Trên đầu thỏ đầy dấu hỏi chấm, từ lúc nào Hồ Hồ sẽ bám cậu vậy?
Ông nội hàn xoa xoa đầu thỏ, cười nói “Tiểu Niên tự mình đi chơi đi, ông có việc cần nói với tên nhóc này rất lâu.”
Đầu nhỏ gật gật, Bạch Niên rất nghe lời cưỡi mây bay đi.
Mắt thấy thỏ con đi mất thì ông nội Hàn mới nhíu mày hỏi “Đã điều tra ra chưa?”
Thu lại nụ cười, Dominic thẳng lưng nghiêm trang thông báo “Báo cáo Nguyên soái, đã điều tra ra rồi. Kẻ xâm nhập là một tộc nhỏ của trùng tộc, vậy nhưng đây là một loại trùng tộc mới mà chúng ta chưa biết, khả năng ẩn giấu rất tốt. Cho đến hiện tại vẫn chưa tìm ra hết được.”
Hàng mày cương nghị của lão nhân nhíu chặt lại, thanh âm như sấm ẩn chứa sự tức giận “Đám trùng tộc gian xảo đó! Đừng để ta tóm được, bằng không một cơ hội sống cũng đừng mong có!”
Nhân loại từ hơn ngàn năm trước đã phát hiện ra một chủng tộc khác trong vũ trụ này, vốn ban đầu còn muốn thân thiện hòa bình chung sống. Vậy nhưng thiên tính của chúng lại lấy phá hoại là chủ yếu, cũng bởi thế mà chúng phải liên tục mở rộng lãnh địa.
Người Lam Giới vẫn luôn đối chiến với trùng tộc, chỉ vào hơn mười năm trước Tướng quân Hàn Tiêu Hãn xuất trận lĩnh quân đẩy lui trùng tộc, đến lúc này chiến tranh mới thuyên giảm.
Hiện tại trùng tộc đã hồi sức xong, chỉ sợ thời gian an bình sẽ không còn lâu nữa.
“Để cho học viện bên kia tăng thời gian học thực chiến lên, cố gắng đào tạo ra càng nhiều binh sĩ xuất sắc càng tốt. Để quân đội tăng hạm đội tuần tra lên, nếu trùng tộc có dị động gì thì lập tức báo về.” ông nội Hàn nặng giọng hạ lệnh.
Dominic đáp lại ông, hai người lại thương thảo một lúc, sau đó hắn liền rời đi.
Mà ở trên bàn khách, Bạch Niên trong hình thỏ dùng kết giới bao bọc mình lại đến kín kẽ, hơi thở được giấu đi để không bị phát hiện.
Từ lúc ông nội Hàn nói cậu tự đi chơi thì cậu đã tạo một phân thân bay đi, còn bản thể thì ở lại nghe từ đầu đến cuối.
Trùng tộc, hẳn là thứ ghê tởm kia.
Trong mỗi thời đại, dù ở mặt nào cũng đều sẽ có chiến tranh xuất hiện.
Cậu không thích chiến tranh, nó phá hủy quá nhiều thứ. Từ sinh mệnh đến căn nguyên của thiên địa.
Trước mắt như hiện ra hình ảnh tinh cầu xinh đẹp tựa viên ngọc xưa kia dần chết đi.
Trùng tộc phá hoại tinh cầu, chúng chỉ biết tận dụng khai thác làm tinh cầu chết đi.
Cậu cảm thấy bản thân thật không thích nổi thứ sinh vật này.
“Này thỏ con, đang nghĩ gì mà nghiêm túc vậy?” Hàn Tiêu Hãn một thân quân phục vừa từ bên ngoài trở về.
Y thấy tượng thỏ suy tư thì lại gần hỏi.
Vậy nhưng đáp lại là hai mắt sáng như đèn pha của đối phương, sau đó là một thiếu niên nhào vào lòng y làm nũng “Hãn Hãn, tôi muốn đi học viện, được không nha?”
Y nghệt mặt ra nhìn cậu, vô sự hiến ân cần, trong đây nhất định có trá!