm giác rung động, hắn đè thật mạnh vào ngực nàng vừa cứu nàng vừa cũng là trả thù một phen khốn đốn vừa rồi
Hắn lại hướng đôi môi anh đào ,thổi vào luồn hơi, hai tay vẫn đặt trên đôi gò bồng đào mềm mại, thì đột nhiên, Yên Lâm mở mắt, thấy tình hình hiện tại, liền xấu hỗ phẫn nộ tới cực điểm
Một tiếng oa vang lên, ngụm nước từ trong miệng Yên Lâm văng trúng vào mặt Dận Không, hắn lau nước trên mặt miệng ra vẻ vui vẽ nói:
-Không có việc gì rồi! Không có việc gì rồi…
Yên Lâm ho khan kịch liệt cố gắng đứng lên, liên tục nhổ ra vài ngụm nước, đột nhiên nàng vung một cước trúng ngay giữa ngực Dận Không, hắn hoàn toàn bị bất ngờ ngã lăn ra mặt đất, nàng lại bước tới đá một cước vào hạ thể hắn ,nói lớn:
-Dâm tặc!
Dận Không kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn thân co quắp,Yên Lâm còn muốn vọt tới đạp hắn thêm một cước
-Không nên!
Dao Như lấy thân hình nàng che cho hắn, Yên Lâm liên tục đá mấy cước lên người nàng
Lúc này một tiếng la đầy phẫn nộ thét lên :
-Cửu muội! Ngươi làm cái gì vậy?
Thật là may cho Dận Không, Kỳ vương Yên Nguyên Tông thu được tin tức chạy tới vừa kịp lúc
Yên Lâm mặt đầy nước mắt, ngón tay nàng chỉ thẳng vào mặt Dận Không, nói lớn:
-Cái tên dâm tặc này, dám làm nhục ta
Kỳ vương sớm đã biết chuyện từ các tỳ nữ, trợn mắt nhìn thẳng Yên Lâm nói:
-Ngươi trước kia luôn làm chuyện hồ đồ, ta cũng không muốn nhắc nhở, nhưng hôm nay lại cư nhiên muốn hành hung giết người, quả nhiên là bất hảo thành tánh, chuyện lần này, ta nhất định phải bẩm báo phụ hoàng, đến lúc đó coi người có còn bảo vệ cho ngươi hay không!
Yên Lâm òa lên một tiếng khóc lớn,
Bình thường, nàng rất được vị hoàng huynh này cưng chiều, không nghĩ hôm nay, vì một người khác mà khiển trách nàng, Yên Lâm dùng sức xô đám người tản ra, hướng xa xa chạy đi, đám thị nữ có người muốn đuổi theo, liền bị Kỳ vương quát lớn:
-Không cần lo cho nàng!
Lúc này Yên Nguyên Tông mới nhìn Dận Không, hắn thở dài, vẻ mặt ăn năn hối hận đỡ Dận Không đứng dậy nói:
-Bình vương điện hạ! Nguyên Tông vô phương dạy bảo muội muội,
Dận Không miệng muốn nói vài câu khách sáo, nhưng hạ thể bên dưới truyền lên một cơn đau đớn. nên một chữ cũng không nói nên lời, Nguyên Tông thấy bộ dáng hắn như vậy liền hướng Dao Như nói:
-Ngươi đở Bình vương đi Vọng Hô Các nghĩ ngơi, ta đi tìm đại phu tới xem một chút
Dao Như lệ hoen mắt gật gật đầu, đột nhiên nhớ tới một chuyện, mặt trở nên trắng bệch:
-Tiêu rồi! Bức “Trăm Thọ Đồ”… tiêu rồi
Mặt Dận Không cũng hơi biến sắc, Dao Như vừa rồi chỉ nghĩ cách cứu hắn, mà làm thất lạc lễ vật, cũng may ở đây đông người, nên việc tìm kiếm cũng không khó
