Vừa tới phòng học, cô ngó trái ngó phải tìm kiếm bóng dáng Trần Nhung. Người trong lòng không ở đây nhưng lại có vài cậu trai cứ nhìn cô chằm chằm. Hôm nay cô trang điểm cũng vì Trần Nhung cả, nếu cậu ấy không đến thì thành công cốc.
Nhưng rõ ràng trưa nay cậu đã nói rằng nhất định sẽ đến.
Thỉnh thoảng cô lại trông ra cửa.
Khi sắp hết kiên nhẫn, ánh mắt cô bỗng sáng lên.
Trần Nhung mặc một bộ quần áo thể thao cùng màu với bộ của cô. Không phải màu trắng tinh, mà hơi ngả màu be, thoạt nhìn rất giống quần áo đôi.
Cậu vẫn giống như trước, kéo khóa áo lên đến tận cổ, chẳng chịu để lộ chút gì. Còn Nghê Yến Quy lại phóng khoáng hơn nhiều, cô mặc chiếc quần thể thao hơi ngắn, đôi chân dài thu hút ánh mắt của các chàng trai.
Trần Nhung bước đến trước mặt Mao Thành Hồng: “Xin lỗi thầy, em đến muộn.”
Mao Thành Hồng nói: “Không sao, vẫn còn một số thành viên chưa đến.” Trong hội sinh viên, trừ những câu lạc bộ có sức ảnh hưởng, thì những câu lạc bộ khác không có bất cứ tính răn đe nào. Đến hay không đến đều là tự nguyện.
Trần Nhung quay đầu lại mỉm cười với Nghê Yến Quy.
Cô đáp lại cậu bằng một nụ cười thật tươi. Vừa nãy cô còn đang rầu rĩ sao mà cậu không đến, còn bây giờ đã mở cờ trong bụng.
Triệu Khâm Thư choáng ngợp bởi nụ cười của Nghê Yến Quy, cậu ta xoa cằm. Trần Nhung đúng là có diễm phúc.
Mao Thành Hồng tiếp tục nói: “Năm nay có rất nhiều bạn học nữ dễ thương tham gia câu lạc bộ. Nhưng tôi nhắc trước, bộ môn đối kháng tên nghe thì vang dội, nhưng khi đối mặt với sự chênh lệch sức mạnh giữa nam và nữ, cách tốt nhất tốt nhất “chuồn là thượng sách”.”
Có vài cô gái nghe xong cười rộ lên.
Mao Thành Hồng không cười: “Để các em hiểu lý thuyết này, buổi đầu tiên của các học viên mới sẽ là chạy bộ.”
Chốc lát sau, các học viên ai nấy đều than thở.
Mao Thành Hồng vờ như không nghe thấy, nói: “Muốn tập luyện thì qua đây. Huấn luyện đối kháng rất vất vả. Nếu chạy bộ còn không chạy được, thì chắc chắn khi tập tán thủ sẽ luôn miệng kêu khổ. Hay đừng tập nữa.”
Ôn Văn mắt chữ O mồm chữ A: “Ôi, cái này không khác gì huấn luyện các bạn học nam.”
Triệu Khâm Thư bất lực: “Huấn luyện viên Mao độc thân nhiều năm như vậy cũng có lý do cả. Không quá hai ngày, mấy nữ sinh cũng sẽ bị anh ta hành ra bã, tự rút khỏi câu lạc bộ thôi.” Mà có lẽ không cần hai ngày, một buổi học là đủ rồi.
Mấy chàng trai cậu ta đứng phía trái lớp học, còn Nghê Yến Quy đứng giữa hàng.
Triệu Khâm Thư huých Trần Nhung: “Chị đại đang nhìn cậu đăm đăm kìa. Cậu đi đi, dù có bán sắc cũng phải giữ cô ấy lại bằng được.”
Trần Nhung không nói gì, nâng kính mắt, thật sự đi đến.
Không hiểu sao Ôn Văn bỗng rủ lòng thương, anh ta cảm thấy Trần Nhung như bị đẩy vào chỗ nước sôi lửa bỏng, bèn nói: “Cậu đừng ép buộc người ta nữa, cậu làm vậy là đang ép người làm gái.”
“Tôi cũng muốn bị ép, nhưng người ta lại không thích tôi.” Triệu Khâm Thư nhìn eo của Trần Nhung: “Tôi đang lo, eo của cậu ấy nhỏ như vậy, liệu có chịu được sự giày vò của chị đại hay không.”
“Bóng lưng cậu ấy khá rắn rỏi. Cậu bảo cậu ấy lười vận động, nhưng tôi nghĩ, vóc dáng cậu ấy chẳng kém ai.” Ôn Văn nói: “Lần đầu tiên nhìn thấy Trần Nhung, tôi đã nghĩ, thân hình khá gọn gàng, mà cậu lại bảo cậu ấy là một con mọt sách không vận động.”
