”Chị dâu thật xinh đẹp.”
”Hai người còn đẹp đôi hơn cả Lý Lôi và Hàn Mai Mai(*).’
Lý Lôi và Hàn Mai Mai là hai nhân vật trong đoạn đối thoại của sách giáo khoa Tiếng Anh bên Trung (giống với Peter và Mary bên mình:)) Hai nhân vật này có chuyển thể thành phim tình cảm học đường cùng tên.
” Ánh mắt Anh Giang thật tốt.”
Giang Cẩn Châu:?
Đột nhiên nịnh bợ cái gì?
Kéo lên trên, một hình ảnh không quá rõ ràng đập vào mắt anh.
Có lẽ do quá đột ngột, vẻ kinh ngạc của cô còn chưa thu lại, ánh mắt hơi mở to, thân hình mảnh mai gầy yếu, vạt váy hơi nhăn, cả người toát lên vẻ sững sờ.
Cổ váy thấp, để lộ bờ vai cùng phần cổ trắng nõn.
Chụp từ lầu hai xuống, khe rãnh quyến rũ cũng bị camera bắt trọn.
Đỏ trắng tương phản.
Giống như đóa hồng kiêu ngạo trong tuyết trắng.
Ánh mắt Giang Cẩn Châu cứng lại.
Anh thấy khó chịu.
Anh biết đức hạnh của nhóm người này, khó mà đảm bảo bọn họ không nhìn chằm chằm vào bức ảnh quyến rũ như vậy.
Nhưng ảnh đã gửi được hai phút, đã quá muộn để thu hồi.
Giang Cẩn Châu nhìn thêm mấy lần, sau đó lưu ảnh vào máy, đặt làm màn hình nền, sau đó nhắn vào nhóm chat: ”Trong vòng năm giây, xóa bức ảnh ngay.”
Giây tiếp theo, anh trực tiếp nhắn số ”0” qua.
Nhóm chat: ”?”
Sau đó, ylg666- người đã gửi ảnh vào nhóm- nhận được một thông báo.
”Bạn đã bị AAB xóa khỏi nhóm.”
ylg666:?
cq666 bị AAB xóa khỏi nhóm.
gr666 bị AAB xóa khỏi nhóm.
……
– – Cho tới khi cả bảy người đều bị đá ra ngoài.
”……?”
Chúng tôi đã làm gì sai?
Đầu năm nay, nịnh hót một chút cũng không được sao?
Lúc mưa gần như tạnh, Giang Cẩn Châu đứng dậy rời đi, sau khi lên xe, anh mở cửa sổ, mùi thuốc lá thoảng ra ngoài, hòa quyện với hương cam chanh nhàn nhạt trong gió, vấn vương một lúc thật lâu.
Khi anh hoàn hồn, nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt thấy một bóng dáng màu trắng khẽ lướt qua, gầy ốm, nhưng sống lưng thẳng tắp.
Cực kỳ giống một người.
Gần 4 giờ sáng, Thẩm Tô Khê mới ngủ.
Giấc ngủ này cũng không yên ổn, mơ màng có tiếng mở khóa cửa. Trong cơn mơ ngủ, cô tỉnh dậy.
Nheo mắt nhìn đồng hồ trên tường, đã 9 giờ sáng.
Cô tròng đại một cái áo vào, bước ra phòng khách.
Người phụ nữ chỗ huyền quan nghe được động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn cô, cười cười xin lỗi: ”Ngại quá, đánh thức cháu rồi.”
Là người dọn dẹp, dì Chính.
Thẩm Tô Khê dựa vào cạnh cửa, cười đáp lại: ”Không sao, cháu tỉnh trước khi dì đến rồi.”
Tùy tiện buộc tóc lại, vừa nhấc chân định bước vào nhà vệ sinh, ánh mắt cô chợt dừng lại ở túi nilon trong tay dì Chính.
Nhãn hiệu chình ình.
Cô từng ghé đó vài lần, hương vị không tồi, giá cả hơi cao.
Ngây người không đi, dì Chính đã nhanh tay đặt túi nilon lên bàn, lấy mấy hộp đóng gói bên trong đó ra.
