…
– Huyền Đạo huynh, Tô Vũ Đình khởi binh, trong tay chẳng qua có hai đại doanh Ngự lâm quân.
Ánh mắt Tô Quan Nhai lạnh lùng:
– Nhưng vị trong hoàng cung kia, trong tay cũng có trọng binh, lại đóng chặt cửa cung, cũng không có hạ chỉ bình định hạn động phản loạn của Tô Vũ Đình gì…!
Hắn cười quỷ dị, nói:
– Huyền Đạo huynh có cảm thấy ý tứ trong này hay không?
Hàn Huyền Đạo nhìn chằm chằm mắt Tô Quan Nhai:
– Ngươi có gì muốn nói, cứ nói hết, không cần phải quanh co lòng vòng như thế!
Tô Quan Nhai lập tức nói:
– Được, Huyền Đạo huynh, một khi đã như vậy, ta cũng sẽ không thừa nước đục thả câu. Từ ngày Đại Yến ta lập nước, Tào thị gia tộc không lúc nào không muốn diệt trừ thế gia đại tộc chúng ta lập được công lao hiển hách cho Đại Yến. Gần trăm năm nay, các đại thế gia phập phồng, bao nhiêu phân tranh, còn không phải vì Tạo tộc khơi mào sau lưng? Sáu quận phía đông, chín gia tộc quyền thế, vì sao lúc trước đi theo Yến Vương khởi binh lập nước? Đó còn không phải vì quan lại triều Tề khinh người quá đáng, khiến gia tộc chúng ta không đường để đi?
Hàn Huyền Đạo khẽ vuốt râu, thần sắc bình tĩnh, cũng lẳng lặng nghe.
– Nhưng các đại gia tộc chúng ta, dốc hết toàn lực, bỏ bạc, bỏ người, vất vả đánh được giang sơn rộng lớn này, Tào tộc mông ngồi trên ghế rồng còn chưa nóng, đã đem đại thế gia chúng trả giá vô số trở thành cái đinh trong thịt cái gai trong mắt.
Tô Quan Nhai thở dài:
– Tá Ma giết lừa, qua sông rút ván, lúc trước chúng ta một lòng muốn tìm một đường, khiến gia tộc chúng ta tiếp tục phồn vinh, khỏi bị tai nạn, nhưng bắt đầu từ ngày lập quốc, cũng chính là bắt đầu tai nạn mới của các đại gia tộc chúng ta. Trăm năm nay, Tào tộc gây xích mích, các đại gia tộc chúng ta tranh đấu nhau, bao nhiêu người hao tổn trong tranh đấu như vậy? Vốn tưởng rằng tình trạng này còn có thể tiếp tục kéo dài, nhưng năm trước Diệp Ngô phản loạn, nhiễu loạn cục diện chính trị nước Yến, cũng bắt đầu từ khi đó, các đại gia tộc chúng ta giống như sao băng, từng nhà ngã xuống, hai năm trước, Đại Yên vẫn là chín đại thế gia, nhưng hiện giờ chín mất đi bốn, mấy nhà còn lại, nếu tiếp tục tranh đấu như vậy, có thể kéo dài tới bao lâu? Lúc trước chín đại thế gia khai sáng cơ nghiệp Đại Yến, phải chăng thật sự giống như sự mong muốn của Tào tộc, một đám biến mất trong triều đình Đại Yến, biến mất trong lịch sử Đại Yến?
Hàn Huyền Đạo thản nhiên cười nói:
– Nếu không có lòng tranh đấu, người khác sao có thể châm ngòi. Lại nói, bắt đầu từ ngày lập nước, các đại gia tộc chúng ta liền có lòng tranh đấu, đơn giản là bị hoàng tộc lợi dụng mà thôi.
– Nói rất đúng.
Tô Quan Nhai vỗ tay cười:
– Theo như lời Huyền Đạo huynh, đúng là như vậy.
Hắn dừng một chút, thở dài nói:
– Nhưng tranh đấu như vậy, cũng không thể tiếp tục kéo dài. Hiện giờ cục diện trên triều đình sớm không ổn định, nếu chúng ta không tỉnh đòn, tộc diệt người vong, gần ngay trước mắt!
Hàn Huyền Đạo phát ra tiếng cười quái dị, nói:
– Lời này của Quan Nhai huynh thật sâu xa. Nếu không muốn tiếp tục tranh đấu như vậy, hết lần này tới lần khác lại nhốt chúng ta… !
Tô Quan Nhai nghiêm mặt nói:
– Huyền Đạo huynh, vừa rồi ta mới nói qua, cái gọi là không thể vãn hồi, cũng không phải sẽ đối phó các thế gia, mà là… !
Ánh mắt hắn lộ ra hàn quang:
– Phải diệt trừ đầu sỏ!
– Đầu sỏ?
– Không sai.
Tô Quan Nhai lạnh lùng nói:
– Chuyện tới nước này, nếu muốn bảo toàn gia tộc, chỉ có diệt trừ kẻ gây hại. Mà cho tới này, kẻ gây hại đối với thế gia chúng ta, đúng là những người trong hoàng cung đó.
Hàn Huyền Đạo cười lạnh nói:
– Nói đến thế, Quan Nhai huynh thật muốn tạo phản rồi!
– Hôn quân hỏng nước, không thể không trừ.