Triệu Khâm Thư vỗ vai của mình: “Có thứ gọi là đệm vai, cơ bụng giả.”
Con ngươi Ôn Văn trợn to như rớt khỏi tròng đến nơi, lắp ba lắp bắp. “Trần Nhung…cậu ấy…dùng loại đồ đó?”
“Đương nhiên, tôi giới thiệu cho cậu ấy mua đấy.” Triệu Khâm Thư cười từ thiện: “Vậy nên Trần Nhung không thể để trần, cậu ấy mà để trần thì sẽ bị lộ.”
Lời của Triệu Khâm Thư nửa thật nửa giả.
Ôn Văn nghe mà nửa tin nửa ngờ.
Đâu là thật? Đâu là giả? Triệu Khâm Thư không giải thích.
*
Trước kia, nơi đây là tòa nhà thực nghiệm của trường học, gần sân thể dục. Đi qua hành lang phía đông hồ là đến ngay sân thể dục.
Mao Thành Hồng rất thích chạy bộ, đặc biệt khi nói chuyện với học viên nữ, anh ta càng nhấn mạnh: “Đánh không lại thì chạy”. Anh ta ngân cao giọng: “Chạy đi! Chạy! Nhiệm vụ tối nay là ba kilomet.” Anh ta giơ ba ngón tay. “Không nhiều, ba kilomet thôi!”
Những sinh viên trên hành lang phía đông hồ đi càng lúc càng chậm, càng đi lại càng chậm, sau đó rẽ vào một khúc ngoặt rồi chạy đi từ bên kia đường trường. Nhóm người chạy theo trông y như đang quay phim ma, đi mấy bước là lại có một người biến mất.
Mao Thành Hồng một mình hô hào, không quan tâm đến những sinh viên rời khỏi hàng, anh ta vẫy tay: “Phía sau đi nhanh lên.”
“Trần Nhung.” Chẳng biết Nghê Yến Quy chạy đến trước mặt Trần Nhung từ khi nào.
Đi ngang qua một chiếc đèn đường, ánh đèn lờ mờ nhưng cậu thấy đôi mắt cô lấp lánh, tựa dải ngân hà.
Người phản chiếu trong ánh sáng ấy, là cậu. Chỉ mình cậu.
Cô hỏi: “Phải chạy ba kilomet thật hở?”
Trần Nhung gật đầu. “Huấn luyện viên Mao dạy khá nghiêm khắc, cậu không cần để tâm đến những lời thầy ấy nói. Nếu cậu không chạy được, thầy ấy cũng không ép cậu đâu.”
Cô thấp hơn cậu nửa cái đầu, ngẩng lên nhìn cậu: “Không sao.” Cô ước gì có thể đi trên con đường này đến nửa đêm, sang rạng sáng, đi thẳng đến mai cũng được. “Nếu tớ đã đăng ký, tớ sẽ không bỏ cuộc giữa chừng đâu. Hơn nữa, hôm nay thấy đám “HKT” kia, tớ lại nhận thức rõ hơn về sự nguy hiểm.”
“Bọn họ…đến trả thù cậu à?”
“Nào có, cậu đừng lo lắng.”
Hai người đã đi vào sân thể dục.
Mao Thành Hồng nói to với các học viên: “Chạy nhanh lên, chạy xong lại học lớp lý thuyết tán thủ.”
Những tiếng thở dài trong đám đông bị thổi tan trong sân thể dục rộng lớn.
Trần Nhung chầm chậm chạy về phía trước, bước chân rất nhẹ nhàng, nhưng thật sự rất chậm.
Nghê Yến Quy đuổi theo, vài ba giây sau đã vượt qua cậu. Cô lại dừng chân, quay đầu mới biết hóa ra là cậu đang cúi xuống buộc dây giày.
Cô quay lại trước mặt cậu.
Trần Nhung đang thắt nút, nhưng động tác bỗng chậm lại, thậm chí còn dừng lại. Đôi chân của cô đang ở trước mặt cậu, cô đi đôi giày thể thao màu trắng xen hồng, bắp chân thon dài, thẳng tắp. Hôm nay cô mặc quần sooc, nếu bây giờ cậu ngẩng đầu, góc nhìn ấy sẽ thật bất lịch sự với con gái. Cậu nhìn chằm chằm vào mắt cá chân của cô, đường nét của phần xương nhô ra vừa mềm mại lại uyển chuyển.
