Đợt tuyết này quả thực rơi rất lâu. Cứ rơi mãi, rơi mãi, e là tới mườingày, nửa tháng, tuy ta không đếm chính xác nhưng mờ hồ cảm thấy rấtlâu.
Từ sau đêm ấy, Hạ Hầu Tử Khâm không còn tới Cảnh Thái cungnữa. Nghe nói nạn tuyết phía bắc nghiêm trọng, quan viên các nơi dângtấu thư rất nhiều, ngày nào hắn cũng ở trong ngự thư phòng tới tậnkhuya. Không biết tại sao, ta lại bắt đầu để ý những tin tức về hắn,thậm chí biết hắn làm việc vất vả, ta còn cảm thấy đau lòng.
Trận tuyết lớn rơi rất lâu, vậy mà cơn sóng ngầm mãnh liệt ở chốn hậu cung lại có vẻ yên ả đến khó tin.
Đã lâu ta không gặp Thiên phi và Thiên Lục, khi tới Hy Ninh cung thỉnh anthái hậu, gặp Thư Quý tần và Diêu Thục nghi, ai cũng làm như chưa hề xảy ra chuyện gì, vẫn nói cười vui vẻ.
Thế nhưng thái hậu và tadường như đã trở nên xa lạ, người đối xử với ta không còn ôn hòa, thânthiết như trước nữa, cố gắng tránh xa ta, ánh mắt nhìn ta không hề vuivẻ, thậm chí còn có chút tức giận.
Ta biết, đều là vì Dụ Thái phi.
Dù ta có bù đắp thế nào, chung quy Diêu Thục nghi cũng thắng ta một nước.
Lại nửa tháng trôi qua, tính thử, đã gần tới cuối tháng Mười hai. Cuối cùng thời tiết cũng thay đổi, tuyết đã bắt đầu tan. Khi mặt trời lên cao, xa xa nhìn lại, tuyết đang tan, phản chiếu ánh ngũ sắc trông rất đẹp mắt.
Lúc ta và Phương Hàm đi tới cửa Cảnh Thái cung, từ xa đã trông thấy mấycung tỳ đang tụ tập với nhau, ríu rít chuyện trò. Gương mặt ai cũng ửngđỏ, cười ngượng ngùng.
Ta khẽ cau mày, Phương Hàm đứng phía saunói: “Ngự lâm quân trong cung sắp tăng thêm nhân số, nghe nói đã trù bịkhá lâu, có lẽ mấy ngày nữa sẽ tuyển người.”
Ta gật đầu, chẳngtrách mấy cung tỳ kia vui mừng như thế. Đúng là có thiếu nữ nào mà không ôm mộng xuân? Nghĩ tới đây, trong lòng ta lại thoáng sinh nỗi bithương, cung tỳ nào có tư cách yêu thương, dẫu có người trong lòng cũngchỉ có thể nhìn ngắm từ xa, gần trong tấc gang mà biển trời cách biệt.
Ta sớm đã không còn là cung tỳ, thế nhưng người thương của ta là ai?
Hạ Hầu Tử Khâm? Ha, hắn và ta, dù có gần nhau nhưng xa cách lạ thường.
Dần thu lại suy nghĩ, ta vịn vào tay Phương Hàm lên loan kiệu.
Khi rèm kiệu hạ xuống, nghe Phương Hàm hạ giọng nói: “Nương nương muốntruyền thái y thì sai Tường Hòa, Tường Thụy đi là được, đâu cần đíchthân tới Thái y viện?”
Hai tay bất giác siết chặt, không nhìnPhương Hàm, ta chỉ trầm giọng nói: “Khởi kiệu!” Nàng ta không biết,không phải ta cần truyền thái y, là Tô Mộ Hàn…
Các thái y thấyta, ai nấy đều tỏ vẻ sợ hãi. Có lẽ bọn họ còn nhớ chuyện hai tháng trước ta truyền một thái ý tới Vĩnh Thọ cung chữa trị cho Dụ Thái phi, cuốicùng thái y ấy bị cách chức để điều tra.
Tôn thái y quỳ dưới chân ta, cúi đầu nói: “Nương nương thứ tội, không có sự cho phép của hoàngthượng, thần không thể tự ý chữa bệnh cho người ngoài cung.”
Ta im lặng không đáp, hóa ra còn phải nói cho Hạ Hầu Tử Khâm biết.
