– “SAO CÓ MỖI MỘT NGƯỜI MÀ CÁC NGƯƠI KHÔNG TÌM ĐƯỢC LÀ SAO?! SAO LẠI CÓ THỂ VÔ DỤNG ĐƯỢC NHƯ VẬY CHỨ!!”
Nghe được câu trả lời không vừa ý, Mạc Chi Dương tức giận quát lớn. Tất cả mọi người thấy vậy liền quỳ rạp xuống, cầu xin Mạc Chi Dương bớt giận, vì mỗi khi chủ nhân họ tức giận như vậy thì họ sẽ phải chịu những hình phạt vô cùng đau đớn và đáng sợ.
Ai ai cũng nhìn qua bên chỗ Minh Hạ cầu cứu, mong có thể giúp được mọi người thoát nạn. Minh Hạ khi nhìn thấy Mạc Chi Dương tức giận thì cũng sợ hãi, không phản kháng lại, thấy mọi người cứ nhìn mình như vậy Minh Hạ mặc dù sợ nhưng vẫn phải lên xin Mạc Chi Dương bớt giận vì Minh Hạ cũng nằm trong số những người bị phạt ở đây. Minh Hạ từ từ đứng dậy, rồi lại gần chỗ Mạc Chi Dương, rồi nói nhỏ với Mạc Chi Dương
– “Nhị hoàng tử à, ngài bớt giận, bớt giận. Chúng thần còn chưa biết mặt của hoàng tử phi thì làm sao mà tìm được ạ”
– “Hay là… Ngài thử miêu tả cho chúng thần biết để còn tìm được không?”
Nghe thấy Minh Hạ nói câu này, Mạc Chi Dương cũng thấy hợp lý, không biết mặt thì làm sao mà tìm, nhưng vấn đề ở chỗ là ngay chính cả bản thân cũng chẳng biết mặt vợ mình nữa huống chi là người ngoài. Nếu bây giờ nói ra khác gì tự vả vào mặt mình không, thôi thì cho qua đi vậy.
Chắc giờ này Bạch Tử Lệ cũng về phòng rồi nên cũng không phải đi tìm nữa đâu, tự thân vận động vậy. Mạc Chi Dương vẫn tức vì cả đêm như vậy mà chằn thể tìm ra con người ấy
– “Vậy thì thôi, ta không cần các ngươi tìm nữa. Đúng là vô dụng mà, mỗi người về chép 20 lần quy tắc cho ta”
– “Ể? Tưởng được bỏ qua rồi mà, sao vẫn bị phạt như vậy?”_ Mọi người xì xào không phục nói nhỏ ở bên dưới
– “Các ngươi có ý kiến gì? Hay để ta đổi hình phạt?”
– “À dạ không ạ. Chúng thần sẽ đi làm luôn ngay đây ạ”
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm vì được thoát tội, thầm cảm ơn Minh Hạ đã cứu bọn họ một phen, chép phạt cũng được nhưng đừng bao giờ là bị phạt hành hình, rất đau luôn.
Mạc Chi Dương không quan tâm đến bọn họ mà trực tiếp tiến thẳng tới chỗ Bạch Tử Lệ đang ở, bỏ lại Minh Hạ đang định nịnh nọt cho mình không phải chép phạt và có vẻ như định xin một điều gì đó nữa. Minh Hạ thấy Mạc Chi Dương bỏ đi liền ấm ức mà chạy theo
Bên chỗ Bạch Tử Lệ
Bạch Tử Lệ tỉnh dậy sau khi ngủ được một giấc ngon lành mà chẳng biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì, rồi từ từ mở cửa đi ra khỏi phòng, ngó trái, ngó phải, xác định không có ai mới yên tâm đi ra bên ngoài. Quay lại phòng của mình thì thấy một đống đổ nát rồi nước nôi lênh láng khắp phòng, định dọn dẹp nhưng bụng kêu lên vì đói nên đành phải chuyển hướng đi ăn rồi mới dọn dẹp sau.
Muốn đi đến phòng ăn thì phải đi qua chỗ ngự hoa viên, nơi này rất đẹp, Bạch Tử Lệ thích thú nhìn ngắm các loài hoa đang nở rộ, không kìm lòng được mà lại rẽ thẳng vào vườn hoa ấy.Ở đây có các loại hoa mà Bạch Tử Lệ chưa từng nhìn qua, có hoa màu đỏ, tím, hồng và có cả màu đen nữa.
– *Woa… Sao lại có một bông hoa màu đen như thế này. Thật đẹp quá đi mất thôi*
Bạch Tử Lệ chú ý tới một bông hoa có màu đen tuyền nở giữa một dãy hoa hồng đỏ, nó có hình dàng giống với các bông hồng đỏ kia nhưng màu sắc lại vô cùng đặc biệt, có lẽ nó là hoa hồng đen, Bạch Tử Lệ tò mò định giơ tay ra ngắt lấy thì bỗng dưng có một tiếng gọi vang lên khiến Bạch Tử Lệ giật mình rụt tay lại, hoảng hốt quay ra, tim đập nhanh kinh khủng…