Một nữ tỳ tìm thấy ngay tại trước tòa lâu bị hỏa thiêu, một mảnh Trăm Thọ Đồ, phần còn lại sớm đã bị thiêu hủy. Dao Như sợ hãi ,thân hình không ngừng run rẩy, Dận Không cầm tay nàng vuốt ve, giúp nàng trấn tỉnh lại
Yên Nguyên Tông thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt nhất thời trầm xuống, ngày chúc thọ của mẫu thân đã gần đến, thế mà lễ vật đã thành bộ dáng này
Dao Như rưng rưng nước mắt quỳ xuống nói:
-Kỳ vương điện hạ!… Do nô tỳ thất trách, xin điện hạ trách phạt
Dận Không nhìn tình cảnh nàng, trong lòng không khỏi chua xót, Kỳ vương liếc nhìn hắn, Dận Không biết rằng hắn đang đợi Dận Không mở lời
Nay bức “Trăm Thọ Đồ” mà Dận Không bỏ công phu hai ngày đêm đã bị hủy, mà khoảng cách thời gian buổi tiệc mừng thọ chỉ còn nửa ngày, hắn không thể vẽ lại bức thư pháp, huống hồ hắn đang bị thương khá nặng
Yên Nguyên Tông thấy ánh mắt hắn, không khỏi thất vọng thở dài:
-Xem ra Yên mỗ chỉ có thể tìm món quà khác
Dận Không đột nhiên nội tâm lóe sáng, nay đối với hắn cơ hội được gặp Hạng Tinh là vô cùng khó khăn, nay có cơ hội hắn quyết định không thể bỏ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.
Vẻ bên ngoài, Dận Không tỏ ra bình tỉnh, không đổi sắc mặt, hướng Yên Nguyên Tông nói:
-Hay là ta vẽ cho hoàng hậu một bức truyền thần
Thư pháp hắn vốn là vô sư mà tự thông, còn họa ,hắn từng được họa sĩ hoàng cung Đại Khang Thâm đại sư chuyên vẽ cho các phi tần trong cung, nổi tiếng tám nước ,tận tình chỉ dạy, nên đã sớm thuần thục
Yên Nguyên Tông nghe nói, hai mắt sáng ngời, hắn cũng không biết Dận Không lại tinh thông về phương diện này, bất quá từ xưa, sách họa một nhà, nên hắn vô cùng tin tưởng
-Như thế rất tốt! bất quá….
Yên Nguyên Tông đột nhiên nghĩ tới một chuyện liền nói:
-Bình vương chưa bao giờ gặp qua mẫu hậu ta, làm thế nào mà vẽ cho thật giống người ?
Dận Không nghe vậy liền nói:
-Việc này không có gì khó khăn, chỉ cần Dận Không nhìn thấy hoàng hậu một lần, liền có thể họa một bức truyền thần của người!
Hắn cũng không có khoe khoang, lúc mười hai tuổi, Thâm đại sư trong hoàng cung đã từng nói : “đương thời, người chỉ có thể nhìn qua một lần, mà có thể họa ra bức truyền thần chỉ có mình điện hạ mà thôi”
Yên Nguyên Tông trầm ngâm một chút, không đáp ứng ngay lập tức. Tiệc chúc thọ sắp diễn ra, hoàng hậu bận trăm công nghìn việc, làm sao có thời gian mà gặp gỡ hắn, Yên Nguyên Tông bước tới vài bước hướng Dận Không nói:
-Bình vương có thể nắm chắt trong thời gian ngắn có thể họa một bức truyền thần của mẫu hậu ta?
