“Tôi là Rin, trước đây tên là Ma Ngọc Danh, là người miệt Vâm, thuộc Bách Việt.” – Rin lên tiếng trước tiên, nói xong thì nằm trở lại trên giường, Moaa cảm giác người này có chút chán chường.
“Lang Danh?” – Rein nãy giờ vẫn đang sững sờ đột nhiên phản ứng lại, hắn ném khúc củi trên tay xuống để lao đến chỗ Rin, mừng như điên nói – “Tôi là Âu Minh Lĩnh, Lang Danh, chúng ta đều không chết! Không chết!” – Rein vừa nói vừa ôm lấy Rin cười lớn.
Ma Ngọc Danh, hiện tại là á thú Rin, giơ tay lên rồi lại không biết nên đẩy người ra hay là ôm lại, cũng không biết nên khóc hay nên cười. Hắn đã chết, hắn đã từ bỏ, nhưng mà mọi thứ vẫn còn chưa chấm dứt. Thậm chí, còn có một người cùng hắn lưu lạc đến thế giới xa lạ này. Tại sao? Bọn họ ở đây để làm gì?
Bên kia, Shan nhìn Rin và Rein, sau đó thật cẩn thận chuyển ánh mắt sang Dor, đồng thời Dor cũng đang nhìn lại hắn, đôi mắt trầm tĩnh của hắn làm Shan nuốt khan một cái, mang theo thấp thỏm cùng hy vọng hỏi – “Lạc Sưa?”
Không để Shan đợi lâu, Dor lập tức gật đầu, ánh mắt trầm lặng của hắn sáng lên cùng nụ cười nhẹ nhõm, mà Shan đã mặc kệ cánh tay đau, nhảy tới nhào lên lưng Dor, hô lớn – “Em trai! Chúng ta còn sống! Ha ha ha..”
Moaa chậc lưỡi hâm mộ nhìn bốn người bọn họ. Ở chỗ này còn gặp được người quen thì quá may mắn rồi.
Đợi bốn người bình tĩnh lại mới nhớ tới hỏi thăm Moaa và Hahna tình huống hiện tại là gì. Moaa mới đem chuyện JP nói kể cho bọn họ nghe.
Shan nghe xong thì cau mày nói – “Tận thế? Xem ra nhân loại thật sự không có cách chống lại chúng.”
“Chống lại ai? Chỗ mấy anh không phải do tài nguyên cạn kiệt mà chuẩn bị tận thế sao?” – Hahna khó hiểu hỏi.
“Nào có, vũ trụ lớn như vậy, tài nguyên làm sao mà cạn được?” – Shan càng khó hiểu hỏi lại.
Hahna há hốc – “Vũ trụ?”
“Chỗ của em chưa tới thời đại vũ trụ sao?” – Dor hỏi, tiếp tục việc chặt thịt của mình.
Hahna lắc đầu lia lịa, hào hứng hỏi – “Các anh có hay bay vào vũ trụ không? Có gặp người ngoài hành tinh không?”
Shan cười lắc đầu – “Anh và Lim, chính là tên cũ của Dor, là lính tuần tra vũ trụ, nên bọn anh sống trong không gian nhiều hơn trên hành tinh nữa. Trong vũ trụ có nhiều hành tinh có sự sống, nhưng nhân loại chỗ anh còn chưa gặp được chủng tộc trí tuệ nào khác cả.”
Hahna gật gù – “Vậy ha, đúng là tiến hóa ra một chủng loài trí tuệ thật sự không dễ.”
Bên kia, Rin nghe một lúc mới nhỏ giọng hỏi Moaa – “Anh nghe hiểu bọn họ nói gì không?”
Moaa buồn cười lắc đầu – “Không, thế giới của anh là thế giới linh khí, rất khác với thế giới của họ.”
“Linh khí là cái gì?” – lại thêm một thứ Rin không hiểu.
“Nó giống như năng lượng đỏ vậy, chúng ta có thể hấp thu vào cơ thể để làm mình mạnh lên, nhưng so với năng lượng đỏ phức tạp hơn rất nhiều.” – Moaa giải thích.
