Ở trên đường đi đến đây, Thẩm Giáng Niên cũng đã không còn tức giận với Lê Thiển, chuyện này, cũng không trách được Lê Thiển. Mặc dù rất muốn biết về Thẩm Thanh Hoà nhưng mà Thẩm Giáng Niên lại không muốn hỏi, qua đêm nay, tất cả sẽ trở lại về như lúc ban đầu, cô đã quyết định vậy rồi, cho nên cười nói, “Không có gì hết, nhưng mà cảm ơn cậu, đã chuẩn bị quà tặng đặc biệt cho mình.” Ngửa đầu lên, uống một hơi cạn sạch. Món quà thật sự quá đặc biệt, đặc biệt đến mức bản thân cũng xém nữa cảm thấy xu hướng giới tính của mình có vấn đề! Thẩm Giáng Niên uống ly rượu này mang theo khí giận trên người.
Cho dù Lê Thiển có hỏi thế nào, cũng chẳng biết được nguyên nhân, cho nên cô cũng từ bỏ, còn cố nói, “Mình cảm thấy cậu sẽ thích. Chuyện là như thế nào?” Tửu lượng của Lê Thiển rất tốt, uống cả đêm rồi, nhưng mà đầu óc vẫn còn hóng hớt được, “Thưởng thức nhau, mình cảm thấy, hai người đều rất ưu tú….” Cô ấy dừng một chút, ngón trỏ tay phải vẽ nửa cái vòng tròn trong không trung, “Độc thân….” Lại dừng một chút, “Phụ nữ… xinh đẹp.” Hai tay vẫn đang vẽ vòng trong, Thẩm Giáng Niên ghét bỏ cản lại, “Nói chuyện giống như bị thiểu năng, lúc nói chuyện đừng có vẽ vòng tròn.”
“Mình đây là vẽ trái tim, cậu hiểu chưa?” Lê Thiển khinh thường nói, “Hay cho cậu là người làm công việc giao tiếp, đây là tạo trái tim hiểu chưa?” Hai tay Lê Thiển phối hợp, nghiêm chỉnh tạo hình trái tim, thấy người kế bên đánh giá các cô, Lê Thiển đến bên cạnh Thẩm Giáng Niên, cười nói khẽ, “Mình làm trái tim thế này, bọn họ sẽ thở dài nghĩ đáng lý chúng ta nên đi qua khu vực bên cạnh.”
“Khu vực bên cạnh?”
“Là đường đi bên trái đó.” Lê Thiển bưng ly rượu vang đỏ lên, màu đỏ của rượu làm ướt đôi môi đỏ mọng, cực kỳ quyến rũ, hai mắt Lê Thiển sáng ngời, tràn ngập tò mò, “Sao chúng ta không đi qua đó nhìn xem?’ Thẩm Giáng Niên suy nghĩ một chút, “Không đi.”. Nhớ đến hai người phụ nữ dây dưa với nhau ở ngoài cửa, ở bên ngoài làm mấy chuyện thân mật, vẫn làm Thẩm Giáng Niên không thích ứng được, nhưng mà trong lòng Thẩm Giáng Niên lại một giọng nói khác vang lên, thích là được, biết đâu người ta lại thích như thế đâu?
“Không đi thì không đi, mình đi nghe điện thoại cái, đừng có chạy lung tung~” Lê Thiển cầm lấy điện thoại đứng dậy, cô ca sĩ ở trên sân khấu vẫn còn đang hát khúc nhạc làm tâm đau phế liệt, khiến đầu Thẩm Giáng Niên xôn xao, không được, cô cần phải ra ngoài tĩnh tâm một lúc. Không nhớ là uống mấy ly nữa, lúc đi chân có chút mềm, nhưng mà vẫn có thể giả bộ bình tĩnh, làm như bản thân còn tỉnh táo. Thẩm Giáng Niên đi theo cảm giác, lúc đi qua cánh cửa, thì đi về phía bên trái, đôi mắt nặng trĩu, chỉ đơn giản nhắm mắt đứng đó.
Không khí vào đêm khuya, có mang theo chút hương vị sớm mai, thật trong lành. Gió đêm ngày càng lạnh, Thẩm Giáng Niên dùng tay phải xoa xoa cánh ta, cúi đầu nheo mắt nhìn bóng mình dưới đất, cảm thấy thật cô đơn. Đã đến độ tuổi trung niên, mà vẫn còn độc thân, mẹ cô vẫn luôn hối thúc cô, dùng hết cách này đến cách khác để thúc, “Một người buồn chán lắm, muốn tâm sự cũng không biết tâm sự với ai, lúc hạnh phúc, lúc buồn, cũng đều nuốt vào trong bụng, mệt.” Lúc đó, cô cảm thấy lời này rất có lý, nhưng bây giờ cô lại cảm thấy không đúng, bởi vì cho dù có muốn nói thì cũng phải nói cho người có lòng nghe, còn người ta không có lòng nghe thì có nói cũng vô nghĩa.
Về Thẩm Thanh Hoà, cô chỉ muốn tâm sự với Thẩm Thanh Hoà, nhưng mà Thẩm Thanh Hoà không muốn nghe, Lê Thiển muốn nghe nhưng mà Thẩm Giáng Niên không muốn nói. Con người luôn cứng đầu thế đó, đặc biệt là Thẩm Giáng Niên, cô luôn kiên định với lựa chọn của cô.
Sở dĩ Sea World có thể hoạt động đến sáng mà không bị khiếu nại, là do cách âm rất tốt, đứng ở cửa cô hoàn toàn không nghe được âm thanh bên trong. Cho nên vào lúc này, nhắm mắt lại, còn có thể nghe tiếng gió thổi, còn có những tiếng ưm a đứt quãng…. Thẩm Giáng Niên nhíu mày, không phải chứ? Cô quay đầu lại, cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy vẫn là hai người ban nãy, thân thể dán gắt gao vào nhau, tai và thái dương cọ vào nhau, người bị đè trên vách tường hơi ngửa đầu lên, hơi thở dồn dập, mà cái người đè, tay phải đang ở giữa động đậy.
Dù Thẩm Giáng Niên có ngốc đến mấy, cô vẫn biết cái kia là gì, hai người đó đang làm sao? Dùng tay? Tay…. Thẩm Giáng Niên đang suy nghĩ miên man thì nghe thấy một giọng nói đầy tức giận, “Nhìn cái gì mà nhìn, chết tiệt!” Một tiếng chửi làm Thẩm Giáng Niên giật mình.
“Còn cô thì sao ~ ah ~” Người phụ nữ đang bị đè, mở miệng chửi bậy, làm Thẩm Giáng Niên có cảm giác buồn nôn, cô thu lại ánh mắt, giơ tay vén tóc, ánh đèn rọi vào những ngón tay mảnh khảnh của cô, cô nhìn mấy ngón tay của mình vài dây, đại khái đã hiểu, giữa phụ nữ với phụ nữ là sử dụng ngón tay của họ, nhưng mà… ừ ha, nam với nữ, cùng dùng tay được…. Thẩm Giáng Niên vẫn chưa hiểu lắm, người phụ nữ vừa rồi hình như thoải mái lắm, cho nên mặc sức mà thở.
Thực sự thoải mái à? Thẩm Giáng Niên theo quán tính, vừa vào cửa lại đi sang trái, vừa đi còn vừa nghiên cứu ngón tay, nhìn từng ngón một. Ngón cái với ngón út coi như bỏ đi, cho dù là chiều dài hay sức cũng khó mà làm được…. Dựng thẳng ngón giữa thon dài lên, chẳng lẽ đây chính là ngón tay thần kỳ?