Tô Quan Nhai nghiêm mặt nói, vẻ mặt chính khí nghiêm nghị:
– Quan Nhai biết Huyền Đạo huynh cũng là người đại trí tuệ, cho nên hôm nay tới đây, mà muốn cùng chung đại sự với Huyền Đạo huynh. Quan Nhai tự biết tài không bằng Huyền Đạo huynh, lần này nguyện ý nghe Huyền Đạo huynh sai phái, diệt trừ hôn quân, lập triều cương khác!
Hàn Huyền Đạo trầm ổn, lúc này cũng hơi giật mình, mày nhăn lại, thân thể hơi chấn động một chút.
Thấy Hàn Huyền Đạo có phản ứng, Tô Quan Nhai tiến lên một bước, chắp tay nói:
– Huyền Đạo huynh, lời Quan Nhai nói, nhưng câu tâm huyết, sau khi diệt trừ hôn quân, nếu Huyền Đạo huynh có ý, Tô gia ta nguyện ý giúp Huyền Đạo huynh thay thế…!
– Câm mồm!
Hàn Huyền Đạo cười lạnh nói:
– Tô Quan Nhai, lời đại nghịch bất đạo như thế, không cần làm bẩn lỗ tai Hàn Huyền Đạo ta!
Tô Quan Nhai thần sắc bình tĩnh, thản nhiên cười nói:
– Đại Yến này, vốn không phải một mình Tào gia hắn đánh hạ, các đại thế gia chúng ta đều có công lớn, Đại Yến cũng không phải của một mình Tào gia hắn, các đại thế gia chúng ta đều có một phần. Nếu Tào gia vô năng, vì sao không lập vua khác? Mà Huyền Đạo huynh văn thao võ lược, chính là nhân tài đứng đầu Đại yến ta, vị trí trên điện Kim Loan này, cũng chỉ có Huyền Đạo huynh có tư cách ngồi lên.
Hàn Huyền Đạo trầm giọng nói:
– Hàn Huyền Đạo cũng không phải người bất trung bất nghĩa như thế. Tô Quan Nhai, ngươi có năng lực, hãy tự mình hành thích vua soán vị. Ngươi cũng có thể đi thảo luận với các quan viên trong nội các, chỉ sợ Tiêu Thái sự cảm thấy rất hứng thú đối với chuyện này!
Tô Quan Nhai cười to nói:
– Huyền Đạo huynh nghĩ ngôi vị Hoàng đế này kẻ nào cũng có thể ngồi sao? Nếu không phải khâm phục tài cán của Huyền Đạo huynh, Quan Nhai cũng sẽ không đặc biệt đến thảo luận với Huyền Đạo huynh.
Thần sắc hắn lập tức trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm Hàn Huyền Đạo, chậm rãi nói:
– Nếu muốn làm đại sự, liền phải diệt trừ tận rễ. Hoàng tộc tự nhiên phải diệt trừ sạch sẽ, chẳng lẽ thế gia khác có thể lưu sao? Nếu mấy nhà khác không trừ, chỉ diệt trừ hoàng tộc, chỉ sợ ngôi vị Hoàng đế này vẫn rất bỏng tay. Một khi đã như vậy, tất nhiên muốn mượn cơ hội này, diệt trừ hoàn toàn các tộc khác, lúc này mới tránh cho Đại Yến ta hao tổn vì tranh chấp bên trong.
Hàn Huyền Đạo thở dài:
– Tô Quan Nhai, ngươi quả nhiên là người tàn nhẫn!
– Đắn đo không phải quân tử, không độc không phải trượng phu!
Tô Quan Nhai vuốt râu nói:
– Muốn thành đại sự, không câu nệ tiểu tiết!
Ánh mắt Hàn Huyền Đạo lạnh lùng, nói:
– Ngươi dã tâm bừng bừng, nhưng ngươi cũng nên biết, dùng binh lực trong tay ngươi, muốn giết vua soán vị, đúng là chuyện chê cười.
– Tô Quan Nhai ta tự biết mình, cho nên vừa rồi ta đã nói qua, Tô gia ta nguyện ý liên minh Hàn gia, trợ huynh đăng vị.
Tô Quan Nhai chậm rãi nói:
– Hai nhà chúng ta liên minh, đại sự có thể thành!
Hàn Huyền Đạo lắc đầu cười:
– Các hạ quá mức coi trọng rồi, Hàn gia chúng ta cũng không có bản lĩnh lớn như vậy.
Tô Quan Nhai lập tức nói:
– Huyền Đạo huynh khiêm tốn. Không nói thực lực Hàn gia huynh ở Đông Hải, chỉ nói hiện này, Hàn gia huynh đã là đại quân lâm thành, thanh thế lớn a!
Hàn Huyền Đạo nhíu mày nói:
– Ngươi nói cái gì?
Tô Quan Nhai bình tĩnh nói:
– Có lẽ Huyền Đạo huynh không biết, Hàn Mạc đã dẫn đại quân binh tới dưới thành, quân đội mạnh mẽ!
Trong mắt Hàn Huyền Đạo lộ ra tinh quang, nhìn Tô Quan Nhai, giờ phút này, hắn rốt cục hiểu vì sao hôm nay Tô Quan Nhai lại tiến đến nói nhiều như vậy.