Ra khỏi Thái y viện, ta không lên loan kiệu, lưỡng lự không biết có nêntìm Hạ Hầu Tử Khâm hay không. Phương Hàm nhận ra trong lòng ta cóchuyện, nhẹ nhàng hỏi: “Nương nương, có câu này nô tỳ không biết có nênnói hay không.”
Ta nhìn nàng ta, ra hiệu cho nàng ta cứ nói.
Nàng ta hạ giọng, nói: “Nương nương, cây to đón gió, đặc biệt là trong chốnhậu cung này. Nếu là những người không quan trọng, xin nương nương hãyđứng xa mà nhìn.” Giọng nàng ta thản nhiên nhưng từng từ, từng chữ đềurất kiên định.
Người thông minh như Phương Hàm hẳn đã biết mốiquan hệ không mấy tốt đẹp giữa ta và người của Tang phủ, thế nên ta muốn truyền thái y, chắc chắn không phải vì người nhà họ Tang. Đã không phải là người nhà, dĩ nhiên có thể bị coi là những người không quan trọng.
Nhưng với ta, Tô Mộ Hàn không phải như thế.
Ta lắc đầu. “Bản cung biết nỗi lo lắng của cô cô nhưng người này là tiênsinh có ơn tri ngộ với bản cung. Bản cung có ngày hôm nay không phảikhông có công của tiên sinh. Huống chi trước khi vào cung, bản cung đãtừng hứa với người, sau này nhất định sẽ mời thái y giỏi nhất tới chữabệnh cho người.”
Sắc mặt Phương Hàm không thay đổi, giọng nói vẫn như trước: “Nô tỳ to gan, không biết tiên sinh của nương nương mắc bệnh gì?”
Bệnh gì…
Không biết tại sao, nghe nàng ta hỏi như thế, ta lại như nhìn thấy bóng người gầy gò phía sau bức rèm quen thuộc, bên tai vẳng lên tiếng ho khan dữdội của y.
Tay khẽ siết lại, ta cố gắng để giọng mình bình thản:“Tiên sinh nói từ nhỏ người thường xuyên bị sốt cao, tổn thương tớiphổi, thế nên thường ho không dứt.”
Phương Hàm cúi đầu. “Nếu đã như thế, nương nương hẳn biết bệnh này vô phương cứu chữa.”
Ta vội lắc đầu. “Thái y trong cung cũng không chữa được sao? Y thuật của bọn họ cao minh như thế mà?”
“Nương nương…” Phương Hàm đột nhiên ngước mắt nhìn ta, trong đôi mắt bình tĩnh của nàng ta thoáng chút xao động, khẽ đáp: “Nếu nương nương cứ khăngkhăng phải nói chuyện này với hoàng thượng, ngàn vạn lần không thể thấtthố như vậy.”
Ta sững sờ, trong lòng chấn động, lúc nãy ta… đã thật thố sao?
Đúng rồi, nếu ở trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm, ta không thể như thế này. Hắn vốn là người đa nghi, không chừng mang vạ cho Tô Mộ Hàn.
Tỉnh táo lại, ta khẽ mỉm cười với Phương Hàm. Thật tốt, lúc nào nàng ta cũng có thể bình tĩnh, chuyện này ta không bì được với nàng ta.
“Nhưng giờ nương nương định tới Thiên Dận cung sao?”
Ta nghĩ một lát, chậm rãi lắc đầu. Ta còn chưa nghĩ kĩ mình nên nói thế nào với Hạ Hầu Tử Khâm.
Hai người thuần đường bước tới, bất giác đã đi đến bên Lam Hồ. Không bịtuyết phủ, nước trong hồ càng xanh trong. Gió nhẹ lướt qua, thổi nhữngvòng sóng nước dập dờn. Cây cầu chín khúc bắc qua Lam Hồ dường như quanh co hơn, đình nghỉ ở giữa hồ thanh thoát tựa như chú chim muốn bay lêntừ mặt nước.
Khi bừng tỉnh, từ xa ta đã trông thấy một thái giámđứng ở phía trước. Ta nhìn kĩ, là Lưu Phúc. Trong lòng bỗng cảm thấy vui mừng, ông ta ở đây, có phải Hạ Hầu Tử Khâm cũng tới không?
Nghĩ vậy, bước chân ta bất giác nhanh hơn.
