Lý Tuyết Kiều câm nín:
– Ngươi lấy một con gà làm thú bản mệnh, kết quả nó cũng vô sỉ dâm loạn giống y như người.
Một người thất bại đến mức nào mới sống ra nông nỗi này?
Lý Tuyết Kiều lạnh nhạt ra lệnh cho Hỏa Linh Điểu:
– An thit nó!
– Gri!
Hỏa Linh Điểu hóa thành ảo ảnh lửa đỏ rực lao thẳng về phía Tiểu Hoàng Kê.
Tâm tình Tiểu Hoàng Kê vui sướng đập cánh nhỏ xông vào Hỏa Linh Điểu to hơn mình gấp mấy lân:
– Tình yêu đến quá nhanh, mãnh liệt như vòi rồng.
Lý Thiên Mệnh nhức đầu nói:
– Kiềm chế một chút, kích cỡ của hai người khác nhau, đừng làm mất mặt.
Tiểu Hoàng Kê này thật là gan to bằng trời, nhưng nói thật thì Lý Thiên Mệnh không lo về sức chiến đấu của gà con.
Vì trên người Phượng Hoàng Luyện Ngục Vĩnh Hằng có Thú Nguyên và cảnh giới ngang ngửa hắn, mà hắn thì hiểu rõ thực lực hiện tại của mình.
Thú Nguyên Luyện Ngục Vĩnh Hằng Thú Mạch cảnh đệ tam trọng của hắn tương đương với Thú Mạch cảnh đệ ngũ trọng bình thường!
Hơn nữa Lý Thiên Mệnh có kinh nghiệm chiến đấu, công pháp, chiến pháp của Thú Mạch cảnh đệ cửu trọng.
Lý Thiên Mệnh nhìn Lý Tuyết Kiều chằm chằm, thư giãn gân cốt:
– Lâu rồi không hoạt động gân cốt, ngươi làm bia thịt nhớ rắn chắc chút.
Lý Thiên Mệnh là người sinh ra để chiến đấu, giờ đây hắn đã tìm về bản thân, chưa đánh nhau mà máu trong người hắn đã sôi trào.
Lý Tuyết Kiều không hiểu ý nghĩa ánh mắt của Lý Thiên Mệnh, nàng thấy buồn cười:
– Quái đản, tưởng mình còn là thiên tài Ly Hỏa thành sao?
Lý Tuyết Kiều lười nói nhiều, trực tiếp ra tay nghiền ép Lý Thiên Mệnh.
Nàng ra tay nhanh mạnh, xem khỏi bước của chiêu thức kia phỏng chừng là Liệt Hỏa Ấn.
Nói ra thì môn chiến quyết này là ngày xưa Lý Thiên Mệnh chỉ dẫn nàng tu luyện, hiện tại dùng nó đối phó với chính hắn, ngẫm lại đúng là nực cười.
Một chiêu chiến quyết, bàn tay kết ấn đẩy mạnh ra, chưởng phong cháy nổ lốp bốp trên không trung. Thú Nguyên Xích Hỏa vận dụng đốt lửa trên không trung.
Một chưởng Liệt Hỏa Ấn hung mãnh bá đạo đánh vào ngực Lý Thiên Mệnh, cơ thể hắn như bị lửa đốt cháy, lồng ngực nát bấy.
Bum!
Lý Tuyết Kiều không ngờ rằng Lý Thiên Mệnh chẳng hề né tránh, dùng ngực trực tiếp đỡ chiêu này.
Liệt Hỏa Ấn đánh trúng người hắn.
Có thể tưởng tượng trong nội tạng đã bị lửa đốt thành than bụi rồi.
Vang tiếng trầm đục, dường như tuyên bố cái chết của một người.
Lý Tuyết Kiều chợt hiểu ra:
– Ngươi muốn mượn tay của ta để tự sát! Sao nội tâm của ngươi yếu ớt thế hả!?
Hèn gì hắn khiêu khích nàng, hóa ra đau lòng muốn tự sát.
Lý Tuyết Kiều vội rút tay về, nàng biết mình đã giết người.
Xác chết trước mắt dù sao có quan hệ huyết thống với nàng nỗi lòng của nàng bàng hoàng, vì chắc chắn nàng sẽ bị phụ thân trách phạt.
Trong khi Lý Tuyết Kiều hoảng loạn thì thiếu niên vốn nên chết đột nhiên ngẩng đầu lên, môi treo nụ cười hờ hững
– Tuyết Kiều, ngươi chưa ăn cơm sao?
Lý Tuyết Kiều ngây ra, nàng nhìn phần ngực bằng phẳng của Lý Thiên Mệnh, đầu óc nàng trống rỗng. Chuyện này không thể nào phát sinh.
Sự thật là: Lý Thiên Mệnh miễn dịch thuộc tính hỏa.
Đây là lực lượng huyết mạch nhận từ Phượng Hoàng Luyện Ngục Vĩnh Hằng, Thú Nguyên Luyện Ngục Vĩnh Hằng của hắn là dung nham nóng bỏng nhất, thân thể của hắn giống như Tiểu Hoàng Kê, hoàn toàn miễn dịch thuộc tính hỏa.
Lửa cháy từ Liệt Hỏa Ấn không thể đốt cháy Lý Thiên Mệnh, chỉ có xung lực từ Thú Nguyên Xích Hỏa chấn động nội tạng, nhưng bị huyết mạch và sức mạnh cơ thể mạnh mẽ của hắn chặn lại.
Ngẫm lại Phượng Hoàng Luyện Ngục Vĩnh Hằng ăn mặt trời như ăn mì, nuốt từng chuỗi mặt trời là hiểu tại sao có vụ miễn dịch thuộc tính hỏa.
– Muội muội, hãy mở to mắt chó của ngươi ra nhìn cho rõ cái gì là Liệt Hỏa Ấn thật sự
Ai đều phải trả giá vì miệng tiện, Lý Tuyết Kiều cũng không ngoại lệ.
Trong lúc Lý Tuyết Kiều xoe tròn mắt hốt hoảng thì động tác của Lý Thiên Mệnh càng nhanh, càng hung mãnh hơn nàng, một chiêu Liệt
Hỏa Ấn ném vào mặt nàng.
– A!
Tiếng hét thảm xé toạc bầu trời.
Bàn tay của Lý Thiên Mệnh mang theo lực lượng khủng bố từ Thú Nguyên Luyện Ngục Vĩnh Hằng tát vào gò má Lý Tuyết Kiều.
Nửa bên mặt của Lý Tuyết Kiều chỉ giây lát đã cháy đen, rớt mấy cái răng.
Lý Tuyết Kiều xoay tròn một vòng trên không trung rồi rơi xuống cây ngô đồng tươi tốt nhất trong sân.
Lý Thiên Mệnh vỗ tay:
– Quay người ba vòng trên cao, nguyên một con heo nái hoàn mỹ tung người treo lên cây!
Trận chiến này khiến hắn lấy lại tự tin. Mẫu thân nói đúng, hắn có thể làm lại từ đầu.