Trong lúc này, Hahna và Shan đã quay lại đề tài ban đầu.
“Vậy rốt cuộc mấy anh vì sao lại ở đây, thế giới các anh gặp phải chuyện gì?” – Hahna lấy một cái nồi nhỏ ra chuẩn bị nấu thuốc trị thương cho Rin và Shan, vừa cắt rễ cỏ vừa hỏi.
Rein nói mình biết nấu ăn, cho nên Dor chặt thịt xong thì giao cho hắn, Rein lại bảo hắn đi gọt vỏ củ lil, chính mình thì chọn chọn lựa lựa mấy thứ thực vật có trong động để ướp thịt. Nhìn túi muối màu vàng vàng của Moaa, Rein không lấy đi ướp ngay mà dùng một cái bát bằng đá, đổ muối và nước vào hòa tan, sau đó đặt gần bếp lửa để đun sôi, Hahna tò mò hỏi thì hắn bảo là nấu muối.
Shan đã ngồi lại cạnh bếp, phụ trách canh bếp lửa. Hắn thở dài trả lời – “Bọn anh bị một dạng sinh mệnh kỳ lạ xâm lấn, chúng không hẳn là loài có trí tuệ, nhưng cũng không phải sinh vật bình thường, hành động có mục đích rất rõ ràng. Chúng vô cùng mạnh, còn rất đông, những con lớn nhất có thể di chuyển giữa không gian trong thời gian dài, mỗi lần muốn giết chúng đều phải hy sinh rất nhiều. Anh và Sưa đều hy sinh trong lúc chiến đấu với chúng.”
Rein nghe vậy cũng dừng tay lại, hỏi – “Có phải là mấy con quái vật rất kỳ lạ không? Giống như ba bốn loài gộp lại làm một, thích bắt người đem đi giấu.”
Dor không phải rất kinh ngạc hỏi lại – “Chỗ của các anh cũng có? Đúng vậy, chúng luôn muốn bắt sống nhân loại, không biết để làm gì nhưng luôn cho người ta cảm giác sợ hãi tột độ, người bị chúng bắt qua một thời gian ngắn nếu không được cứu thì đều chọn tự sát, những người được giải cứu cũng mất rất nhiều thời gian mới khôi phục tinh thần được.”
Rein gật đầu – “Đúng vậy, tôi trải qua cảm giác đó, rất khó miêu tả nó đáng sợ thế nào. Tôi và lang Danh cũng chọn tự sát, sau đó thì đến đây.”
“Nghe đáng sợ thế! Mà hai anh là ở cùng một thế giới hay hai thế giới thế?” – Hahna nhăn mặt, nếu có hai thế giới bị cùng một dạng quái vật xâm lấn, đó là một vấn đề rất rất lớn.
Moaa và Rin đang nghe bên này nói, lúc này cũng nhận ra vấn đề, cả sáu người đều đột nhiên trầm mặc.
“Hay là thử hỏi hệ thống xem.” – Shan nói với Dor.
“Không chắc là ông ta chịu trả lời, nhưng mà cứ thử xem.” – Hahna lên tiếng, sau đó hô một tiếng – “JP!”
“Đây.” – JP lại lần nữa xuất hiện ở giữa động, thấy bốn người đều bình an ở đây thì yên tâm nói – “Mấy đứa đều không sao rồi? May mắn ta phát hiện kịp lúc.”
Shan và Dor không có phản ứng gì nhưng Rein và Rin bị cách JP xuất hiện làm giật mình, Rein thậm chí nhảy lên tránh ra xa chỗ ông ta một chút.
Hahna đưa tay vỗ vỗ Rein trấn an, đồng thời hỏi JP – “Anh Dor nói vũ trụ chỗ bọn họ có sinh vật ngoại lai xâm lược, người bên trên của các ông không xử lý đám quái thú đó được sao? Còn phải mất công di dời toàn bộ dân cư?”