Tới gần, ta vừa định mở miệng gọi, đột nhiên phía sau hòn giả sơn vang lêntiếng nữ tử cười lanh lảnh, sau đó là một bóng người mảnh khảnh chạy ra.
“Thuần Nhi, nàng ngày càng to gan!” Hắn cười đuổi theo, không hề phát hiện bên này có thêm một người
Ta đứng ngẩn ngơ.
Vì tiếng “Thuần Nhi” của hắn, ta ghen tỵ. Từ trước tới nay, hắn chỉ gọi ta là “Đàn Phi”, chưa bao giờ gọi tên ta. Nhưng hắn lại gọi nàng ta là“Thuần Nhi”.
Thuần Nhi, Thuần Nhi, nghe thật hay!
Đây là lần đầu tiên ta đố kỵ với Diêu Thục nghi.
Lưu Phúc đứng bên cạnh vô tình nhìn thấy ta, vội kinh cẩn cúi đầu. “Nô tài tham kiến Đàn Phi nương nương!”
Dường như Hạ Hầu Tử Khâm thoáng chút kinh ngạc, ngoảnh đầu lại, chân mày anhtuấn khẽ cau lại. Ta trấn tĩnh, vội vàng nói: “Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng!”
“Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế!” Phương Hàm đứng sau ta cung kính nói.
Hắn đứng thẳng người, thờ ơ đáp: “Miễn lễ, sao Đàn Phi lại tới đây?”
Diêu Thục nghi thu lại nét cười, bước tới định hành lễ với ta. Ta chỉ đáp:“Thần thiếp rảnh rỗi nên đi ra ngoài đi dạo chút thôi, không ngờ lạiphiền tới nhã hứng của Hoàng thượng và Diêu Thục nghi.”
Diêu Thục nghi tựa vào người hắn, thoáng nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Nương nương nói như vậy, tần thiếp làm sao gánh nổi đây?”
Trong lòng rừng rực lửa ghen song ngoài mặt lại giả lả cười nói, làm bộ chẳng có gì. Hạ Hầu Tử Khâm đưa tay nhẹ nhàng đẩy nàng ta ra, bước lại chỗta. Nhìn chăm chú một lúc lâu, đôi môi mỏng kia mới khẽ mở: “Đàn Phi cótâm sự gì chăng?”
Ta ngẩn người, nhìn hắn đầy kinh ngạc. Khéomiệng hắn nhếch lên, áp sát ta, nói: “Trẫm rất tò mò, từ trước tới naychưa bao giờ thấy ánh mắt nàng như thế này.”
Thế này là thế nào?
“Nàng đang lo cái gì? Hay là lo cho ai?” Hắn hỏi đùa, ánh mắt vẫn dán chặt trên gương mặt ta.
Ta chợt nhớ, đêm ấy hắn đã nói với ta, đừng bao giờ nghĩ tới chuyện lừa dối hắn, mãi mãi.
Đã như vậy thì ta đành đánh cược một ván. Dù sao sớm hay muộn ta cũng phải nói với hắn chuyện Tô Mộ Hàn. Xem ra chọn ngày chẳng bằng gặp dịp, nếuhắn đã hỏi, chi bằng ta cứ nói thẳng ra.
“Hoàng thượng, thật ra…”
Ta vừa mở miệng, đột nhiên nghe thấy tiếng hô kinh hĩ của cung tỳ cách đókhông xa: “Tiểu chủ! Tiểu chủ, người sao vậy? Tiểu chủ!”
Mọingười nghe thấy vậy bèn nhìn theo, thấy một cung tỳ đang cúi người đỡmột nữ tử rồi lại hô: “Người đâu? Người đâu? Có ai không?”
Taliếc nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, chỉ thấy hắn đưa mắt ra hiệu cho Lưu Phúc. Lưu Phúc vội chạy lên phía trước. Trên gương mặt của Diêu Thục nghi có nétkhó chịu, lẳng lặng đứng sau bọn ta.
Chẳng bao lâu sau đã thấy tiếng Lưu Phúc vang lên: “Hoàng thượng, là Phi Tiểu Viện của Huyền Nhiên các!”
Ta chỉ cảm thấy trong đầu “ầm” một tiếng. Thiên Phi!
Sắc mặt Hạ Hầu Tử Khâm thoáng đổi, vừa xoay người sải bước đi tới vừa nói: “Truyền thái y!”
