Đánh thì đánh đi, dù sao cậu cũng chẳng sợ đau, nhưng mà bị đánh mông thì mắc cỡ quá.
Bánh bao sữa tự mình bổ não đến mức khuôn mặt nhỏ bị đông lạnh dần dần trở nên nóng rực, đỏ bừng.
Kim chủ vốn đang đau lòng cậu phải chịu ấm ức định an ủi mấy câu, thế nhưng vừa quay sang đã thấy gương mặt người bên cạnh đỏ rực. Hắn nhíu mày đưa tay lên sờ trán cậu.
Hơi ấm, nhưng là nhiệt độ cơ thể bình thường, không phải bị sốt.
Bánh bao sữa né tránh theo bản năng.
Cậu cứ nghĩ là sẽ bị đánh cơ.
Kim chủ: “…”
Kim chủ: “Làm sao? Hôm nay không uống rượu, định lấy cớ gì không cho tôi chạm vào đây?”
Lúc này bánh bao sữa mới phản ứng lại, lông mi run run như phe phẩy như cây quạt nhỏ. Đầu nhỏ tròn tròn đưa đến trước mặt kim chủ, cậu ngoan ngoãn lấy lòng: “Em không có… Ngài chạm vào đi!”
Kim chủ bị sự mềm mại của cậu làm cho đau lòng, hắn xoa nhẹ mái tóc Bánh bao sữa, lại nhéo mặt cậu mấy cái: “Ở đoàn phim có còn ai ức hiếp em không?”
Lúc này Bánh bao sữa mới nhớ mình là kẻ có tội, cậu lắc đầu: “Dạ không.”
Sau đó lại vội vã nhỏ giọng đảm bảo: “Sau này em tuyệt đối không mang phiền phức đến cho ngài, thật đấy. Ngày mai em sẽ đi mua trái cây đến xin lỗi cô Dư được không ạ?”
Kim chủ trả lời dứt khoát: “Không được.”
Bánh bao sữa vội vàng nhìn Kim chủ, nghĩ: Em đã phải đi xin lỗi rồi còn muốn thế nào nữa mới không giận đây?
Sau đó cậu nghe thấy Kim chủ nói: “Cô ta chèn ép người của tôi còn muốn người của tôi đến xin lỗi cô ta à? Nào, em nói cho tôi nghe một chút, muốn làm gì?”
Bánh bao sữa bị ba chữ người của tôi làm cho ngây ngất.
Rõ ràng biết ý của Kim chủ nói cậu là người bị bao nuôi, thế nhưng trong lòng vẫn không nhịn được nhảy nhót tưng bừng.
Nhớ nhung suốt mấy ngày liền, nỗi ấm ức hôm nay, và mấy ngày đóng phim vất vả đều vì ba chữ này mà trở thành viên kẹo ngọt nhất thế gian.
Kim chủ lấy chiếc hộp bên cạnh đưa cho cậu: “Lúc trước đã nói sẽ tặng quà cho em, xem thử đi, có thích không.”
Bánh bao sữa: “!”
Còn có quà!
Quà!
Bánh bao sữa uể oải cả ngày, cuối cùng đôi mắt cũng sáng rực lên không giấu được vui vẻ, bên khóe miệng cũng xuất hiện lúm đồng tiền nho nhỏ: “Dạ thích!”
Nói một lần vẫn chưa đủ, lại muốn cường điệu thêm lần nữa: “Em thích lắm, cảm ơn ngài.”
Một bụng lửa giận của Kim chủ vì thấy người của hắn chiều nay ướt sũng như gà nhỏ rớt vào nồi canh cuối cùng cũng tiêu tan vì nụ cười này.
Hắn lại nhẹ nhàng xoa đầu cậu, sau đó đứng lên: “Chưa xem là gì đã nói thích, từ từ mở ra xem đi. Tôi đi tắm rửa đây.”
Bánh bao sữa: “…”
Cậu cũng đứng lên theo, lắp bắp hỏi: “Ngài… Ngài định ở lại sao?”
Kim chủ nhíu mày: “Làm sao nữa? Lúc trước thì dính tôi không cho đi, bây giờ lại không muốn tôi ở lại?”
“Không không không không không!”
Bánh bao sữa lắc đầu như trống bỏi: “Ngài cứ ở, em đồng ý mà!”
Sau đó lại luống cuống tay chân mặc quần áo: “Ở đây điều kiện không tốt, không có đồ dùng mới, để em đi mua cho ngài.”
Kim chủ túm cổ áo kéo người trở về: “Ngoan ngoãn chờ đi, chạy lung tung cái gì?”
Bánh bao sữa khó xử nhìn kim chủ, nhỏ nhẹ thương lượng: “Em không chạy lung tung đâu, em xuống lễ tân lấy giúp ngài đồ dùng mới, nhé!”
Kim chủ búng trán cậu: “Chuyện này trợ lý của tôi còn không làm được thì cần gì công việc này nữa?”
Cuối cùng Bánh bao sữa cũng yên tâm.
Chờ Kim chủ vào phòng tắm cậu mới nhảy dựng lên, vội vã thu dọn quần áo mình vất lung tung vào trong ngăn tủ, rồi gấp chăn gối lại cho gọn gàng.
Cuối cùng Bánh bao sữa trải một tấm chăn mỏng, làm cho mình một cái ổ nhỏ trên sô pha.
Sau đó ôm lấy món quà lăn lộn mấy vòng trong chiếc ổ nhỏ của mình. Sô pha ở đây không được to như ở phòng khách sạn kia, suýt chút nữa thì Bánh bao sữa rơi huỵch xuống đất.
Kim chủ tắm xong bước ra thì thấy Bánh bao sữa đang vùi mình trong cái ổ nhỏ của cậu, chẳng biết đang vui vẻ chuyện gì mà trông ngốc chết đi được.
Hắn gọi người: “Ngồi đấy làm gì? Đến đây ngủ.”
Hết chương 8