“Hệ thống, tôi muốn bí tịch tu chân có được không?” Ninh Thư trong lòng kêu gọi hệ thống.
Qua một hồi lâu, trong đầu mới vang lên âm thanh dòng điện, làm đầu cô run lên, “Có thể dùng điểm tích lũy đổi, trước mắt {Kí chủ} không có điểm tích lũy nào, không thể đổi lấy bí tịch.”
Một chậu nước lạnh đổ trên đầu Ninh Thư, quả nhiên thế giới này không có đồ vật nào không làm mà hưởng được.
Thế nhưng Ninh Thư vẫn chưa từ bỏ ý định, nói: “Bởi vì sai lầm của ngươi, ta mới đi tới cái thế giới này, còn có độ khó rất cao, chẳng lẽ ngươi không bồi thường chút nào sao?”
Âm thanh máy móc của hệ thống cứng nhắc. “{Kí chủ} đi vào thế giới này nguyên nhân là vì chương trình hệ thống bị rối loạn, liên quan gì tới ta.”
Ninh Thư hộc máu, hệ thống chỉ là một cái đồ vật khô khan mà thôi, cô lại còn cùng nó cò kè mặc cả, đúng là điên.
Một con đường không thể đi, phải từ bỏ rồi, thật khiến Ninh Thư có chút phiền muộn.
Mà Lăng Tuyết ngồi ở phía trước trong tích tắc hệ thống xuất hiện, tâm đột nhiên hoảng loạn, giống như là bị cái gì đó theo dõi, cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Trong lòng Lăng Tuyết hoang mang rối loạn, cái thế giới này sao có thể có đồ vật nguy hiểm như vậy, không có khả năng, thân thể Lăng Tuyết run rẩy, trên người tuôn ra mồ hôi.
Linh thức Tu Chân giả nhạy bén, huống chi Lăng Tuyết còn có khí vận của trời, gặp dữ hóa lành, từ lúc Lăng Tuyết đi vào thế giới này, cho tới bây giờ đều là thuận gió đẩy thuyền, chưa bao giờ gặp được thứ đồ tồn tại khiến cô sởn hết cả gai ốc.
Đến cùng là cái gì, cái đồ vật quỷ gì, Lăng Tuyết cắn răng, nhìn xung quanh, căn bản không có gì bất thường, hình như là cô quá đa nghi rồi.
Nhưng mà loại cảm giác này thật sự quá rõ ràng, Lăng Tuyết cảm thấy muốn phát điên lên rồi.
Đợi đến lúc hệ thống rời đi, Ninh Thư cùng Lăng Tuyết đồng thời xụi lơ trên mặt bàn, Ninh Thư là vì bị đả kích, còn Lăng Tuyết hoàn toàn là vì khẩn trương quá mức, sự tiếp xúc nguy hiểm này vừa biến mất, cả người đều buông lỏng, sắc mặt tái nhợt.
Trong lòng Lăng Tuyết tồn tại một cái bóng ma, tay chân tê liệt, cả người đều không động đậy nổi, nói trắng ra chính là dọa cho chân nhũn ra rồi.
Đương nhiên Ninh Thư không biết, cô chỉ là muốn nói chuyện với hệ thống mà thôi, ai ngờ lại đem Lăng Tuyết dọa thành như vậy.
Trong lòng Ninh Thư chỉ là phát sầu về nhiệm vụ của mình.
Chuông tan học vang lên, đợi đến khi lão sư tóc vàng mắt xanh ra khỏi phòng học, An Dung lập tức bạo phát, vài bước liền chạy đến trước mặt Ninh Thư, một cước đạp bay cái bàn của cô, mà cái bàn thật vừa đúng lúc đập trúng Lăng Tuyết phía trước.
Rắn chắc mà nện ở trên lưng Lăng Tuyết, Ninh Thư trừng to hai con mắt, cái này hoàn toàn cùng cô không liên quan, mà khuôn mặt An Dung cũng đã trắng bệt rồi.
Lăng Tuyết mạnh mẽ đứng lên, một chưởng đập trên bàn học của mình, tức thì một cái bàn học liền hỏng rồi, Lăng Tuyết lạnh lẽo quát một câu, “Muốn chết.”
Phát ra một cỗ uy áp mãnh liệt, khiến cho An Dung ngồi phệt xuống đất, cũng may Ninh Thư lanh lợi, ở nháy mắt liền nằm rạp xuống mặt đất, uy áp ngược lại đối với cô không có gây tổn thương gì.
An Dung đối mặt Lăng Tuyết mang theo uy áp sát khí, thân thể bỗng run rẫy, mũi chảy ra máu tươi, hàm răng va vào nhau, mắt khẽ đảo liền ngất đi.
An Dung hôn mê khiến lớp học rối loạn, Lăng Tuyết lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng thu lại uy áp, trong lòng vô cùng ảo não, vừa rồi trong lòng sinh ra cảm giác cực kỳ nguy hiểm, khiến cho cô tâm phiền khí loạn.
Không chú ý lại bị người đập trúng lưng, hỏa khí từ bên trong bốc lên, người Tu Chân luôn làm theo ý mình, có khí không phát không phải là phong cách của cô.
Đi vào thế giới này, căn bản không có cái gì để cho cô thực sự tức giận, Lăng Tuyết vẫn luôn dùng tư thái cao cao tại thượng, quan sát những người phàm tục này, không có gì đáng để tức giận cả.
Nhưng là cảm giác vừa rồi khiến cho cô sinh ra cảm giác khó có thể chống lại.
Thấy những ánh mắt trong phòng học nhìn cô, mang theo sự sợ hãi cùng quái dị, trong lòng Lăng Tuyết càng thêm bực bội, nhếch môi càng lộ ra vẻ cao cao tại thượng cùng lạnh lùng, cũng không có suy nghĩ giải thích một chút, hay quan tâm đến An Dung đang hôn mê.
Lăng Tuyết nhìn lướt qua Ninh Thư nằm trên mặt đất, không hề có chút hình tượng nào, trong mắt hiện lên sát ý.
Ninh Thư buồn bực, cũng không phải cô đá cái bàn, làm gì lại dùng ánh mắt ngập tràn ác ý nhìn cô như vậy, nữ chính thiệt quá tùy hứng, muốn làm cái gì liền làm cái đó.