Ta nghiến răng nhìn mà trong lòng bực bội. Thiên Phi ơi là Thiên Phi, tathật sự coi thường tỷ ta rồi. Không ngờ kẻ đầu óc đơn giản như tỷ ta màcũng có thể nghĩ ra cách để thu hút ánh mắt hắn như thế này? Hoàng cungrộng như vậy, thế mà lại ngất xỉu ngay trước mặt hắn, có phải quá trùnghợp rồi không?
Bên tai ta vang lên giọng nói của Diêu Thục nghi:“Nương nương, hay là chúng ta cũng qua xem thử đi!” Nàng ta vừa nóixong, chân đã bước đi. Ta tức giận nhìn nàng ta, thầm cười nhạt, trongcung này thật sự chưa bao giờ được yên bình!
Huyền Nhiên các.
Các thái y vội vàng vào phòng chẩn bệnh cho Thiên Phi. Ta đứng giữa phòngkhách, đột nhiên nhớ tới một chuyện, nếu Thiên Phi giả bệnh, sao có thểqua được mắt thái y?
Chỉ sau chốc lát đã thấy Thiên Lục vội vàngchạy vào, thấy ta đứng đấy, trên gương mặt xinh đẹp lộ rõ sự lúng túng.Hành lễ với ta và Diêu Thục nghi xong, nàng ta vội vã kéo cung tỳ ởHuyền Nhiên các tới hỏi han: “Tiểu chủ của các ngươi sao rồi?”
Cung tỳ giật mình, vội đáp: “Thái y đang xem bệnh cho tiểu chủ ở bên trong.”
“Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại ngất chứ?” Nét mặt Thiên Lục vẫn đầy vẻ hoang mang, lo sợ, không ngừng hỏi thăm cung tỳ.
Ta lạnh lùng nhìn, thật đúng là tỷ muội tình thâm, còn nói ta cũng là tỷmuội của nàng ta, thế mà chưa bao giờ thấy nàng đối xử với ta như thế.
Một lúc sau mới thấy thái y cười vui vẻ bước ra. Sau đó, một cung tỳ sungsướng chạy ra, vui mừng nói to: “Tốt quá rổi! Hóa ra tiểu chủ đang manglong thai!”
Ta quay phắt lại, trợn tròn mắt nhìn nàng ta.
Nàng ta nói cái gì?
Mang long thai?!
Diêu Thục nghi hiển nhiên cũng vô cùng kinh ngạc, vốn đang ngồi nhàn nhã,thoáng cái đã đứng bật dậy, sắc mặt vô cùng khó coi, càng lúc càng siếtchặt chiếc khăn trong tay, rõ ràng là đã tức giận.
Thiên Lục nởnụ cười vui sướng, tóm lấy cung tỳ, gấp gáp hỏi: “Thật sao? Chuyện ngươi nói là thật à? Tỷ tỷ của ta… tỷ tỷ của ta thật sự đã mang long thaisao?”
Cung tỳ gật đầu liên tục, cười đáp: “Đương nhiên là thật rồi ạ, thái y mới xem bệnh xong mà!”
Ta chỉ cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, thở cũng không xong, cả người loạngchoạng như muốn khuỵu xuống. Phương Hàm nhanh nhẹn đỡ lấy, nói nhỏ: “Xin nương nương hãy đứng vững!”
Ta đẩy tay nàng ta ra, lúc xoayngười thì thấy Diêu Thục nghi đang bình tĩnh nhìn ta, bỗng nở nụ cườisâu xa. Tim ta chùng xuống, phải rồi, sao định của ta lại không bì nổinàng ta chứ?
Nàng ta thấy ta quay lại, khẽ cười, nói: “Có cần truyền thái y tới xem cho nương nương không?”
“Không cần!” Ta nghiến răng đáp.
Nàng ta cũng không muốn dây dưa với ta nữa, chỉ nói: “Vậy chi bằng nươngnương cùng vào trong thăm hỏi Phi Tiểu viện với tần thiếp một lát, àkhông, e rằng chẳng bao lâu nữa nàng ta sẽ không còn là tiểu viện!” Vừadứt lời, nàng ta đã đi ngang qua ta. Vẻ khiếp sợ trên gương mặt đã đượcnàng ta thu lại từ lâu, thay vào đó là nụ cười thản nhiên.
