Vừa nói xong, ngón tay Âu Dương Tấn liền lập tức vươn ra, dũng đạo khô khốc thoáng chốc chật cứng. Cả người Trương Hiểu Ba đều run rẩy, Âu Dương Tấn không khỏi nhíu mày, mới một ngón tay đã đau như vậy, quả nhiên là phải làm tốt công việc nới rộng.
“Này, nhà cậu không có dầu bôi trơn sao?” Trương Hiểu Ba hổn hển oán giận, “Sớm biết vậy đã không ném chai dầu bôi trơn kia vào bồn cầu…”
“Nhà tôi sao lại có thứ đó, cậu nhịn đi.” Ngón tay Âu Dương Tấn tiếp tục hoạt động trong nơi thít chặt của Trương Hiểu Ba. Qua một lúc, Trương Hiểu Ba cảm thấy không phải quá đau, khẽ thở nhẹ một hơi.
Âu Dương Tấn thấy cậu đã thích ứng, thoáng suy nghĩ một chút, không có dầu bôi trơn, muốn nới rộng cơ thể Trương Hiểu Ba, sợ sẽ làm cậu đau chết mất. Vậy để lần sau cũng được, dù sao tên ngốc này, mỗi lần đều mặc y thích làm gì thì làm.
Nghĩ như vậy, tâm tình Âu Dương Tấn tốt hơn nhiều, quay mặt Trương Hiểu Ba lại, hôn lên môi cậu, đầu ngón tay vươn ra sau cũng rút lại, sau đó y buông Trương Hiểu Ba ra, nói: “Được rồi, đến lượt tôi.”
Trương Hiểu Ba đau khổ nhíu mày. Dục vọng của cậu còn chưa được giải quyết nha, còn đang rất có tinh thần mà dựng thẳng đứng, nhưng tên hỗn đản Âu Dương Tấn này mỗi lần đều không giúp cậu giải quyết xong liền quay qua đòi lượt của y, tuyệt đối là không công bằng!
Vỗ vỗ khuôn mặt mướp đắng của Trương Hiểu Ba, Âu Dương Tấn vui vẻ nói: “Nhanh lên, cậu muốn lề mề đến lúc nào?”
Trương Hiểu Bao đành phải một lần nữa nằm lên giường, có chút căng thẳng nhìn Âu Dương Tấn cởi khóa quần, sau đó bước tới trước ngực cậu, lôi ra thứ đáng sợ dù nhìn không biết bao lần vẫn cảm thấy kinh hồn bạt vía như cũ.
Âu Dương Tấn đã có cảm giác rồi, kích thước lúc này không nhỏ, y ngồi khóa trên ngực Trương Hiểu Ba, nhìn cậu lộ ra vẻ thống khổ, mở ra hai bờ môi đáng yêu màu hồng phấn, nhẫn nhục chịu đựng để mình nhét thứ vĩ đại vào.
Trước mắt Trương Hiểu Ba trong nháy mắt đen lại, sau đó cảm giác hít thở không thông ào tới. Mùi vị trong miệng cậu đã không còn thời gian suy nghĩ nữa rồi, chỉ có thể thuận theo kinh nghiệm của mình, cố gắng động đầu lưỡi. Cậu nhắm mắt, nội tâm một mảnh mờ mịt, đầu lưỡi máy móc làm hành động trước kia Âu Dương Tấn dạy cậu.
Dần dần, miệng Trương Hiểu Ba càng ngày càng tê, đầu lưỡi cũng đau nhức vô cùng, cảm giác buồn nôn từng đợt từng đợt trỗi dậy, vì không thở nổi, trước mắt cũng bắt đầu hiện trăng sao.
