Dụ Nhiên: “…”
Chỉ một viên thuốc mà khiến Lính gác cuồng bạo ngay lập, thứ bọn chúng nghiên cứu đúng là táng tận lương tâm.
Nghĩ đến dì út đã bị bọn chúng nhắm đến, tim Dụ Nhiên như bị thít lại. Cậu cấp tốc nhận lời: “Được, cứ giao nhiệm vụ khống chế Tướng quân Tạ cho tôi phụ trách. Nhưng chị ta không quen tôi, tôi không thể đưa nước cho chị ta được. Chuyện bỏ thuốc sẽ do ai làm?”
Harrison nói: “Bên cạnh cô ta đã có người của tổ chức rồi. Chuyện này tôi sẽ sắp xếp, cậu cứ về chờ tin từ tôi.”
Tổng thống vẫy tay, Vinh Oánh Oánh lập tức bước tới, đưa cho Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên hai ống thuốc mê, khiến hai người tiếp tục bất tỉnh.
***
Sau khi tỉnh lại, hai người đang ngồi trên chiếc xe bay quen thuộc trở về Tháp Trắng.
Hai người tạm biệt Vinh Oánh Oánh trước cửa Tháp Trắng rồi sóng vai về phòng ký túc.
Dụ Nhiên hỏi trong đầu: “Có gì đáng ngờ không?”
Lục Tắc Hiên nói: “Tôi đã quan sát vị Tổng thống này rất cẩn thận. Tay trái của Tổng thống chúng ta gặp trong lễ tang có ngón áp út ngắn hơn ngón trỏ 1cm, ngón trỏ và ngón áp út bên tay trái của Tổng thống gặp hôm nay chỉ lệch nhau 0,5cm.”
Thị lực tinh tường của Lính gác chuẩn xác không thua gì thước đo. Bình thường chẳng ai nhận ra chuyện ngón tay đã lệch đi 0,5cm nhưng Lục Tắc Hiên lại có thể quan sát rõ mồn một.
Không ai gặp Tổng thống mà lại chăm chăm quan sát ngón tay ông ta. Dù sao thì tay mỗi người mỗi khác, ngón áp út dài hay ngắn hơn ngón trỏ một chút cũng rất bình thường. Nhưng Lục Tắc Hiên và Dụ Nhiên không được phép bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Cùng một ngón tay nhưng lại chênh lệch 0,5cm.
Cũng chính chi tiết nhỏ xíu này giúp họ nhận ra điều bất thường.
Dụ Nhiên cau mày: “Ngón tay ông ta không thể nào mọc dài thêm 0,5cm chỉ trong một tuần. Tổng thống chúng ta gặp trong lễ tang và Tổng thống chúng ta gặp hôm nay là hai người khác nhau.”
Lục Tắc Hiên suy đoán: “Vậy nên có hai Tổng thống, một thật một giả?”
Ban đầu Dụ Nhiên còn cho rằng Tổng thống Harrison hợp tác với Giáo sư Mạc Duy là vì ông ta muốn tái đắc cử, cần giành được phiếu bầu của Lính gác. Trong khi đó, Mạc Duy là một nhà khoa học điên, muốn thực hiện thí nghiệm khống chế Lính gác. Bọn họ ăn nhịp với nhau, thông qua tổ chức hắc ám tìm cách kéo Quân đoàn Nhật Diệu về cùng phe, khống chế Quân đoàn Liệp Ưng, sắp tới sẽ ra tay với Quân đoàn Ánh Sao.
Tổng thống cung cấp cho Mạc Duy điều kiện và quyền hạn thực hiện thí nghiệm, Mạc Duy giúp Tổng thống bào chế thuốc khống chế Lính gác. Đồng thời, đám người bên phía Hiệp hội Thương mại của Hội trưởng Adeline cũng được Tổng thống hứa hẹn không ít quyền lợi, ