Tiểu Hoàng đế này không phải chưa từng nhìn thấy sự tàn nhẫn của mình, sao lại không biết chữ ‘sợ’ nên viết thế nào vậy chứ! Giống như nai con mộtmình xông vào rừng sâu núi hiểm, trông thấy lão hổ nhe răng, lại không biết trời cao đất dày bước đến, dùng móng guốc non nớt vuốt da hổ.
Vừa nhìn đã biết, mối tình đầu của đứa trẻ này chính là kẻ địch thù nước hận nhà không đội trời chung, sau cùng sẽ phải chịu thiệt trong tay đối phương. Ngẫm kỹ ra, cuộc đời yếu nhược mà ngắn ngủi này hẳn có thể biên soạn thành vở kịch khiến người đời rơi lệ.
Vốn muốn răn dạy tên nhóc vô lại mặt dày hoang đường này một chút, chặt đứt mong ước bẩn thỉu của hắn ta. Nhưng nghĩ lại, dù trong đầu hắn ta có bỉ ổi thế nào chăng nữa, thì cũng không dám giở thủ đoạn gì với mình cả!
Nhóc con lén lút ảo tưởng này, vẫn tốt hơn là lập lại một Hoàng đế chính tông muốn vực dậy dòng họ Niếp, nghĩ đến đây, lời mắng chửi sắp phun ra khỏi miệng lại chậm rãi nuốt về.
Niếp Thanh Lân không biết Thái phó đại nhân đã rối bời một trận, chỉ thấy vẻ u ám trên gương mặt tuấn tú kia dần dần tản đi, liền biết tiết mục của hôm nay đã qua rồi. Đợi đến khi Thái phó nới lỏng tay mình ra, nàng liền lập tức chân chó thay chén nước, đưa cho Thái phó thấm giọng.
Khi đã hoàn toàn dằn được cơn tức, Thái phó mới chậm rãi nói: “Hoàng thượng, ngài tuổi còn nhỏ, khó tránh việc có chút tâm tư ham mê của lạ, nhưng dù sao ngài cũng là huyền tôn của Cao hoàng triều trước, mặt mũi của Hoàng gia không thể không có, nếu để ta nghe được trong tẩm cung phát sinh chuyện bê bối bẩn thỉu nào, đến lúc đó đừng trách Thái phó ta không giữ thể diện cho Hoàng thượng ngài!”
Tiểu thái giám tuấn tú trong cung không ít, chưa biết chừng tiểu Hoàng đế nhất thời sắc tâm bộc phát, muốn nếm thử, nếu hắn ta thật có tâm tư này, hắn cũng tuyệt không để đám Phiên vương kia có cái cớ khởi binh phế Đế.
Niếp Thanh Lân cảm thấy lời này nàng hoàn toàn nghe hiểu, cảm động nói: “Thái phó yên tâm, kể từ lúc lên triều nghe được chuyện muôn dân Đại Ngụy ăn không đủ no, thì cơm canh mỗi ngày của trẫm đều chủ động giảm đi một nửa, hôm nay thật sự thèm ăn quá nên mới bảo người trông coi Ngự thiện phòng đưa đến chút khoai lang, nhưng vừa nướng xong, trẫm liền hối hận, cảm thấy mình quá mức xa xỉ. Người đứng đầu như thế, nếu văn võ bá quan bên dưới cũng làm theo, thật sẽ gây kho cho Vệ ái khanh! Nhưng không sao, may mà Thái phó tới kịp, ngài cả ngày san sẽ nổi lo giúp trẫm, ba bữa không đúng giờ, khoai lang này vào bụng ngài, cũng không tính là lãng phí.”
Vệ Thái phó quả thực suýt bị thằng nhóc vô lại miệng đầy lời nói nhảm này chọc cười, nhưng vẫn hơi híp mắt lại hỏi: “Bệ hạ đang oán trách với thần là ăn không đủ no sao?”
Đây chẳng phải là gán tội cho người khác sao? Niếp Thanh Lân chợt thấy hối hận vì hôm nay đã nói nhiều trước mặt Thái phó, liền vội ngừng lại: “Cả ngày chả làm gì, sao có thể ăn không đủ no chứ? Thái phó đã uống rượu phải không? Có muốn lên giường ấm nghỉ ngơi một chút không?”
Vệ Thái phó có chút mệt nên thực sự lên nằm, hơn nữa vừa mới uống một bụng nước đường âm ấm, thấy rất thoải mái, vì vậy nhắm chặt hai mắt, không nói gì thêm.
Bởi vì lúc nãy Thái phó muốn dạy bảo Hoàng đế, không cho người vào hầu hạ, Xảo Nhi sau khi dâng nước đường thì cũng lui ra. hiện giờ Thái phó đãngủ, càng không tiện gọi người bên ngoài. Vì thế nàng đến Long sàng ôm một cái chăn gấm nhỏ lót bông nhẹ nhàng đắp lên người Thái phó, còn mình thì bưng khoai lang nướng còn thừa lại, leo lên Long sàng, chui vào trong chăn vừa nhai kỹ vừa nghiền ngẫm những lời vừa rồi của Thái phó. Cứ thấy lời của hắn chứa đầy ẩn ý, không nói toạc ra thì thật đúng là mình nghĩ mãi cũng không ra.
