Có lẽ là trùng hợp, nếu đúng là người đó, sao có khả năng không biết mình là ai.
Không đúng, cô và Chu Thời Uẩn tiếp xúc thời gian lâu như vậy,cô cũng xem như hiểu một chút về tính tình anh ta, loại người quái gởnày giả vờ không quen biết cô rất bình thường. Có lẽ anh ta đối với côcũng như đối với cuộc hôn nhân này, đều là thái độ không sao cả.
Tô Căng Bắc chợt cảm thấy hơi buồn cười, hóa ra người cháu traicủa Chu gia mà cô luôn xem thường và đặc biệt tức giận vẫn luôn ở bêncạnh cô.
Hèn gì mẹ cô ngày hôm đó lại vui vẻ rời đi…
Hèn gì Chu Thời Uẩn nói, anh ta có vị hôn thê.
Tô Căng Bắc ngồi vào xe lăn, được Tiểu Oai đẩy đến chỗ Chu Thời Uẩn.
Lúc cô tới cửa, anh đang được khâu vết thương, bác sĩ khâu vết thương cho anh đang trò chuyện với anh:
– Thời Uẩn, lần này mình về cậu tặng mình món quà lớn thế này, quá khách sáo rồi.
Giọng nói nhàn nhạt của Chu Thời Uẩn vang lên:
– Viễn Tống, bệnh nhân hôm qua…
– Trước tiên cậu lo tốt cho bản thân đi, chuyện của bệnh nhânhôm qua mình nghe nói rồi, thương thế cậu ta quá nặng không cứu được,cậu cũng đừng tự trách.
– Không phải, mình không tự trách.
Chu Thời Uẩn khẽ cau mày:
– Mình nghĩ, nếu có người tiếp theo bị như vậy nữa, có phải là có biện pháp tốt hơn hay không.
Vị bác sĩ khâu vết thương rõ ràng có chút bất đắc dĩ:
– Cái đồ si mê y học nhà cậu, trong đầu cậu không thể chứa chút thứ khác à?
Chu Thời Uẩn không lên tiếng.
Lúc này, Tô Căng Bắc ra hiệu cho Tiểu Oai đẩy cô vào, sau khivào cô mới nhìn rõ mặt Chu Thời Uẩn, trán anh bị trầy, máu chảy dọc theo má phải, thoạt nhìn rất khủng bố.
– Người đó ra tay cũng quá không phân nặng nhẹ rồi.
Tô Căng Bắc đau lòng nói, đương nhiên, cái cô đau lòng là gươngmặt xinh đẹp tuyệt vời kia. Còn người có gương mặt đó thì… cô lúc nàyvẫn đang giận nghiến răng.
Gã đàn ông dám không đến lễ đính hôn, gã đàn ông dám chê bai côtrắng trợn! Tô Căng Bắc luôn tự hào về dung mạo như thiên tiên của mìnhsao có thể không giận?
Cô vừa lên tiếng, hai vị bác sĩ đều quay đầu nhìn lại. Giọng Chu Thời Uẩn lạnh nhạt:
– Sao cô lại tới đây?
Tô Căng Bắc khoanh tay trước ngực, đầu mày khẽ nhếch:
– Cảnh vừa nãy của anh tôi đều thấy cả, nên tôi tới xem xem bácsĩ Chu có bị làm sao không, nếu mặt anh hỏng thì tôi buồn lắm lắm.
Chu Thời Uẩn:
– …
Bác sĩ khâu vết thương cười khẽ:
– Quả nhiên như Thanh Duy nói, cô Tô đúng là người kỳ diệu.
Tô Căng Bắc lúc này mới nhìn về phía người nói có tướng mạo ôn hòa, khí chất nho nhã:
– Anh là?
– Tiêu Viễn Tống, cô Tô, ngưỡng mộ đã lâu.
Tiêu Viễn Tống nói xong thì nhanh nhẹn dứt khoát thu chỉ.
Tô Căng Bắc:
– Tôi nhớ ra rồi, Tiểu Duy nói cậu ấy còn có một sư huynh tạm thời không ở đây, có lẽ chính là anh.
Tiêu Viễn Tống gật đầu:
– Cô Tô đặc biệt đến thăm thương thế của Thời Uẩn, xem ra quan hệ giữa hai người không tệ nhỉ.
Vẻ mặt Chu Thời Uẩn hờ hững, nhìn giống như phủ nhận.
Đôi mắt Tô Căng Bắc đang nhìn Chu Thời Uẩn nheo lại, trước đâyanh ta chưa từng gặp mình thì thôi, gặp rồi mà vẫn thái độ này. Chu Thời Uẩn, anh rất khó chịu à? Tôi không tin anh là một hòa thượng tâm lặngnhư nước!