JP lắc đầu – “Bên trên chúng ta có người, bên trên bọn chúng cũng có thứ khác, nếu dễ giải quyết như vậy chúng ta cũng không cần vất vả làm gì.”
Hahna bất mãn bĩu môi – “Ban đầu ông không nói chuyện này.”
“Các con biết chuyện này để làm gì? Thế giới này cách tiền tuyến rất xa, bọn chúng không đánh đến tận đây nổi đâu.” – JP thản nhiên đáp.
“Cho nên bọn chúng thật sự là đang tấn công các thế giới? Chúng bắt nhân loại làm gì?” – Moaa kinh tủng hỏi, một kẻ thù nhắm vào nhân loại, còn có thể bức cho bọn họ phải di dời toàn bộ, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.
Shan cũng hỏi – “Tiền tuyến ở đâu? Ai đang đánh nhau với chúng?”
“Thế giới của chúng tôi gần tiền tuyến sao?” – đây là Dor lên tiếng.
“Bình tĩnh nào!” – JP bất đắc dĩ ra hiệu mọi người đừng hoảng loạn, từ từ trả lời – “Đúng là chúng đang nhắm vào nhân loại, nói đúng hơn thì chúng được tạo ra là để tấn công nhân loại. Còn chúng bắt nhân loại đi làm gì, các con không biết thì tốt hơn. Thế giới của Lạc Lim và Lạc Sưa, cùng với thế giới của Ma Ngọc Danh và Âu Minh Lĩnh đều không gần tiền tuyến, nhưng gần đây không gian Sira gặp hỗn loạn nên có một ít kẻ địch lẻn vào bên trong, tiền tuyến lại đang căng thẳng nên không thể đưa người đến quét sạch ngay được, vì vậy sẵn lúc đang di dời một số thế giới sắp tận thế chúng ta di dời luôn một thể, bởi vì những thế giới bị chúng xâm nhập sẽ bị ô nhiễm, không thích hợp để nhân loại sống nữa. Nhân loại chiến đấu với kẻ thù này mấy triệu năm rồi, tình hình vẫn luôn rất ổn định, cho nên không cần lo lắng. Các con ở đây chỉ cần lo cho mình, sống thật tốt là được, những chuyện kia không đến lượt mấy đứa đi giải quyết đâu.”
Mọi người nghe xong lặng đi một lúc, sau đó Shan lầm bầm một câu – “Đột nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé.”
JP cười một tiếng, nói – “Nếu không có việc gì nữa thì ta tắt kết nối đây. Chúc may mắn!”
JP nói xong liền biến mất, để lại sáu người ngơ ngác nhìn nhau.
Hahna vẻ mặt còn chưa hết bàng hoàng ném nắm rễ cỏ vào nồi nước, nghiến răng nói – “Đúng vậy, không đến lượt chúng ta lo lắng, cho nên em mặc kệ, không phải chuyện của em!”
Rein và Dor cũng tiếp tục việc nấu nướng của mình, mọi người đều lặng lẽ suy nghĩ về điều vừa nghe, trong động rất yên tĩnh. Một lúc sau mới có người nói chuyện, cũng không ai bàn về những gì JP nói, bởi vì sau khi suy nghĩ một lúc, ai cũng hiểu được rằng chính mình không thể giúp được gì, chỉ có thể tập trung vào những chuyện trước mắt.
“Dor, đừng cắt nhỏ củ lil, mài ra như củ sắn ấy.” – Rein nhắc, Dor đang phụ trách gọt vỏ củ lil.
Dor nhìn nhìn thứ trong tay mình, hỏi – “Sắn là thứ gì?”
“Anh không biết sắn sao? Là khoai mì ấy. Cái này em biết, để em tìm cái gì làm bàn mài, anh cứ gọt vỏ đi.” – Hahna hào hứng nói, cô nhỏ cảm thấy mình chuẩn bị được ăn bữa cơm đàng hoàng nhất từ lúc đến thế giới này.