Kỳ thực, Trương Hiểu Ba không hẳn là đồng tính. Cậu hồi trước chưa từng có cảm giác kỳ lạ với đàn ông, sau đó đụng phải Âu Dương Tấn, chỉ cảm thấy rời khỏi người này, tim liền đau, nhìn thấy liền thấy thỏa mãn, thế là đưa ra hình phạt cho bản thân, treo lên tội danh lớn ‘đồng tính luyến ái’. Nhưng xét về mặt sinh lý, để cậu làm loại chuyện này, thực là quá miễn cưỡng. Anh em tốt của cậu Kỷ Tiếu Nhan tuy ở cùng ba tên đàn ông được mấy năm rồi, vẫn không thể tiếp nhận làm loại chuyện này. Trương Hiểu Ba chịu nhận mệnh như vậy, quá nửa không thể tách biệt với tâm tình thích Âu Dương Tấn của cậu.
Trương Hiểu Ba là người rất thực tế, giáo dục từ nhỏ cũng rất đơn thuần, sâu sắc nhận thức, thích một người liền muốn moi gan móc phổi ra mà tốt với người đó, cho nên Âu Dương Tấn năm lần bảy lượt khi dễ cậu, cậu cũng đều là chuyện lớn giận dữ, chuyện nhỏ làu bàu, sau lưng nói xấu Âu Dương Tấn, sau đó lại đáng thương thở dài mấy hơi, phát huy tính cách đại khái qua loa, ngủ một giấc liền quên sạch.
Dần dần bộ dạng tìm khổ này của cậu, hoàn toàn kích động dục vọng ngược đãi bình thường giấu kín của Âu Dương Tấn. Mỗi lần không khi dễ đến khi cậu thực sự không chịu nổi nữa thì sẽ không dừng, mà Trương Hiểu Ba, lại hiểu hành động này của Âu Dương Tấn là căn bản không để ý biểu hiện của cậu.
Hai người vốn đang đi trên cùng một con đường, thế mà lại biến thành hai đường thẳng song song. Hai người đều mệt mỏi trong tình yêu, lại luôn không nhìn đến đối phương…
Đầu lưỡi Trương Hiểu Ba càng ngày càng tê dại, dục vọng của Âu Dương Tấn cũng không ngừng trướng lớn, làm miệng cậu căng đến không chịu nổi, nhưng Âu Dương Tấn lúc này còn chưa thỏa mãn, khẽ động eo, dục vọng nóng rực mà cứng rắn đâm chọc khoang miệng ấm áp, Trương Hiểu Ba nhất thời khổ không nói nổi.
Bản thân Âu Dương Tấn luôn giữ mình, hơn nửa năm không ở cùng Trương Hiểu Ba, y không hề có quan hệ thân mật với người nào khác, dục vọng đều là tự mình giải quyết. Lúc này Trương Hiểu Ba ở ngay trước mắt, nhìn cánh môi mê người kia gian nan phun ra nuốt vào dục vọng của mình, khung cảnh chảy máu mũi này làm đại não y hỏng hóc nghiêm trọng, cho dù muốn khắc chế cũng không khắc chế nổi.
Âu Dương Tấn đột nhiên dùng lực mà đâm vào, đem dục vọng vốn chỉ tiến vào một nửa từng chút từng chút ép vào. Trương Hiểu Ba trợn to mắt, liều mạng lắc đầu, muốn tránh ra. Âu Dương Tấn đã sớm đoán được lập tức ấn đầu cậu lại, ép cậu tiếp nhận.
Trời đất quay cuồng, đầu Trương Hiểu Ba ong ong kêu vang. Loại cảm giác này nhanh làm cậu tan vỡ, thứ thô to thuận theo cổ họng tiến vào từng chút một, cảm giác buồn nôn vô cùng. Trương Hiểu Ba thậm chí cảm thấy mình sắp chết rồi, thực rất đau khổ, rất khó chịu.
Nhưng vào đúng lúc đó, cậu nâng tầm mắt nhìn vẻ mặt say mê của Âu Dương Tấn. Đó là một biểu hiện vô cùng sung sướng thỏa mãn, vẻ mặt đó Trương Hiểu Ba lúc trước cũng đã nhìn qua. Điều này làm cậu ngẩn ngơ.