Nghê Yến Quy đứng một lát, thấy tay trái và tay phải của cậu kéo hai đầu dây giày rồi giữ bất động. Cô gọi: “Trần Nhung?”
Trần Nhung đứng dậy, cúi đầu nhìn cô, rồi vội tránh: “Tớ chạy chậm lắm, hay là cậu chạy trước đi.”
“Tớ cũng chạy rất chậm á.” Cô nâng cẳng chân về sau, bên trái rồi sang bên phải, sau đó nhảy hai cái: “Chạy nhanh dễ bị trật chân, chúng ta cùng chạy chậm đi.”
“Ừm.” Cậu vẫn không nhìn cô, sờ phía sau tai một cái.
Cô nhìn theo tay cậu. Đèn ở nơi đây sáng hơn đèn bên hành lang phía đông hồ, những gì mà cô thấy có lẽ là thẹn thùng má ửng? Nghê Yến Quy mừng thầm.
Chạy được một vòng, cậu đã hơi hổn hển.
Cô lặng lẽ đi cùng, không nói chuyện với cậu.
Chạy thêm một vòng nữa, Trần Nhung đã không thở không ra hơi, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng xa.
Nghê Yến Quy quyết định không chạy nữa, đi bộ bên cạnh cậu.
Gương mặt cậu trắng bệch như cột đèn. Từ lâu cô đã phát hiện ra, bước chạy của cậu rất nặng nề, giống như dưới chân có ngàn cân treo.
Khi chạy được hai vòng rưỡi, Trần Nhung ho hai lần, phải thở hổn hển, cúi gập người, từng giọt mồ hôi rơi trên đường chạy.
Nghê Yến Quy quan tâm, hỏi: “Cậu ổn không?”
Cậu lau mặt, không nói gì.
Cô vội nói: “Cậu nghỉ ngơi trước đã, tớ đi báo với huấn luyện viên Mao.”
Hơi thở Trần Nhung dần bình thường trở lại, cậu đứng thẳng người dậy: “Không sao.” Cậu lấy từ trong túi quần ra một viên kẹo trái cây. “Khi tớ chạy bộ, phải ăn chút đồ. Để cậu phải cười chê rồi.”
“Không đâu, tớ chạy cũng mệt lắm rồi, không chạy nổi nữa.” Nghê Yến Quy giả vờ thở gấp, hai má đỏ như trái đào.
Cậu lấy ra một viên kẹo trái cây khác: “Cậu ăn không? Đây là bác sĩ khuyên đó. Bổ sung khi vận động.”
“Cảm ơn!” Cô nắm chặt viên kẹo trong tay. Nếu được, cô sẽ bỏ viên kẹo này và chiếc đánh dấu sách nhận cô được trưa nay vào rương kho báu và khóa lại.
Cậu ăn kẹo, cô cũng bóc vỏ kẹo. Vẫn chưa nếm được vị ngọt nơi đầu lưỡi, ấy mà trong tim cô đã tràn mật ngọt.
Trên đường chạy ngày càng nhiều sinh viên, sinh viên của câu lạc bộ khác cũng đã đến, các cậu ta chạy đến như tấn công, buộc hai người trên đường chạy phải xích lại gần nhau hơn.
Đôi tay Nghê Yến Quy đang xé vỏ kẹo, đã ăn kẹo rồi, nhất định phải giữ vỏ kẹo làm kỷ niệm. Cô không phát hiện có cậu trai đang nhìn cô chằm chằm, chạy xông thẳng về phía cô. Khi sắp đến gần Nghê Yến Quy, bước chân cậu ta tăng tốc, cả người sắp đụng trúng cô.
Trần Nhung nhanh tay kéo cô sang bên cạnh mình. Sức cậu không mạnh, thấy cô tránh được nam sinh kia, bèn định buông cô ra.
Nghê Yến Quy chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc nào đó, bản thân bỗng bị kéo qua, đồng thời cũng ngửi thấy hương thơm mát của chàng trai.
Trước khi đến đây, cậu đã tắm rửa ư? Nhân cơ hội này, Nghê Yến Quy tiện dịp nhào vào lòng cậu.
Mao Thành Hồng đứng trên bậc thềm của khán đài.
Chàng trai tuấn tú đứng dưới ánh đèn, có cô nàng ngả bên bờ vai. Trong làn người đang chạy, hai người không động đậy đã trở thành phong cảnh.
Mao Thành Hồng gọi bên kia.
Không ai nghe thấy.
Anh ta nhìn trái ngó phải, thấy một chiếc loa đang buộc trên lan can. Chân phải của anh ta giẫm lên bậc thềm đầu tiên, đưa chiếc loa lên miệng, hô to: “Bạn học! Không được yêu đương giữa đường chạy!”
-Hết chương 8-