Thiên Lục đưa mắt nhìn ta, vội vã lách người đi theo. Ta lưỡng lự giây lát, cuối cùng cũng cất bước.
Cung tỳ cẩn thận vén bức mành châu, nghiêng người dẫn bọn ta vào trong rồi kính cản đứng hầu một bên.
Bóng người màu vàng ngồi bên giường Thiên Phi không hề ngoái đầu lại, kể cảkhi bọn ta đi vào. Hắn nắm tay tỷ ta, nói cười vui vẻ: “Thiên Nhi đãmang cốt nhục của trẫm rồi, sau này đừng liều lĩnh như thế nữa, khôngyêu quý thân thể mình như vậy thì sao mà được đây?”
Thiên Phithẹn thùng đỏ mặt, không kiềm chế được niềm vui sướng trong ánh mắt. Một tay đặt lên bụng một cách tự nhiên, hai gò má đỏ lựng, nhỏ giọng đáp:“Hoàng thượng, sau này thần thiếp nhất định sẽ chú ý.”
Ta suýt ngất đi vì tức, Thiên Phi đầu óc đơn giản mà lại có vận may như thế.
Diêu Thục nghi bước tới, cười cười: “Giờ thì tốt rồi, muội muội mang longthai, hoàng thượng sẽ càng yêu thương muội, thật đúng là khiến người taao ước!”
Lúc này Thiên Phi mới ngẩng lên, ánh mắt chậm rãi đảo từ Diêu Thục nghi tới ta, có chút sững sờ rồi lại hiện lên vẻ đắc ý. Nàngta cười cười, cúi đầu nhìn bụng mình rồi đáp: “Hai vị nương nương đíchthân tới thăm tần thiếp, tần thiếp áy náy quá!”
Ta bước tới, mở lời: “Phi Tiểu viện mang long thai là chuyện vui, chúng ta phải tới chúc mừng ngươi chứ!”
Trong đáy mắt tỷ ta là sự khinh thường, nhưng cũng chỉ cười nhìn Hạ Hầu TửKhâm, nũng nịu: “Hoàng thượng, thần thiếp đột nhiên đói quá, người cùngăn chút điểm tâm với thần thiếp được không?”
“Được!” Hắn lập tức đồng ý, giọng điệu yêu chiều rồi ngoái đầu, gọi “Lưu Phúc…”
“A, Hoàng thượng!” Thiên Phi ngắt lời hắn, đột nhiên tỏ vẻ khó xử, chần chừ một lát mới nói: “Thần thiếp có một thỉnh cầu quá đáng…” Nàng ta nóinhưng ánh mắt lại nhìn về phía ta.
Khẽ siết bàn tay giấu trong tay áo, ta nghĩ, có lẽ ta đã biết tỷ ta muốn nói gì rồi.
“Chuyện gì?” Hạ Hầu Tử Khâm hỏi.
Gương mặt Thiên Phi được phủ lên bằng nét cười, đáp: “Trước đây, khi Đàn Phinương nương còn ở Huyền Nhiên các, thần thiếp thích được ăn bánh điểmtâm do nương nương làm nhất, chỉ là giờ thân phận của nương nương đãkhác, thần thiếp không còn được hưởng lộc nữa…” Nàng ta cố ý không nóitiếp, khóe miệng khẽ nhấc lên.
Tỷ ta vội vàng muốn làm ta khó xử, cố ý lôi thân phận cung tỳ trước đây của ta ra, còn bịa đặt chuyện điểm tâm gì đó. Có trời mới biết, ta biết làm thứ bánh gì đó hồi nào? Tỷ tachỉ muốn ta phải hạ mình tới hầu hạ, đã mang long thai, tỷ ta muốn hưởng phú quý nhờ con, rồi sau đó sẽ từng bước làm khó ta.
Hạ Hầu Tử Khâm cũng nhìn ta, hờ hững nói: “Đàn Phi, nàng xem…”
Hắn không nói hết câu, ra vẻ rộng rãi muốn cho ta chọn lựa, thực ra ta cógì để chọn đâu. Thầm cười khổ, ta đứng thẳng người, đáp: “Nếu Phi Tiểuviện muốn ăn, thần thiếp đương nhiên sẵn lòng làm. Có điều, trước kiatay nghề thần thiếp không được tốt lắm, may mà có Lục Mỹ nhân không ghét bỏ, từng tận tâm dạy dỗ thần thiếp. Giờ thần thiếp đã lâu không làm, sợ không quen tay, có thể mời Lục Mỹ nhân cùng làm không?”