Âu Dương Tấn rất sung sướng sao? Như vậy, chứng tỏ là cậu vẫn còn một chút hi vọng có phải không? Căn bản muốn đẩy hai tay Âu Dương Tấn ra lại vô lực nằm trên giường, cậu nhận mệnh nhắm mắt lại.
Dục vọng trướng lớn còn đang đâm sâu vào khoang miệng. Cuối cùng, phần đỉnh đâm vào lưỡi gà yếu ớt. Khi dễ quá đáng như vậy, làm Trương Hiểu Ba vành mắt đỏ ửng, ủy khuất bật khóc, vì không phát ra tiếng, chỉ có nước mắt theo gò má không ngừng chảy xuống…..
Âu Dương Tấn vẫn chìm đắm trong cơn sóng dục vọng, cảm thấy thoải mái vô cùng, quả thực so với lên thiên đường còn hạnh phúc hơn. Thẳng cho đến lúc nhận ra Trương Hiểu Ba run rẩy, vội vàng mở mắt, thấy bộ dạng kia của cậu, trong lòng hoảng hốt, liền nhịn xuống dục vọng, lập tức lùi ra.
Y vừa lùi ra, sắc mặt Trương Hiểu Ba liền tái mét. Âu Dương Tấn cảm thấy không đúng, lập tức đứng dậy, không tiếp tục đè cậu.
Trương Hiểu Ba lật người định xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất liền nhũn ra, thiều chút nữa ngã xuống.
Âu Dương Tấn ôm lấy cậu, lúc này cũng không thèm che giấu: “Hiểu Ba, Hiểu Ba, làm sao vậy? Khó chịu chỗ nào?”
Trương Hiểu Ba không nói thành lời, chỉ cứ rơi nước mắt, dựa vào lòng y run rẩy. Âu Dương Tấn hối hận vô cùng, nhưng đoán được cậu là muốn ra phòng vệ sinh, liền bề cậu đi.
Trương Hiểu Ba thấy bồn cầu liền ngồi gục xuống, lập tức nôn ra. Âu Dương Tấn dựa vào cửa, trong lòng chua chát vô cùng, nhưng cũng chỉ có thể mặt không biểu tình nhanh chóng giải quyết dục vọng của mình, sau đó chạy nhanh đi rót cho Trương Hiểu Ba một cốc nước ấm, vỗ vỗ cậu để cậu uống nước.
Trương Hiểu Ba sau khi khóc xong liền giống như một con thỏ nhung đặc biệt lớn, rụt vai, ngồi trên bồn cầu vuốt vuốt, thi thoảng còn ợ một cái.
“Hít thở sâu.” Âu Dương Tấn khẩu khí giống như ra lệnh, Trương Hiểu Ba làm theo, qua một lúc lâu, cuối cùng cũng thôi nghẹn ngào.
Trương Hiểu Ba dụi mắt, đứng dậy, rửa mặt, nhìn Âu Dương Tấn đứng bên cười, môi động động, phun ra một câu: “Mình không cố ý.”
Âu Dương Tấn nhìn bộ dạng cậu ủ rũ cúi đầu, trong lòng thở dài một hơi, giọng nói trầm thấp đáp: “Tôi biết.”
Trương Hiểu Ba rửa rửa mũi, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt bình tĩnh của y, có chút căng thẳng nhỏ giọng nói thầm: “Trước đây cũng không có như vậy có phải không? Lần này là ngoài ý muốn, có thể là vì gần đây không có… nên mình không quen…”
Âu Dương Tấn lại nói: “Tôi biết.”
Trương Hiểu Ba ngậm miệng lại, nghiên cứu nhìn mặt y nửa ngày, giọng nói mang theo chút sợ hãi: “Vậy… Vậy… chúng ta còn tiếp tục sao?”
