Tô Kiều Kiều một người đứng ở nơi đó, tay nắm thành quyền, nắm thật chặt, đáy lòng rất ấm ức, rồi lại không cách nào thổ lộ.
…
…
“Sao lại chậm như vậy?”
Thịnh Thế tà tà tựa vào vách tường trên hành lang, trong tay đang kẹp một điếu thuốc, thấy Cố Lan San đi giày cao gót, lấy tư thế cực kỳ ưu nhã đi ra, vội vàng dập tắt khỏi thuôc strong tay, thuận thế giơ tay, kéo cô gái của mình vào ngực, thấp giọng hỏi thăm.
“Dạ.”
Tâm tình của Cố Lan San rất tốt, thuận đường ôm hông Thịnh Thế, ngây thơ cười cười, cũng không có nói cho anh biết, tự mình lén anh làm vài trò mèo xiếc khỉ nho nhỏ kia.
Thịnh Thế cảm thấy nụ cười kia của Cố Lan San cực kỳ sáng rỡ, anh giơ tay lên, vuốt vuốt tóc cô gái, liền đem áo khoác của nàng nhẹ nhàng thắt chặt lại.
Động tác của anh rất dịu dàng, ánh mắt vẫn luôn nhìn cô thật sâu, Cố Lan San bị Thịnh Thế nhìn tim đập rộn lên, liền cúi vành mắt, thúc giục:
“Đi thôi, không phải muốn xem phim điện ảnh sao?”
“Dạ.”
Thịnh Thế hỏi một tiếng, liền dắt tay Cố Lan San, lôi kéo cô rời đi.
…
…
Hàn Thành Trì đợi Tô Kiều Kiều một đồng hồ mà cô ta cũng không có trở lại, liền từ phòng ra ngoài tính toán đi tìm Tô Kiều Kiều, nhưng vừa ra khỏi phòng, liền nhìn đến đôi bích nhân chói mắt đang đi đến cửa.
Hàn Thành Trì lập tức liền đứng thẳng bất động ở cửa phòng, vẫn nhìn chằm chằm vào Thịnh Thế cùng Cố Lan San biến mất không thấy gì nữa, bước ra ngoài thời tiết lạnh lẽo, anh thủy chung cũng không hề nhúc nhích.
Sau khi Cố Lan San rời đi, nửa phút sau, Tô Kiều Kiều mới từ trong nhà vệ sinh đi ra, cô ta đi trở lại cửa phòng, thấy Hàn Thành Trì đứng ở nơi đó đang nửa ngước đầu hút thuốc, trên đất chung quanh anh còn ném đầy tàn thuốc.
— —— —— —— —— —— —— ——
CLS thiệt là đủ bạo, đủ độc, đủ đẹp á!!!!!!!