“[email được bảo vệ] #$##$#$#@@@!” nguyền rủa Ôn Tần Khê bị kiểm duyệt để trút giận.
Khước Nhiên Triết không chỉ ghét nhân vật của y, hắn thậm chí còn giết y, bây giờ đó là một vụ giết người có chủ đích.
Y làm sao giúp hắn bây giờ?
***
Đâu đó trong rừng, một nhóm con trai đang đi săn bỗng bị một cậu bé cất tiếng gọi cắt ngang.
“Triết ca ca! Ca ca…..huh…phù….L-Lâm Tĩnh Tạ còn sống!” cậu bé nói hổn hển và thở hổn hển cố gắng lấy lại hơi thở của mình.
“Mẹ kiếp!” Khước Nhiên Triết choáng váng hét lên.
***
Ôn Tần Khê đã trải qua bốn trong số năm giai đoạn đau buồn khi nằm trên bờ sông đó.
Người đàn ông không thể đạt được giai đoạn cuối cùng đó là chấp nhận, không đời nào y chấp nhận tình huống này.
Y không biết liệu hệ thống ngổ ngáo có tư thù chống lại y hay đây chỉ là sự xui xẻo của y.
Ít nhất thì hệ thống cũng đủ tử tế để lại tất cả thông tin về tội ác trong quá khứ của nhân vật y nhưng khi y bắt đầu xem qua thông tin, y bắt đầu nghi ngờ liệu đó là lòng tốt hay chỉ là một khoảnh khắc ‘phá đám’ khác từ hệ thống.
Cảm thấy bị đánh bại, y đứng dậy trong khi xem từng tội ác tái hiện trong tâm trí mình.
Mỗi bước y đi về hướng mà cậu bé đã chạy đến, vai anh lại rũ xuống thấp hơn một inch.
Nhân vật này quá tàn bạo, y không phạm tội gì?
Lần đầu tiên gặp Khước Nhiên Triết, y đã đánh thuê hắn bằng cơ bắp chỉ vì hắn không chào đón y trên đường.
Xin lưu ý rằng họ chỉ mới bảy tuổi vào thời điểm đó.
Khước Nhiên Triết bị đánh bầm tím với xương sườn bị nứt.
Nếu không có hào quang nhân vật chính, hắn nhất định đã chết.
Lâm Tĩnh Tạ đã vượt qua ranh giới nhiều lần giống như đưa thức ăn có độc cho một trong những cậu bé của Khước Nhiên Triết.
Mặc dù đứa trẻ không chết nhưng tác dụng phụ rất tàn khốc.
Mỗi ngày y đều tìm mọi cách để gây sự với Khước Nhiên Triết và đồng bọn của hắn nhưng cuối cùng có một điều đã đẩy nhân vật chính ra khỏi bờ vực dẫn đến sự diệt vong của bia đỡ đạn.
Một trong những cậu bé nhỏ tuổi nhất trong nhóm đã bị bắt quả tang đang ăn cắp thuốc của một dược sĩ, điều này không may bị Lâm Tĩnh Tạ chứng kiến.
Y trả tiền cho những gì cậu bé đã đánh cắp và đưa cậu đến một thác nước trên sông yêu cầu y nhảy xuống.
Nếu cậu sống sót, thì phần thưởng sẽ là thuốc cho người anh trai bị bệnh của cậu hiện đang thuộc sở hữu của Lâm Tĩnh Tạ.
Mất đi hai người em trai trước đó, cậu bé đồng ý nhảy nhưng quá sợ hãi nên đổi ý vào phút cuối.
Lâm Tĩnh Tạ cáu kỉnh định đẩy cậu ra khỏi vách đá nhưng được Khước Nhiên Triết giải cứu kịp thời.
Thiếu gia lúc này đã đông hơn và Khước Nhiên Triết sẽ không để y thoát tội nên bảo y nhảy xuống hoặc hắn sẽ giết y ngay lúc đó.
Đây là cách Lâm Tĩnh Tạ gặp số phận của mình.
Ôn Tần Khê đã xem một vài bộ phim truyền hình máu chó do mẹ y đóng góp nhưng điều này thật quá buồn.
Trong khi lê đôi chân nặng trĩu của mình đến thị trấn, y gặp một đám đông đang đi về hướng của mình.
Trong số đó có những người hầu của Lâm gia, những người rất vui mừng khi thấy chủ nhân trẻ tuổi của họ bình an vô sự.
“Lâm thiếu gia, ô ô ô ô ô… chúng ta còn tưởng rằng người đã chết. Chủ nhân và phu nhân vẫn chưa chợp mắt đã đi tìm người.” Một lão nô vừa kiểm tra xem Lâm Tĩnh Tạ có bị thương hay không vừa nói.
‘Tên khốn Lâm Tĩnh Tạ này thực sự có những người quan tâm đến người xấu xa như y sao?’ Ôn Tần Khê nghĩ với một nụ cười cố định.
U thậm chí còn không chắc Khước Nhiên Triết sẽ có phản ứng gì sau khi nhìn thấy y. ‘Anh ta chắc chắn sẽ kết liễu mình mất,’ Ôn Tần Khê nghĩ khi họ tiến vào thị trấn hướng tới dinh thự Lâm gia.
Bạn sẽ nghĩ rằng Lâm Tĩnh Tạ nên như vậy là do y bị ngược đãi ở nhà hay điều gì đó tương tự nhưng thực ra thiếu gia lớn lên trong một gia đình yêu thương, không thiếu thốn mọi mặt.
Ôn Tần Khê chỉ có thể đoán nhân vật này mắc chứng rối loạn tâm thần nào đó hoặc có khuynh hướng thái nhân cách vì không có gì khác có thể giải thích cho hành vi của y.
Y vừa bước đến cổng dinh thự, một cô gái xinh đẹp thấp bé đã ôm chầm lấy u, mắt rưng rưng vì sung sướng. “Tạ Tạ, đứa con tội nghiệp của mẹ, con đã ở đâu vậy….. huhuh? Mẹ đã rất lo lắng cho con,” bà Lâm vừa khóc vừa kiểm tra con trai mình.