Âu Dương Tấn lắc đầu: “Không làm nữa. Cậu vừa ói, sắc mặt rất kém, nên nghỉ ngơi cho tốt.”
Trương Hiểu Ba có điểm ngẩn người, Âu Dương Tấn đột nhiên nhớ đến mình còn chưa giúp cậu, liền ôn hòa nói: “Lại đây.”
Trương Hiểu Ba đi lại, ngồi lại lên giường. Âu Dương Tấn ôm lấy cậu, tỉ mỉ hôn ngực cậu, động tác rất nhẹ ngàng, tay cũng ôn nhu mà nắm lấy hạ thân của Trương Hiểu Ba.
Nhưng giây tiếp theo, Âu Dương Tấn lại từ lòng bàn chân đến tim đều lạnh lẽo. Y lúc ban đầu khiêu khích Trương Hiểu Ba một chút, thấy rõ Trương Hiểu Ba lúc đó có cảm giác, nhưng lúc này lại mềm nhũn không có tinh thần…..
Có thể thấy được lúc giúp y giải quyết, Trương Hiểu Ba không chỉ không có cảm giác gì, ngược lại còn rất đau khổ…
Phát hiện trước nay chưa từng có này làm Âu Dương Tấn nhất thời cứng đờ, mà Trương Hiểu Ba lúc này đã không còn chút khí lực, đặc biệt nôn hơn nửa ngày, bụng trống rỗng, thịt dê ăn lúc tối đều đã nôn ra hết. Chuyện tối nay làm cậu càng thêm uể oải.
Cậu nhận ra Âu Dương Tấn cứng đờ, có chút quẫn bách đẩy tay y ra: “Mình, mình không cần. Vẫn nên giúp cậu đi, vừa rồi là ngoài ý muốn, sau này sẽ không…”
Trong lòng Âu Dương Tấn càng khó chịu, cắt ngang lời cậu: “Không cần. Sau này cậu không cần làm như vậy nữa, nghỉ ngơi đi.”
Âu Dương Tấn là đau lòng cùng hối hận, nhưng lời này vào tai Trương Hiểu Ba lại không phải ý đó. Cậu mở to mắt, ngây ngốc nhìn Âu Dương Tấn, giống như bị dọa ngốc rồi.
“Sau này đều không cần làm?” Trương Hiểu Ba có chút chân chất hỏi y.
“Ừm, không cần làm nữa. Cậu từ lúc bắt đầu không phải cũng nói không muốn làm sao… Đều là mình ép cậu. Mình không biết cậu khó chịu như vậy, sớm biết cậu ghét, mình tuyệt đối sẽ không làm thế.” Âu Dương Tấn không tiếp tục giữ mặt nạ lạnh lùng của y nữa, đem lời trong lòng nói hết ra. Vừa nghĩ đến Trương Hiểu Ba mấy năm nay rất thống khổ cùng y làm việc này, y cảm thấy tim đau đến hô hấp không thông.
Rõ ràng là đang quan tâm, nhưng sắc mặt Trương Hiểu Ba lại càng trắng bệch, lắp ba lắp bắp nói: “Mình nói là ngoài ý muốn… Mình sẽ không như vậy nữa…”
“Được rồi, mình biết rồi.” Âu Dương Tấn an ủi vỗ vỗ vai cậu, rồi rời khỏi phòng ngủ.
Trương Hiểu Ba lúc này không nói gì, mím chặt môi, ngồi ngẩn ra một lúc, cúi đầu, sau đó bắt đầu lặng lẽ mặc quần áo.
Âu Dương Tấn biết cậu nôn xong dạ dầy rất khó chịu, liền vào phòng bếp hâm sữa nóng cho cậu. Nhưng chờ đến lúc y bê ly sữa ấm áp quay lại, lại phát hiện phòng ngủ trống không.
Trương Hiểu Ba đã đi rồi.