Đường quân mặc dù hoảng nhưng không loạn, rút lui vẫn ngay ngắn trật tự. tuy nói đường núi gập ghềnh, nhưng tốc độ chi hơi giảm xuống. Lý Phụng Từ đã đền bên người Vương Yếu Hán, trong lòng an tâm một chút, lẩm bẩm: “Quân Tây Lương không ờ tại đâv thiết hạ mai phục, có thể tính là thất sách”‘.
Vương Yếu Hán cười nói: “Tâv Hà vương, nghĩ tới quán Tãv Lương là người không phải thần. lần này chúng ta cùng bọn họ xung đột. hẳn là xem như là việc ngoài ý muốn. Bọn họ giờ phút này. quá nửa cũng không biết hư thực của chúng ta! Nói đến ỡ đâv địa thế cực kỳ phúc tạp. nếu không phải là ta, cũng thật cũng không có bao nhiêu người có thể phát hiện nơi
đây”.
Lý Phụng Từ cảm thấy cũng có chút đạo lý, phải biết rẳng đêm khuya hành quân, có đôi khi khả năng cách xa nhau chi vài dặm cũng không thể phát hiện đối thủ. Mình vận khí không tốt, khi xuất binh Tương Dương đă đụng phải quân Tây Lương tụ binh Vũ Quan. Tương Dương rốt cuộc như thế nào. hắn vẫn không hiểu ra sao. nhưng trước mắt nén là bảo toàn lực lượng, cùng Lý Bác Nghĩa tụ họp một chỗ, toàn lực bão vệ Vũ Quan mới là quan trọng nhất.
Trong khi đang cân nhắc, thì đã đến trước một dòng suối. Suối nước chi tới thắt lưng, rộng chừng vài trượng, muốn qua cùng không khó. Vương Yếu Hán nói: “Tây Hà vương, ở đãv chính là ngọn nguồn Đan Thủy”.
Lv Phụng Từ gật gật đầu. “Vương Thiên tướng, sau khi bình an quay lại, đương nhiên sẽ ghi cho ngươi một đại công”.
Vương Yếu Hán trong lòng vui mừng, lại xuống ngựa vì Lý Phụng Từ dẫn ngựa dẫn đưỡng. chờ sau khi xuống suối. Đường quán nghe sau lưng tiếng hò hét mơ hồ. quán Tâv Lương lại đuổi theo, trong lúc bối rối không giữ được trận hình, đều tìm đường qua suối, trong lúc nhắt thời. trong suối tràn đầy Đường binh, dày đặc như kiến.
Lý Phụng Từ chi muốn quay lại, không quản được quá nhiều, Đường quán qua suối ước chừng đã hơn ba nghìn người, hơi chinh lại trận hinh, Lý Phụng Từ mới định thúc ngựa, trong lúc đó có một loại thanh âm như trời rang đất chuyển ập đến.
Ngay sau đó. phía Tây thượng du mang đến một cỗ hơi nướclành lạnh, thấm vào ruột gan.
Lý Phụng Từ quay đẩu vừa nhìn, sắc mặt đại biến. Chi thấv được thượng du suối nước đột nhiên tăng vọt, nước suối xông tới lại cao hơn một trượng, nước suối dâng cao giống như hồng thủy tràn lan, càng không thể vàn hồi. chồ sợ hãi kinh hài khó có thể nói ra.
Đường quán vội vàng không kịp chuẩn bị. kêu rên một mảng. Nhưng lũ lụt vô tình, thoáng qua đem Đường quán trong suối nước quét sạch không thấv. quân Tâv Lương đã hiện hành tung, cầm thuẫn vung thương, ánh đao loang loáng từ đẳng xa bức tới.
Đường quán còn lại bị nước ngăn, đều lui về phía sau. lại không có mệnh lệnh lình quán, rốt cuộc loạn thành một mảng. Lv Phụng Từ thấv thâm trạng ờ bờ bèn kia, gằn muốn rơi lệ. Vương Yếu Hán sắc mặt xám ngoét, không dám nói gi.
Rất rõ ràng, quán Tây Lương cũng không phải là không có lo lắng đến Đường quán vào núi. mà là muốn đem Đường quân đẩv vào trong núi. rồi dùng nước cuốn trôi. Như vậy quân Tâv Lương thậm chí không cần động dến một quân một tốt, không tổn hại một tướng, cùng có thể đem Đường quán đánh cho hoa rơi nước chảv.