Nghe xong, sắc mặt Thiên Phi liền thay đổi.
Ta cười, ngươi có thể bịa chuyện, ta thì không chắc?
Vậy mà Thiên Lục vẫn thản nhiên đáp: “Hoàng thượng, thần thiếp đồng ý.”
Nhưng Hạ Hầu Tử Khâm không để tâm tới Thiên Lục, chỉ nhìn ta. Trong đôi mắtđen huyền của hắn dường như thấp thoáng tia sáng chói lọi, một lúc lâusau mới khẽ cười: “Trẫm cũng chưa từng được ăn bánh điểm tâm do nànglàm, trẫm rất muốn thử.”
Ta hơi sững người, sao ta có cảm giác sự chờ mong trong câu nói của hắn lại có thâm ý khác nhỉ?
Ta khẽ lắc đầu, cùng lui ra với Thiên Lục.
Ngự thiện phòng.
Việc gì Thiên Lục cũng giành trước ta, cuối cùng ta chẳng cần động vào cáigì, chỉ nhìn nàng ta làm. Ngược lại, Thiên Lục chẳng có dù chỉ một câuoán hận, làm việc rất chăm chỉ.
Dù đã là mùa đông nhưng trong Ngự thiện phòng vẫn rất ấm áp. Trên trán Thiên Lục lấm tấm mồ hôi, nàng tachỉ khẽ nâng tay áo lên lau rồi lại tiếp tục làm việc.
Bánh điểmtâm đã hấp chín được nhấc ra, ta định giơ tay nhận nhưng nàng ta vộinghiêng người, cúi đầu nói: “Cứ để tần thiếp làm đi, đỡ làm bẩn y phụccủa nương nương. Lát nữa tới đó, tần thiếp sẽ nói tất cả đều do nươngnương làm, tần thiếp chỉ giúp một tay thôi.”
Nói hay thật đấy, việc do một tay nàng ta làm, công lao ta được hưởng hết. Nhưng ta không cảm động, cũng chẳng cảm kích.
Ta cười khẩy một tiếng: “Người sợ ta thế cơ à? Sợ ta hạ độc vào bánh sao?” Bằng không thì sao từ đầu chí cuối không để ta chạm vào?
Nghĩlại thấy buồn cười, Thiên Lục quá ngốc hay thật sự ngây thơ đây? Hôm nay Thiên Phi cố ý gây khó dễ cho ta, lại đòi ta là điểm tâm ngay trước mặt hoàng thượng, sao ta dám động tay động chân vào chứ? Ta kéo nàng tatheo vì sợ Thiên Phi sẽ lấy điểm tâm ta làm để gây sự. Thế nên không làm thì thôi, đã làm thì làm cho trót, kéo cả Thiên Lục vào. Hai người làtỷ muội tình thâm, có lẽ sẽ không hại luôn cả Thiên Lục chứ?
Giờ tỷ ta đã mang long thai, tỷ ta sợ ta, nhưng ta còn sợ tỷ ta đây!
Thiên Lục nghe thấy vậy thì sững người. Một lúc sau mới ngượng ngập cười,nói: “Nương nương nghĩ đi đâu vậy, người cũng là con gái nhà họ Tang,sao lại làm chuyện như thế!” Nàng ta vừa nói vừa cẩn thận đặt bánh vàotrong hộp.
Đột nhiên nổi giận, ta đưa tay gạt đổ hộp bánh. Bánhđiểm tâm mới làm xong rơi xuống đất, vỡ nát. Nàng ta giật mình, sợ hãibước lùi lại nửa bước.
Chẳng hiểu tại sao, ta ghét bộ mặt đó củanàng ta. Bộ mặt hiền từ, nhân nghĩa nhưng lúc nào cũng như có như khôngmà nhắc nhở thân phận của ta, giống như bọn họ, đều là con gái nhà họTang.
Ta hận. Có lẽ cũng là một kiểu ghen tỵ.
“Nương nương!” Nàng ta kinh ngạc nhìn ta.
Ta lạnh nhát nói: “Làm sao, muốn đi mách tội chắc? Bản cung cố ý làm đổ hộp bánh đấy!”
