– Ha ha ha! Không ngờ lại bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, Thái huynh ngươi quả thật làm mất mết mặt mũi cường đạo tinh hải chúng ta!
– Không phải là Thăng Hoa Đế hay sao, chẳng lẽ Thái huynh ngươi tuổi chuột? Thật là gan bé như chuột!
Mọi người châm chọc khiêu khích, tuy rằng lời nói không nhắm vào hai nàng Phương Di Dung, nhưng sắc mặt hai nàng cũng không dễ coi, kỳ thật như vậy có khác gì nói các nàng.
Sáng Thế Vương kia lập tức bước ra hộ hoa, nói: “Di Dung, tiểu tử này đã làm gì các người?
Hắn là Tề Phong, thật lâu trước kia đã quen biết Phương Di Dung, cũng là người theo đuổi Phương Di Dung, nguyên nhân chủ yếu tự nhiên là vị lão gia Phương gia chỉ nửa bước vào Tinh Thần Cảnh.
Theo Tề Phong thấy, đây chính là cơ hội tốt cho hắn lấy lòng Phương Di Dung.
Bị hắn hỏi như thế, Phương Di Dung không khỏi nhớ lại cảnh tượng Chu Hằng chém giết Mã gia, khuôn mặt mới có chút màu hồng lại trở nên trắng bệch, bàn tay nhỏ xiết lại, không khỏi run rẩy.
– Hắn giết lão tổ Mã gia! Cuối cùng Thái Viễn không cam lòng bị người xem thường, hít sâu một hơi rồi nói.
Một hòn đá gợi lên ngàn đợt sóng!
Cái gì!
Lão tổ Mã gia? Minh Tiên 4 tướng? Nói chơi cái gì!
Thăng Hoa Đế có thể giết được Minh Tiên 4 tướng? Ha ha ha! Ta còn nói ta có thể một hơi nuốt 49 Tiên Thành đó! Không phải chém gió sao, ai mà không biết!
Mọi người sững sờ một hồi, đều cười to ha hả, đều cho rằng Thái Viễn che giấu mình xấu mặt, lại đi dán cả cục vàng lên Chu Hằng, quả thật chọc người ta cười to.
– Đó là thật! Tiếng nói của Dương Hạnh Hoa áp đảo tiếng cười của mọi người.
Sao mà ngay cả nàng cũng nói thế?
Tiếng cười của mọi người không khỏi giảm xuống, sau đó đều chuyển ánh mắt về phía Phương Di Dung, bởi vì phản ứng của ba người vừa rồi gần như nhau, như vậy nàng cũng là người biết rõ tình huống.
Phương Di Dung khô khan gật đầu, nhưng không nói gì.
Cái gì? Đó là thật!
Xung quanh lập tức hoàn toàn yên lặng, chỉ còn lại đại chiến trên đỉnh núi truyền ra những đợt dao động.
– Ha ha! Bốn người các ngươi đang hợp nhau đùa giỡn chúng ta? Có người đột nhiên cười lớn.
– Ha ha ha! Có mấy người cũng cười theo, nhưng không khí rõ ràng không đúng, bởi vì chỉ có mấy người bọn họ đang cười, hơn nữa cười rất là giả.
Có một số việc rất dễ chứng thực, như là quả thật lão tổ Mã gia không có đi ra khỏi đại trận, rõ ràng là đã chết. Tuy rằng điều này không chứng minh chính là bị Chu Hằng giết, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này.
– Lúc trước mọi người trong trận pháp đều bị tước giảm cảnh giới, dù là Minh Tiên 4 tướng chết trong tay Nhật Diệu Vương cũng là có khả năng! Tề Phong trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng nói.
– Không sai, nhất định là thế!
– Bằng không Thăng Hoa Đế làm sao giết được Minh Tiên 4 tướng, đúng là chuyện đùa!
– Thái Viễn à, thiếu chút bị các ngươi hù chết!
Mọi người đều như trút được gánh nặng, nếu đánh một trận công băng mà Chu Hằng còn có thể chém giết lão tổ Mã gia, tên này hoàn toàn có thể xưng là đệ nhất nhân Tiên giới!