Gần vạn đại quân bị vây trong núi. trước có lũ lụt. phía sau có truy binh, quả thực là tổn thất thảm trọng.
Lý Phụng Từ hung dữ liếc nhìn Vương Yếu Hán quát: “Dần đường, lao ra”. Quản Tâv Lương lúc này đã mai phục, đương nhiên không chi một chiêu này. Lý Phụng Từ đã tồn tâm tử chiến.
Đường núi gập ghềnh, mấy ngàn Đường quán gấp rút như chó nhà có tang, hoang mang như cá lọt lưới. Vương Yếu Hán cùng may không có vứt đường xá ra khỏi đầu. một đường đi vội, cũng không lạc hướng.
Trước đâv. Lý Phụng Từ chi trách núi nón xung quanh Vũ Quan không đủ cao. địa hình không đủ hiểm ác. lần này đến phiên chính mình chạy đi. lại chi trông mong đất đai bẳng p hắng mới tốt.
Lv Phụng Từ đã chuẩn bị liều chết, không ngờ một đường đi tới lại binh vẻn vô sự. Vương Yếu Hán không hề dám nói đối thủ không p hải thầiL chi là trong đẩu buồn bực mà đi. Câv rừng um tùm, núi đá san sát. trong ý xuãn tràn đẩv hoảng sợ. Tiép qua chừng bữa cơm, Vương Yếu Hán chi một ngón tay nói: “Tãv Hà vương. Vũ Quan đã không còn xa!”
Lý Phụng Từ ngẩng đẩu vừa nhìn, thấy thành Vũ Quan đã ẩn hiện, cũng đã nhìn thấv con đường đi thông Vũ Quan, không khòi mừng rờ. Mọi ngưỡi xuyên rừng ra, đều ùa về phía con đường đi thông tới Vũ Quan kia.
Vũ Quan tại bờ bắc Đan Thủy, quan thành dựng ở nơi đất cao trong hạp cốc, bắc có Thiểu Tập sơn cản đường, nam có sơn mạch kéo dài. quan thành kẹp ờ trong quần sơn. chi còn lại có hai con đường. Đường phía tảv hơi rộng, thẳng đến quan là hiểm nhất, đường đi về phía đông uốn lượn, binh sĩ khó đi.
Quan này từ thòi cổ đại là vùng giao tranh của binh gia. cũng không biết đã trải qua bao nhiêu khói lửa chiến sự.
Đám người Lý Phụng Từ không đợi xông tới con đường đi thông tới Vũ Quan, đột nhiên có binh sĩ hô lớn: “Các người xem”. Binh sĩ kia thằn sắc bối rối, chi về phía đông, mọi người quay đầu vừa nhin, thi kinh hài thất sắc.
Vốn bầu trời trong sáng, giờ phút này khói bụi lại xông lẻn tận tròỊ mọi người kinh nghiệm chiền sụ. hiểu rẳng đó là khí tượng đại quân tiếp cận! Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Quản Tây Lương một đường từ Tích Dương đến đây. hôm nay đã gần đến Vũ Quan.
Lý Phụng Từ kinh sợ, thẩm nghĩ đổi thủ hành động thật nhanh đến không ngờ, nhìn xem bụi mù, hiển nhiên còn có một khoảng cách nữa. Các Đường quán hiển nhiên rõ ràng điểm ấy, Vũ Quan nhìn thấv. đại địch ờ bên, Đường quán sống chết trước mắt. từ trẽn đường núi gập ghềnh lại chen chúc trẽn đường lớn trước Vũ Quan, không còn nửa phẩn quán kỷ, chen chúc phóng về phía Vũ Quan.
LÝ Bác Nghĩa khi nhận được tin tức này. cũng không ở tại đầu tường.
Lý Bác Nghĩa cùng Lý Phụng Từ đều là hoàng thắt tỏng thân, ngày thường quan hệ rất tốt. Lv Phụng Từ từ Vũ Quan dẫn binh chạy tới Tương Dương, tiếp ứng với quán của Lý Kiến Thành, LÝ Bác Nghĩa lại đóng chặt cửa thành, trận địa sẵn sàng đón quán địch.