Nàng ta sững người, lát sau mới cầm hộp đặt lên trên bàn, xoay người, nói:“Chẳng qua nương nương không cẩn thận là đổ hộp thôi, không sao, tầnthiếp làm lại là được.”
“Tang Thiên Lục!” Ta hét to, tức tới mức toàn thân run bần bật. Nàng ta giả bộ nhân từ, rộng lương, còn ta…
Nàng ta không nhìn ta nữa, cũng không để ý tới sự căm hận của ta, chỉ nhẹnhàng nói: “Nương nương, xin đợi một lát, tần thiếp sẽ làm lại mẻ bánhkhác, xong nhanh thôi!”
Hai tay ta siết chặt lại. Tại sao, tại sao nàng ta có thể tỏ vẻ thản nhiên như vậy?
Tới khi bước chân ra khỏi Ngự thiện phòng, ta không nói với nàng ta câunào. Chẳng biết tại sao, ta bỗng muốn xông lên cho nàng ta mấy cái bạttai. Nàng ta đối xử với Thiên Phi như vậy có đáng không? Giờ Thiên Phiđã mang thai, mà nàng ta còn chưa được nhận được ân sủng, chẳng lẽ nàngta thật sự không ghen tỵ chút nào sao?
Chẳng lẽ đây mới chính là tỷ muội?
Lắc đầu thật mạnh, rốt cuộc ta đang nghĩ lung tung cái gì vậy?
Quay trở lại Huyền Nhiên các, từ xa đã trông thấy ánh mắt lo lắng của Phương Hàm. Chẳng biết tại sao mà chỉ trong thoáng chốc, trong lòng ta khôngcòn căng thẳng nữa.
Vào phòng mới biết thái hậu cũng tới. Gươngmặt bà tràn ngập niềm vui, nụ cười mãn nguyện. Hạ Hầu Tử Khâm vẫn chưacó con trai, Thiên Phi có thai được xem là một chuyện tốt lành. Chẳngtrách thái hậu vội vã tới đây như thế.
“Thái hậu vạn phúc!”
Ta và Thiên Lục nhún người chào.
Thái hậu không nhìn bọn ta, chỉ khẽ gật đầu, nói với Hạ Hầu Tử Khâm: “Saunày Phi Tiểu viện cần phải dưỡng thai cẩn thận, Huyền Nhiên các này nhỏquá, huống chi cảnh vật cũng không đẹp, Hoàng thượng thấy sao?”
Hắn cười cười, gật đầu đáp: “Mẫu hậu nói phải, trẫm cũng vừa suy nghĩ tớichuyện này. Trẫm muốn tấn phong Thiên Nhi làm thuận nghi, còn ở đâu thìkhông bằng để mẫu hậu chọn đi.”
Từ một ngũ phẩm tiểu viện đượctấn phong làm tứ phẩm thuận nghi, thế cũng là đã được thăng cấp. Nụ cười rạng rỡ hiện trên gương mặt Thiên Phi, tỷ ta vừa định tạ ơn, đột nhiênlại nghe thái hậu nói: “Thế nhưng ai gia cảm thấy Hoàng thượng nên phong nàng ta làm phi, Hoàng thượng đăng cơ được ba năm mà chưa có con trai,chuyện vui lớn như hôm nay thì có phong làm phi cũng không quá đáng!”
Ta cúi đầu, cắn môi, tại sao ta luôn cảm thấy những lời này của thái hậu là cố ý nói cho ta nghe chứ?
Bà muốn hoàng thượng phong Thiên Phi làm phi, để tỷ ta áp chế ta.
Ta chưa bao giờ biết, hóa ra bà căm ghét Dụ Thái phi như thế. Mà ta sai một ly, đi một dặm.
“Thái hậu mà suy nghĩ thì sẽ chu đáo thôi.” Diêu Thục nghi bước đến, cườinói, thân thiết nắm lấy tay thái hậu, mắt phượng đảo qua gương mặt ta,nói tiếp: “Hôm nay muội muội đã mang long thai, vậy thì không thể giốngnhư trước đây, Thái hậu muốn Hoàng thượng phong muội muội làm phi, saunày trở thành người đứng đầu một cung, cũng có lợi cho việc dưỡng thaicủa muội muội.”
Nghe thấy vậy, cuôi cùng thái hậu cũng mỉm cười hài lòng.