Moaa cũng đi đến hỗ trợ, được Rein phân công cắt lát thịt cá. Con cá lớn vốn bị Moaa và Hahna bỏ xó lại lần nữa lên bàn ăn.
Cuối cùng Rein làm ra bốn món ăn. Một nồi thịt hầm hoàn toàn khác với thịt Hahna hầm hằng ngày. Củ lil mài xong được Rein vắt bớt nước, thêm nấm tuyết giã nhuyễn và một chút muối rồi chiên lên thành một thứ bánh có vỏ giòn giòn thơm phức và bên trong deo dẻo. Thịt cá sau khi cắt lát thì ướp bột nấm, muối rồi xâu thành chuỗi mà nướng lên. Cuối cùng là món thịt xào hạt yak, một loại hạt vỏ cứng có nhân ăn được nhưng Moaa và Hahna hiếm khi ăn, vẫn luôn chất đống trong động. Rein luộc chín nó xong mới để Dor, Hahna và Moaa giúp đập vỏ ra, lấy phần nhân đi xào với thịt cắt lát. Hạt yak luộc xong ăn sần sậc như củ sen chứ không khô khốc như khi nướng, xào lên ăn siêu ngon.
Một bữa cơm sung sướng tràn trề, cho dù là Shan và Dor sinh sống ở thời đại tân tiến cũng hiếm khi được ăn một bữa ngon như vậy chứ đừng nói Hahna sinh ra ở thời kỳ mà chủng loại thực phẩm đã bị thu hẹp rất nhiều.
Moaa cẩn thận hỏi tình huống thế giới chỗ Rin và Rein, nghe hai người kể mới biết, hóa ra chỗ bọn họ vẫn còn thời kỳ đồ đồng, văn minh của nhân loại mới vừa chớm mở.
“Bách Việt là một liên minh bao gồm năm khu vực gọi là miệt, cai trị bởi năm vị vua, lớn mạnh nhất là miệt Lạc của vua Lạc, miệt Hồng là vua Hồng, miệt Âu là vua Âu, miệt Vâm là vua Thượng, cuối cùng là miệt Hạm của vua Chinh. Mỗi miệt đều có rất nhiều bộ lạc lớn nhỏ khác nhau, bộ lạc có thủ lĩnh của mình, tập tục cũng rất khác biệt. Tôi và lang Lĩnh đều là người miệt Vâm.” – Rin vừa ăn vừa giải thích cho mọi người về quốc gia của mình.
“Sao hai anh gọi nhau đều thêm chữ lang phía trước vậy? Tập tục ở đó sao?” – Hahna đã để ý chuyện này nãy giờ rồi.
“Bởi vì anh và lang Danh đều là con của thủ lĩnh bộ lạc. Ở Bách Việt con trai của vua thì gọi là quan lang, con trai thủ lĩnh chỉ gọi là lang hoặc chang, con gái vua gọi là mệ nàng, con gái thủ lĩnh thì gọi là mệ, cũng có nơi gọi là mị.” – Rein cười đáp.
Mọi người gật gù hiểu ra, Shan nói – “Cho nên hai người cũng có thể gọi là lang Rein và lang Rin. Không đúng, bây giờ là mệ Rin.”
Mọi người câm nín nhìn Shan, mà Rin sau một giây kinh ngạc liền nhảy dựng lên bóp cổ hắn, may mà Rin còn đang bị thương nên không có sức lực gì, bị Rein kéo trở về.
Bốn người Rin, Rein, Shan và Dor vốn là bạn bè thân thiết trong bộ lạc, cho dù hiện tại đều đổi thành linh hồn khác nhưng cả bốn vẫn không xa lạ, giống như Moaa và Hahna ban đầu vậy, còn có thể đùa giỡn với nhau như thường. Bị đổi giới tính thành á thú làm Rin rất hậm hực, nhưng bị Shan chọc ghẹo, đạp hắn mấy đá xong hắn lại thấy thoải mái hơn nhiều, ăn cơm xong thì lên giường ngủ.