– Đương nhiên quan hệ giữa chúng tôi rất tốt.
Tô Căng Bắc xoay xe lăn đến cạnh Chu Thời Uẩn, vô cùng thân thiết ôm lấy cánh tay anh:
– Anh ấy là bác sĩ đã cứu tôi một mạng đấy, tôi rất biết ơn anh ấy, phải không bác sĩ Chu?
Khóe môi Tiêu Viễn Tống cong lên, ánh mắt nhìn về phía Chu Thời Uẩn có chút bất ngờ:
– Thời Uẩn, mình chỉ hai tháng không ở đây thôi mà tình huống hóa ra lại thay đổi như vầy rồi.
Chu Thời Uẩn bình tĩnh gỡ tay Tô Căng Bắc ra:
– Cô Tô, cô vẫn nên về phòng bệnh thôi.
– Tôi không sao, chút xíu sao cũng không có, tôi rất lo cho anh nên mới qua đây thăm anh.
Tô Căng Bắc rủ mi, trong mắt hơi lóe lên sương mù, nhưng khi côngẩng đầu lần nữa, đôi mắt đã đầy sóng nước lăn tăn, vô cùng quyến rũ:
– Anh đừng từ chối mà, Chu-Thời-Uẩn.
Ánh mắt Chu Thời Uẩn hơi ngưng lại, bất ngờ nhìn về phía cô…
Buổi tối Hà Địch tới phòng bệnh, phát hiện Tô đại tiểu thư ngồi trên giường, vẻ mặt như cười như không.
Hà Địch để thức ăn trong tay xuống, ngồi bên mép giường:
– Em sao thế, biểu cảm gì kia?
Đôi mắt hoa đào quyến rũ của Tô Căng Bắc nhướng lên:
– Hà Địch, chị biết bác sĩ Chu là ai không?
– Hả? Bác sĩ Chu là bác sĩ Chu chứ là ai.
– Ý em là, chị biết anh ta tên gì không?
Hà Địch ngẩn người:
– Chuyện này chị không chú ý, dù sao bình thường gọi bác sĩ Chubác sĩ Chu riết cũng quen. Sao vậy, em muốn hỏi tên người ta à, vậy thìtrực tiếp hỏi nhân viên bệnh viện là được, không đúng không đúng, emmuốn làm gì hả, Tô Căng Bắc, chị cho em biết, em đừng có thò tay tớibệnh viện, bác sĩ Chu tuy đẹp trai nhưng người ta là người ngoàishowbiz, là người bình thường…
Tô Căng Bắc ngắt lời Hà Địch:
– Em cần thò tay tới chỗ anh ta sao, anh ta trên danh nghĩa vốn là của em.
– Được rồi, ai cũng là của em hết.
– Anh ta là Chu Thời Uẩn, chị nói xem anh ta có phải của em không?
– Ồ… HẢ?!
Hà Địch trừng mắt:
– Chu Thời Uẩn? Em nói, anh ta là Chu Thời Uẩn, chính là vị hôn phu cho em leo cây ở lễ đính hôn?
– Chị muốn ăn đòn à, cái gì gọi là cho em leo cây chứ, rõ ràng là em cho anh ta leo cây!
Tô Căng Bắc dịu lại, vẻ mặt không vui:
– Tô Căng Bắc em đây, dung mạo tốt, vóc dáng cũng tốt, thế màanh ta lại không thức thời như vậy, nghĩ tới là em tức đau gan. Chị nóixem, anh ta dựa vào cái gì chứ?
Hà Địch trầm ngâm:
– Bác sĩ Chu thực sự có năng lực, gia thế cũng tốt, ngoại hình thì càng khỏi phải nói…
Chưa nói xong, Hà Địch đã nghe giọng u ám của Tô Căng Bắc:
– Hà Địch, chị đứng bên nào đấy?
Hà Địch nghẹn, làm tư thế khóa miệng.
Tô Căng Bắc dựa vào gối, cái chân dài thon thả trắng trẻo không bị thương thả đong đưa bên giường:
– Có điều, quả thực không ngờ vị hôn phu của em lại có ngoạihình hợp khẩu vị em như vậy, chậc, suýt nữa làm em không nỡ trách anhta, may mà tâm lý em vững.
Hà Địch:
– …
– Nhưng chị yên tâm, chuyện đào hôn em sẽ không bỏ qua như vậy,tương lai còn dài, em phải bắt anh ta nhận lỗi với em mới được.