Thẩm Tô Khê rụt chân lại, ngó bàn thức ăn từ xa, một chén cháo tôm hải sản, một quả trứng luộc, còn có một đĩa món phụ.
”Làm phiền dì quá, về sau không cần mang đồ ăn cho cháu đâu.”
Đang định chuyển tiền qua, dì Chính vội vàng giải thích: ”Không phải, vừa nãy lúc dì đi lên gặp được người giao cơm. Dì nhìn thấy địa chỉ là nhà cháu nên mang lên luôn.”
Thẩm Tô Khê bước tới, nhìn tờ đơn giao hàng, quả nhiên cả tên người nhận, địa chỉ, số điện thoại đều là của cô.
Phía dưới còn có một hàng ghi chú: Xin hãy thay bằng tôm bóc vỏ.
Thẩm Tô Khê dùng muỗng khuấy một cái, thịt tôm đỏ cam hiện lên.
Cháo tôm hải sản ở nhà hàng này khác với những chỗ khác, chỉ khi khách yêu cầu mới thay tôm sú bằng tôm bóc vỏ.
Trùng hợp là, cô cũng không bóc vỏ tôm.
Rửa mặt xong, Thẩm Tô Khê về phòng lấy điện thoại, phát hiện có mấy tin nhắn chưa đọc, còn có cả của Trần Kỳ.
Cô không quan tâm, tìm avatar Tần Mật, chụp ảnh gửi qua.
suxi: ”Mày gọi thức ăn cho tao hả?”
Tần Mật không trả lời.
suxi: ”Bận tuyên dâm ban ngày?”
Ăn mấy muỗng cháo, Tần Mật vẫn chưa nhắn trở lại.
Thẩm Tô Khê bĩu môi, vừa thoát khỏi khung chat, người phụ trách nhóm gửi tin nhắn tới: ”Chụp họa báo lần trước đã có ảnh rồi, để tôi gửi qua cho cô.”
Ngay sau đó, đối phương gửi vài bức ảnh tới.
Cô hài lòng gật đầu.
Gương mặt này–
Sao lại ngầu như vậy!
Sau khi lưu từng tấm một, Thẩm Tô Khê chọn tấm đẹp nhất đăng lên vòng bạn bè.
Sau đó cô mới sực nhớ, ấn vào khung chat của Trần Kỳ.
Là một bức ảnh chụp, chính là bức ảnh đã làm điên đảo nhóm chat ngày hôm qua.
Dĩ nhiên Trần Kỳ đã cắt hình của Thẩm Tô Khê ra.
Dưới ánh đèn đỏ lập lòe, bức ảnh mang phong cách Hong Kong retro, vừa trong trẻo vừa lạnh lùng, mang theo nét tự nhiên phảng phất.
Thẩm Tô Khê nhìn đến thất thần.
Phụ nữ, quả nhiên không nên ra quyết định lúc nửa đêm.
Chỉ bằng gương mặt này, cô cảm thấy mình có thể chịu đựng thêm chút nữa.
Thẩm Tô Khê tạm thời gác lại ý định chia tay, thuận tiện gửi mấy lời chúc nồng nàn qua cho Giang Cẩn Châu.
Còn chưa kịp mở wechat, chấm đỏ thông báo đã thu hút sự chú ý của cô.
Để cô nhìn xem, ai nịnh hót hay nhất!
Ấn vào vòng bạn bè, Thẩm Tô Khê lập tức sửng sốt.
Ngây người mấy giây, cô mới nhận ra, ban nãy, cô quên thiết lập quyền, riêng, tư!
Vốn dĩ cũng không có gì to tát, nhưng trong vòng bạn bè của cô có cả Giang Cẩn Châu và Trần Kỳ.
Có điều, hai người họ cũng chỉ nhấn ”thích” một cái.
”……”
Tốt thôi.
Lớp ngụy trang sắp rớt tới nơi rồi.
Ngay lúc cô cố gắng nghĩ cách cứu vãn tình thế, tiếng chuông cuộc gọi vang lên, dọa cô nhảy dựng.
Màn hình hiển thị: Đồ ngốc.
”……”
Thôi.
Cô vẫn nên tự sát thì hơn.