Diêu Thục nghi cười rạng rỡ, nhưng ta biết, trong lòng nàng ta nhất địnhcũng hận tới cực điểm, vậy thì hẳn công phu phải vô cùng tốt, biết làmthế nào để người ta vui vẻ.
Hạ Hầu Tử Khâm khẽ cười, kéo tay Thiên Phi, nói: “Mẫu hậu suy nghĩ còn chu đáo hơn cả trẫm.”
Ý là hắn đồng ý.
Không hiểu tại sao, khi nghe hắn nói câu ấy, trong lòng ta khẽ nhói đau,chẳng khác nào bị người khác cướp mất thứ vốn đang ở trong tay, cổ họngnghèn nghẹn, khó chịu.
Thái hậu vui vẻ, cười nói: “Ai gia xem nào, ban cho chữ “Vinh” đi, ban Khánh Vinh cung cho Vinh Phi.”
“Chuyện này cứ để mẫu hậu làm chủ.” Giọng hắn hờ hững, chỉ nụ cười tươi tắntrên khuôn mặt mới tỏ rõ niềm hân hoan trong lòng hắn lúc này.
Thiên Phi kinh ngạc vì được sủng ái, đôi mắt mở tròn, sững người trong chốclát mới định đứng dậy tạ ơn, nhưng hắn dịu dàng ngăn tỷ ta lại, thảnnhiên cười: “Thiên Nhi cứ nằm xuống đi, sức khỏe của nàng quan trọnghơn.”
“Hoàng thượng…” Giọng tỷ ta khe khẽ, không giấu nổi niềmvui sướng cùng nỗi ngượng ngập. Tay tỷ ta chậm rãi vuốt ve vùng bụng còn phẳng lỳ, bất giác cười thành tiếng.
Thái hậu khẽ ho một tiếng.“Vinh Phi cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chờ dọn dẹp xong Khánh Vinh cung thì sẽ chuyển tới đó. Ai gia cũng về. Ai không còn việc gì thì về hết đi, đểVinh Phi được nghỉ ngơi.”
“Vâng, thưa Thái hậu!” Bọn ta vội vàng lên tiếng đáp lời.
Lui ra ngoài, thấy thái hậu đẩy Diêu Thục nghi ra, khẽ gọi: “Đàn Phi!”
Ta giật mình, vội bước tới: “Có thần thiếp!”
Bà không nhìn ta, chỉ nói: “Đi dạo với ta một lát!”
“Vâng!” Ta đi tới, cẩn thận đỡ bà.
Diêu Thục nghi lui sang một bên, đột nhiên nhìn ta, khóe mắt khẽ nhướn lên, nét cười dường như pha lẫn ý châm chọc.
Ta chậm rãi bước đi cùng thái hậu, đám cung nhân đi theo phía xa xa. Takhông dám ngoái đầu nhìn Phương Hàm, chỉ có thể nhớ tới lời của nàng ta, phải dựa vào bản thân mình để tiếp tục sống.
Nhưng thái hậu không hề mở lời, ta chỉ có thể đỡ bà, đi bên cạnh.
Ánh nắng hôm nay rất đẹp, tia nắng chiếu lên người thêm phần ấm áp. Chiếcbóng in trên mặt đất, chậm rãi lướt qua bụi hoa bên cạnh, rồi lạinghiêng nghiêng trượt tới trước mặt chúng ta. Một luồng gió thổi qua,càng thêm lạnh, ta khẽ co người.
Thái hậu đột nhiên cất tiếng: “Thực ra ai gia rất thích ngươi.”
Ta kinh ngạc ngước nhìn bà, lại đột nhiên phát hiện không đúng quy củ,hoảng hốt cúi đầu. Bà nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay ta, hạ giọng nói:“Hoàng thượng là ngôi cửu ngũ chí tôn, tam cung lục viện là chuyện khótránh được. Sau này còn phải phong hậu, làm chủ Phượng Nghi cung…”
“Thái hậu, thần thiếp hiểu mà!” Ta cúi đầu.
Bà chỉ đang nói cho ta biết rằng, ta chẳng qua chỉ là một trong số ba ngàn mỹ nhân của hắn, không có tư cách ghen tuông.
Mẹ phú quý nhờ con, có trách thì chỉ trách cái bụng của ta không tranh nổi mà thôi. Ha, e rằng thái hậu đã nghĩ như thế, đúng không? Chỉ là sao bà biết được, Hạ Hầu Tử Khâm chưa từng chạm vào ta?