Vô địch tuyệt đối!
Tuy nhiên, là Thăng Hoa Đế chém giết Minh Tiên, bất kể là sử dụng thủ đoạn hèn hạ cỡ nào, chỉ cần có thể làm được cũng đủ làm người ta hăng say bàn luận.
– Ngươi là Chu Hằng? Tề Phong chuyển mắt nhìn Chu Hằng, hắn đã hiểu một ít tình huống về Chu Hằng từ chỗ Phương Di Dung, hơn nữa hắn cũng nhìn rõ tu vi của Chu Hằng, chỉ là Thăng Hoa Đế mà thôi, dù cho đột phá cực hạn thì sao chứ? Hàng rào cảnh giới Sáng Thế Cảnh nào phải dễ dàng đánh xuyên qua như vậy?
Hắn không phục bị Chu Hằng giành mất nổi trội, bởi vậy quyết định phải đàn áp khí thế của Chu Hằng!
— Nơi này không còn đại trận tước giảm cảnh giới, hắn trở tay là có thể trấn áp được Thăng Hoa Đế.
Chu Hằng liếc hắn một cái, không trả lời, rõ ràng đối phương đang gây sự với hắn, hắn để ý làm gì? Hơn nữa, người này cũng chỉ là Sáng Thế Vương 3 tướng, cùng làm 4 tướng mà thôi, dù cho Chu Hằng không dung hợp Ngũ Hành Phù Văn hoàn chỉnh cũng có thể thắng dễ dàng, huống chi là hiện giờ.
– Ta đang nói với ngươi, ngươi điếc rồi hả? Trong lòng Tề Phong nổi giận, người này đầu tiên là dọa hãi nữ thần của hắn, sau đó lại giành mất nổi bật của hắn, bây giờ lại còn trắng trợn mặc kệ hắn, làm sao mà nhịn được nữa chứ!
– Đi đi đi, đi qua chỗ khác hóng gió, đừng ảnh hưởng tâm tình Lư đại gia xem diễn trò! Con lừa đen khó chịu nói.
– Yêu thú nho nhỏ, lại dám làm càn! Tề Phong hừ lạnh, đột nhiên giơ tay phải, chụp xuống con lừa đen nhanh như chớp.
— Tuy rằng tu vi của hắn kém hơn hắn một đại cảnh giới, nhưng người ta còn có hậu trường, nếu hắn là Thăng Hoa Đế, như vậy hai người chỉ là luận bàn. Nhưng hắn là Sáng Thế Vương, tính chất đã khác, đó là ỷ lớn hiếp nhỏ!
Đánh nhỏ, vậy sẽ gặp lớn đi ra!
Nhưng một con thú cưng nho nhỏ thì khác, đánh thì đánh, giết thì giết, chẳng lẽ trưởng bối của Chu Hằng còn có thể bởi vì thế mà trở mặt với lão tổ Tề gia hay sao?
Ánh mắt Chu Hằng nghiêm lại, đánh ra một quyền, trúng vào cổ tay Tề Phong, làm uy lực một chưởng của đối phương mất đi chính xác.
Con lừa đen vội vàng trốn ra đằng sau Chu Hằng, sau đó thò đầu ra, nói: – Chu tiểu tử, không cần nể mặt bổn tọa, chặt cái đầu chó của tiểu tử kia!
Con lừa đê tiện!
Tề Phong càng thêm giận dữ, đang muốn toàn lực đánh chết con lừa đen, nhưng ngay lúc này, đại chiến trên đỉnh núi đột nhiên xảy ra chuyển biến lớn!
– Lão nhị, ta ngăn cản bọn chúng, ngươi bắt hết đám tiểu bối kia làm con tin! Một con Ly Vẫn đột nhiên hô lên, sau đó há to miệng, trên thân quấn quanh hào quang màu đen, miệng của nó nháy mắt che trời phủ đất, một hơi nuốt tất cả Minh Tiên trên bầu trời vào trong bụng.
Còn một con Ly Vẫn khác thì lao về phía đám người Chu Hằng!
———-oOo———-