Dận Khồng tràn ngập tự tin nói:
-Kỳ vương yên tâm, ta nhất định có thể họa chuẩn xác phong thái xuất trần của hoàng hậu
Yên Nguyên Tông hai hàng chân mày giãn ra, mừng rỡ nói:
-Hảo! Đêm nay, Bình vương theo ta đi gặp mẫu hậu, quan sát cẩn thận, nhất định trước khi tiệc mừng thọ diễn ra, phải có bức truyền thần tuyệt tác
-Dận Không tuân mệnh
Nội tâm Dận Không phấn khởi lên, vốn tưởng việc này không bao giờ có cơ hội, không nghĩ tới tình huống này lại phát sinh ra, chỉ cần hắn nắm chặt cơ hội gặp mặt hoàng hậu này, bước sau chiếm được hảo cảm của nàng không khó
Một cước toàn lực của Yên Lâm quả là không nhẹ, Dao Như đở hắn tới Vọng Hố Các, Dận Không yêu cầu Tôn Tam Phân từ chất tử phủ đến xem vết thương, chứng kiến bộ dạng chật vật của hắn, Tôn Tam Phân nhịn không được nhíu mày lắc đầu
Hắn chỉ hạ thể bên dưới nói:
-Cửu công chúa vừa làm chuyện tốt
Tôn Tam Phân thở dài, đặt hòm thuốc xuống, Dao Như cuốn quít đi pha trà
Dận Không cởi đồ lót ra, Tôn Tam Phân nhìn xem thương thế ,nói:
-Không có gì! Chỉ là một chút sưng tấy, sứt một ít thuốc chống sưng, sao đó dùng băng lạnh chườm lên trên mặt, có thể khôi phục bình thường
-Nô tỳ đi lấy Đá
Dao Như xoay người đi ra
Tôn Tam Phân nhìn nàng đóng cửa phòng xong, rồi mới hướng hắn nói:
-Nàng là ai?
Hắn cười nói:
-Là tỳ nữ Kỳ vương ban tặng cho ta
Tôn Tam Phân lắc lắc đầu, ánh mắt của Tôn Tam Phân cho hắn biết, vị đại phu này đã biết chuyện gì đã xảy ra giữa hắn và nữ tỳ này
Tôn Tam Phân thở dài nói:
-Sắc đẹp rõ ràng là hại người!
Tôn Tam Phấn cố ý than dài cho hắn nghe
Tôn Tam Phân mở trong rương lấy ra thuốc trị thương đặt lên bàn, nói nhẹ:
-Chuyện ở Kỳ vương phủ đã xong chưa? Công tử khi nào hồi phủ
Dận Không thấp giọng nói:
-Đêm nay, Kỳ vương dẫn ta vào cung dự tiệc chúc thọ hoàng hậu, sợ rằng hôm nay không về được!
Tôn Tam Phân gật đầu nói:
-Lão phu ở chổ này cũng không có tác dụng gì, ta nên trở về, Thái Tuyết đang chờ tin tức của công tử
Nghĩ đến Thái Tuyết, nội tâm Dận Không cảm thấy vô cùng ấm áp, hai ngày nay hắn ở trong Kỳ vương phủ, nàng nhất định vô cùng lo lắng, nghĩ đến thế ,liền lên tiếng nói:
-Tôn tiên sinh! Ngàn vạn lần đừng đem chuyện ta bị thương cho Thái Tuyết biết
Tôn Tam Phân nói:
-Lão phu biết, công tử nhớ trong vòng ba ngày không nên làm cái việc kia.
Tôn Tam Phân rời đi, Dao Như mang Băng quay lại, dùng khăn trắng bọc khối băng lại đi tới gần hắn, ân cần nói:
-Vẫn đau àh ?
-Thuốc trị thương của Tôn tiên sinh quả nhiên hiệu nghiệm, nhưng để khôi phục hoàn toàn thì còn phải tốn chút thời gian
Dao Như mặt có chút đỏ lên, nhẹ nhàng cởi quần lót hắn ra, đem băng chườm lên vết thương
Dận Không nhịn không được : a ! lên một tiếng, ánh mắt của Dao Như và hắn cùng gặp nhau, tay nàng run run, nhìn khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ của nàng, huống hồ tay nàng đang đặt ở ngay vị trí mẫn cảm, hắn không tự chủ được, cái đó phản ứng làm vết thương gần đó lại đau lên, mồ hôi lạnh trên trán toát ra
Dận Không chặn tay Dao Như lại nói:
-Nàng đi giúp ta mang chén trà lại, cái này để cho ta làm
Dao Như đỏ mặt cười gật đầu, đứng dậy rời đi