“Ba tháng sau, anh đi con đường sáng lạng của anh, còn tôi sẽ đi trên con đường gian nan của mình. Gặp nhau cũng đừng chào, coi như là người dưng mà thôi. Sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Chúng ta… Mỗi người sống một cuộc sống bình yên, không ai nợ gì ai. “
Nước sông không phạm nước giếng, mỗi người sống một cuộc sống bình yên…
Nói rất hay, rất dễ dàng.
Ôn Mạc Ngôn mím đôi môi mỏng, khí lạnh thấu xương toả ra khắp người.
Bạch Minh Châu hít thở một cách gấp gáp, sợ anh sẽ bộc phát ngay lập tức.
Sau khi nhân cách thứ hai của anh xuất hiện, cảm xúc luôn rất không ổn định, cũng khó kiểm soát.
Nhưng anh không làm gì cả, thật lâu mới mở miệng.
“Bạch Minh Châu, nhân cách thứ hai đã lâu không xuất hiện”
“Cái gì?”
Sao mà đang yên đang lạnh lại kéo đến nhân cách thứ hai?
“Cô với anh ta có quan hệ tốt sao? Hản là cũng không giống cứng nhắc như chúng ta?”
“Rốt cuộc anh muốn nói cái quái gì vậy, bây giờ tuỳ việc mà xét, hãy nói chuyện giữa hai chúng ta đi!”
Anh không nói gì nữa, ký vào văn bản.
Giấy trắng mực đen. Bên A là Ôn Mạc Ngôn, bên B là Bạch Minh Châu.
Sau khi ký xong hợp đồng, cô thận trọng cầm nó trên tay.
Ôn Mạc Ngôn thấy dáng vẻ của cô coi trọng như vậy, trái tim anh đau nhói dữ dội.
Cô chỉ muốn phủi sạch quan hệ, thoát khỏi anh!
“Chuẩn bị giúp tôi đi tắm”
“Cái gì?”
Bạch Minh Châu cho răng mình đã nghe nhầm, ngoáy.
ngoáy lỗ tai.
“Tay tôi không thể chạm vào nước. Cô không giúp tôi tắm, thì ai sế giúp tôi?”
Bạch Minh Châu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng giậm chân nói: “Xem như anh lợi hại, ba tháng này tôi nghe lời anh phải không? Được, anh nói gì thì là cái đó.”
Cô chấp nhận xả nước nóng, vừa quay đầu lại nhìn thì thấy Ôn Mạc Ngôn đang cởi quần áo ngay trước mặt cô.
Cô giật nảy mình, lập tức che mắt lại.
Nhưng rất nhanh kịp phản ứng, mình đã bị anh nhìn hết sạch rồi, nếu cô không nhìn lại thì sẽ không phải là thiệt thòi sao?
Hơn nữa, cô vốn không phải là người đạo đức giả, cô vẫn hiểu được phép xã giao qua lại.
Nghĩ thông suốt mọi thứ, cô nhìn thẳng vào cơ thể trước mặt.
Không thể không thừa nhận rằng, dáng vóc này… Hoàn hảo không còn gì để nói.
Làn da mềm mại trước đây, bây giờ đã trở thành màu lúa mì khỏe mạnh, cơ bụng rắn chắc, cơ ngực phát triển, hai đầu cơ bắp khiến người ta muốn xịt máu.
Khuôn mặt trắng trẻo nhỏ bé ngày xưa, cậu con trai, bây giờ… Vậy mà to lớn như thế.
Người này mặc quần áo vào trông nhã nhặn, giống như là giáo sư, nhưng khi cởi quần áo ra thì trông như một con quái thút Ánh mắt của cô ngay ra, nhìn từ đầu đến cuối, trên mặt lộ ra dáng vẻ xoi mói.
Cuối cùng dừng ở giữa hai chân anh.
Anh thích bốn góc, ở giữa…
Ôn Mạc Ngôn cảm nhận được ánh mắt như thiêu đốt của cô, cau mày dữ tợn.
Phản ứng ngay từ đầu anh rất hài lòng, như một cô gái nên có.