Nhưng mà hình như Thái phó nghiện tới tẩm cung rồi, cái khác không nói tới, chỉ riêng việc Vệ Hầu gia quen ăn sơn hào hải vị, vậy mà lại luôn khôngchút khách sáo chiếm phần thức ăn ít ỏi đến thảm thương của mình, bảo người ta phải làm sao mới được đây!
Bữa nay lại còn vừa ăn vừa ghét bỏ mình quá mức phung phí! Trước đây lúc ở thư phòng học làm Hoàng đế, biết được đạo lý “Cửa son thừa rượu thịt, Ngoài đường xác chết đầy”, rốt cuộc nàng cũng đã hiểu triệt để rồi!
Thái phó không biết lòng Hoàng đế đầy căn hận, chỉ cảm thấy cái chăn nhỏ trên người giống tiểu chủ tử của nó, đều thoang thoảng hương táo ngọt ngào, đắp trên người thật ấm áp. Thế nhưng ngủ một hồi, mùi hăng hắc của than đen trong phòng xộc vào mũi, xông đến mức cuối cùng Thái phó không nhịn nổi nữa, ngồi bật dậy.
Lúc đứng lên lại phát hiện tiểu Hoàng đế đã thiếp đi rồi, tấm chăn thật to che kín miệng mũi, chỉ lộ ra gương mặt nhỏ nhắn. Khuôn mặt vì ngủ mà ửng hồng, thật giống một cục bột mềm mại ngọt ngào.
Thái phó đứng trước giường cúi đầu nhìn một lúc, cảm thấy hôm nay ở lại đây đã đủ lâu, liền hoạt động gân cốt xong rồi bước ra ngoài.
đi tới trước cửa cung, lúc chuẩn bị lên xe ngựa, đột nhiên quay đầu lại hỏi, “Nguyễn công công, ngươi làm đại nội tổng quản bao lâu rồi?”
Nguyễn công công thấy cả đoạn đường Thái phó không nói gì, đột nhiên mở miệng lại hỏi tới bản thân mình, lòng liền căng thẳng, vội vàng trả lời: “Bẩm Thái phó, nô tài hầu hạ ở trong cung gần bốn mươi năm, về sau may mắn được Thái phó nâng đỡ, đã làm đại nội tổng quản ba năm rồi ạ.”
Thái phó lấy từ trước ngực ra một chiếc khăn lụa, lau lau miệng mũi bám chút khói đen do bị than hun, sau đó vứt cho Nguyễn công công đứng dưới xe ngựa, “Ba năm? không lâu nhưng cũng không tính là ngắn, phép tắc cung phụng trong cung, hẳn ngươi phải rõ. Đám Nội thị phủ ngu ngốc bại hoại kia lại dám dùng chút mánh khóe dối trên gạt dưới. Nếu để người ngoài biết được, sẽ cho là Bản Hầu khắt khe với Thánh thượng. Đám nô tài vô dụng thì không cần giữ lại, nên phạt đánh đến chết, mong Nguyễn công công cứ theo đó mà làm…”
nói xong, liền buông rèm xe xuống, nghênh ngang rời đi, để lại Nguyễn công công vẫn đang cầm chiếc khăn đã bị nhuộm đen kia, tuôn mồ hôi lạnh trong gió rét.
Hôm nay trận gió đen nào thổi qua vậy? Nguyễn công công không bị thổi trúng, nhưng đám nô tài trong Nội thị phủ rốt cuộc đã bị đuôi phượng quét sạch rồi.
Hôm đó, trong Nội thị phủ tiếng kêu rên đầy trời, âm thanh gậy gỗ quất vào da thịt vang liên tiếp, ra ngoài bằng cáng, ít nhất cũng bảy tám người.
Cũng trong đêm đó, hơn mười rương than trắng thượng hạng cộng thêm lò đốt không khói được đưa đến tẩm cung Hoàng đế, thêm vào đó còn có chăn nệm đồ trang trí mới tinh. Tổng quản Nội thị mang đồ tới cúi đầu khom lưng nói với An Xảo Nhi, đại loại là: đã muộn rồi, những vật lớn hơn ngày mai sẽ được đưa tới, mong An cô nương thứ tội….
Chỉ một loáng sau tẩm cung đã thay gương mặt mới. Tiểu Hoàng đế nằm trên chăn nệm mới được đưa tới, cảm thấy dưới thân mềm mại trơn láng đến nỗi nằm xuống rồi không muốn đứng dậy nữa.
Nhớ đến bữa tối khi nãy, bàn bày đầy các món ăn, Niếp Thanh Lân cau mày nghĩ, bỗng nhiên số lượng món ăn tăng thêm mà sắc hương đều đủ cả, chắc đám đầu bếp Ngự thiện phòng không còn thương nhớ Tiên hoàng nữa, cuối cũng cũng bước khỏi đau thương, nhưng số lượng nhiều thế này lại khiến người ta sợ mà không dám động đũa.
Làn gió răn dạy thói xa hoa của Thái phó còn chưa tan, thì nô tài bên dưới đã làm ra việc quái đản thế này, chẳng phải là muốn đẩy nàng vào tội ham ăn ham uống sao?
Đám cẩu nô tài này thật là khinh người quá đáng!
Ngửi mùi thơm hoa quả dễ chịu lan tỏa trong không khí, thoải mái lăn vài vòng trong tấm chăn mềm mại, Niếp Thanh Lân ngậm ngùi than thở: Làm một Hoàng đế khiêm tốn tiết kiệm, thì ra lại khó đến vậy!