“Cậu phải về sao?”
Hình như…cậu không có tức giận?
Thời Ôn chớp chớp mắt: “Ừ. Trời cũng tối rồi.”
Trần Trì từ sofa đứng lên: “Để tôi đưa cậu về.”
“Không cần.” Thời Ôn nhịn không được cười: “Cậu không phải bị đau chân sao? Mau nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Trần Trì không nói nữa.
Ra tới cửa, Thời Ôn nhìn cậu, vẫy tay: “Được rồi, mau vào nghỉ đi. Ngủ ngon, mai gặp lại.”
Cửa thang máy khép lại, từng con số bắt đầu nhảy lên, đợi thang máy đến tầng 17, Trần Trì liền ấn nút thang máy.
Một cái thang máy khác nhanh chóng được mở ra.
Cậu cất bước đi vào thang máy, chân nhìn không ra dấu hiệu bị thương.
Gió mùa hè lồng lộng mát mẻ, nữ sinh phía trước buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, áo sơ mi trắng cùng váy đen phác hoạ thân hình mảnh mai cân đối. Dưới cây ngô đồng, bước chân của cô nhẹ nhàng uyển chuyển.
Trần Trì đột nhiên nghĩ tới lúc sợi tóc của cô lướt qua chóp mũi của cậu ở rừng cây nhỏ, ánh mắt liền thâm trầm.
Mãi cho tới khi Thời Ôn bước lên xe bus, cậu mới rời đi.
Sắc trời tối tăm, đèn đường cũng không có bật. Chung cư ban ngày sáng sủa sạch sẽ, bây giờ lại vô cùng tối tăm ảm đạm. Căn phòng to như vậy, đồ đạc lạnh lẽo, không khí tĩnh mịch, lại chỉ có một mình cậu.
Trần Trì nằm trên sofa, cả đầu vùi vào gối ôm, bắt đầu mê man.
Vẫn là trong hắc động kia, nước chảy dầm dề, không khí áp lực, không hề tồn tại sự sống.
Bên ngoài truyền tới tiếng chuông cửa.
Trần Trì chậm rãi mở mắt ra, bên ngoài cửa sổ sát đất là một mảnh tối tăm, không khí cũng vô cùng lạnh lẽo.
Đứng ngoài cửa là một nhân viên giao cơm hộp, khác với Trần Trì, người nhân viên mồ hôi đầy đầu, sắc mặt ửng đỏ, duỗi tay đưa cơm hộp cho Trần Trì.
“Thật xin lỗi quý khách, trên đường gặp phải vài sự cố nhỏ nên mới tới chậm, thật xin lỗi.”
Trần Trì hờ hững, nhìn chằm chằm người đưa cơm hộp nói: “Tôi không có gọi cơm.”
Nhân viên giao cơm hộp sửng sốt một chút: “Hả?” rồi lại nhìn hoá đơn “Đúng là đưa tới đây mà. Là một nữ sinh đặt.”
Trần Trì ngẩn ra.
“Này chính xác là giao tới đây. Ngại quá tôi còn phải đi giao cơm hộp nữa. Cậu mau cầm lấy đi.”
Trần Trì tiếp nhận cơm hộp.
Hộp cơm được đóng gói rất tinh xảo, không nhìn ra bên trong có gì. Cậu cứ thất thần nhìn chằm chằm hộp cơm, đứng ở cửa hồi lâu cũng chưa vào nhà.
Từ thang máy truyền đến âm thanh nói chuyện ồn ào.
Một nhà ba người vừa tản bộ về, bước ra khỏi thang máy. Trong tay bé trai cầm một quả bóng cao su, say mê thưởng thức. Không chú ý một chút làm quả bóng trượt khỏi tay.
“Bang—” một tiếng vang lớn.
Trên mặt đất vương vãi đầy cháo vẫn còn nghi ngút khói, mùi thơm toả ra khắp hành lang.