“Ẹc..”
Trầm Tu Cẩn tự nhiên cũng nhìn thấy vẻ mặt đỏ lựng của Giản Đồng. Đột nhiên cảm thấy biểu tình thẹn thùng này cực kỳ chướng mắt.
Ánh mắt sắc bén lạnh như băng rơi vào trên môi của cô. Híp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Bị ánh mắt không kiêng kỵ của Trầm Tu Cẩn nhìn chăm chú, Giản Đồng lúng túng nhìn ra cửa, muốn mượn màn này né tránh ánh mắt không rõ kia.
Trong lòng Trầm Tu Cẩn giận dữ một cách khó hiểu, bàn tay như kiềm sắt bất ngờ nắm chặt cổ tay Giản Đồng, khom người một cái như gánh bao cát đem người vác lên vai, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Tiêu Hành, Bạch Dục Hành và Hi Thần, bước dài ra khỏi cửa phòng bao.
Tiêu Hành phản ứng đầu tiên, thẹn quá hoá giận.
“Đứng lại” Không nói hai lời liền đuổi theo.
Hi Thần há to mồm, còn chưa tiêu hoá được sự thật trước mắt.
Bạch Dục Hành thông suốt đứng lên từ ghế salon “Lần này có trò hay để xem rồi” Cũng không để ý Hi Thần ở sau lưng, nhấc chân đi theo. Hi Thần cuối cùng cũng phản ứng được, đứng lên “Chờ tôi một chút! Có kịch hay sao có thể xem một mình? Vui một mình không bằng mọi người đều vui”
Sắc mặt Tần Mộc Mộc trắng bệch, hai chân như nhựa cao su dính chặt trên mặt đất không nhúc nhích được. Cô chỉ biết là… Xong đời rồi, Giản Đồng tỷ lần này bị cô hại chết.
Trong lòng áy náy nhưng không biết nên làm gì.
Nếu như đi nói cho Mộng tỷ thì cô sẽ xong đời. Nếu như Mộng tỷ biết bởi vì cô loạn ngôn, mới gây ra chuyện lớn như vậy, cô liền không thể làm phục vụ ở đây nữa.
Một mặt áy náy, một mặt lại sợ chuyện đến tai Mộng tỷ, cô sẽ gặp hoạ. Tần Mộc Mộc do dự không quyết được, nội tâm giãy giụa.
Cuối cùng…
“Không có gì đâu, hẳn sẽ không có chuyện gì. Giản Đồng tỷ chỉ là một nhân viên vệ sinh. Trầm đại thiếu chỉ tức giận một chút, không cần làm khó một nhân viên vệ sinh. Đúng rồi, hẳn sẽ không có gì xảy ra” Tần Mộc Mộc lầm bầm lầu bầu, không ngừng thuyết phục bản thân, tự lừa mình lừa người, để cho áy náy trong lòng giảm bớt một chút.
Tiêu Hành bước nhanh đuổi theo, Trầm Tu Cẩn đi ở phía trước, đột nhiên xoay người, chân thon dài ở trên không không trung vạch lên một độ cong sắc bén, đá một cái, lưu loát tiêu sái bức ép Tiêu Hành lùi ra sau, bước nhanh vào trong thang máy.
Tiêu Hành lần nữa muốn đuổi theo, cửa thang máy trước mắt liền bị đóng.
“Đệt” Chỉ thiếu chút xíu nữa, lửa giận của Tiêu Hành khó khăn không dập tắt được, một đấm lên trên cửa thang máy.
Hi Thần cùng Bạch Dục Hành quả nhiên xem được kịch vui, một trước một sau đến hiện trường.
Bộ dạng Hi Thần lại sợ thiên hạ không loạn, kích thích Tiêu Hành “Cái đệt, không phải đâu nhỉ? Thang máy dừng ở tầng 28!! Úi úi, Bạch Dục Hành, cậu mau nhìn đi, Trầm Tu Cẩn đây là muốn làm gì? Mang muốn nhân viên vệ sinh đến tầng 28?” Cái cao ốc này 6 tầng đầu là câu lạc bộ giải trí, gọi là hộp đêm. Chẳng qua người tới Đông Hoàng ăn chơi không giàu thì sang, người có thân phận tất nhiên phẩm cách cao nhã.
Mà tầng 6 trở lên, chính là khách sạn.
Tại sao thiết kế như vậy… Chắc hẳn không cần nhiều lời, chỉ cần không phải kẻ ngu đều hiểu nguyên do.
Ánh mát nhỏ dài của Bạch Dục Hành u quang chợt loé, hướng về phía Hi Thần cười nhạt “Nhân viên vệ sinh cũng là đàn bà. Có gì đáng ngạc nhiên sao?”
Chưa dứt lời, Hi Thần không nhịn được oán thầm “Khẩu vị của Trầm Tu Cẩn đặc biệt đến mức nào nhỉ? Cũng quá nặng rồi” Mang một nhân viên vệ sinh đi mướn phòng? Hi Thần chẹp miệng, hồi tưởng vóc người cùng tướng mạo của nhân viên vệ sinh kia, không nhịn được run run một chút.
“Shit!” Tiêu Hành nghe vậy, lại đánh thêm một quyền ở cửa thang máy, sau đó liều mạng nhấn nút thang máy lên xuống.
“Này Tiêu Hành, cậu sẽ không phải vẫn muốn đuổi đến đấy chứ? Cậu mới về nước nên chưa biết, tầng 28 ở đây cả tầng đều là của Trầm Tu Cẩn. Không có thẻ, cậu không lên nổi”
Cả khuôn mặt Tiêu Hành đều tối lại.
…
Tốc độ thang máy cực nhanh, thang máy phát ra âm thanh đing một cái, cửa thông suốt mở ra, Trầm Tu Cẩn bước nhanh ra khỏi Thang máy, vác Giản Đồng thuần thục vòng qua phòng khách bước dài tiến vào phòng ngủ.
Phịch!
Giản Đồng chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, một giây kế tiếp cả người bị Trầm Tu Cẩn không chút lưu tình ném ở trên thảm lông dài Ba Tư, còn chưa kịp phản ứng một trận đau nhức, cô bị buộc mở mắt ra, gương mặt tuấn mỹ của Trầm Tu Cẩn gần trong gang tấc.
“Giản Đồng” thanh âm lạnh như băng của người đàn ông vang lên, người Giản Đồng không tự chủ mà run một cái, thanh âm kia vẫn tiếp tục “Giản Đồng, cô hôm nay thật khiến tôi phải mở to mắt nhìn”
– —————–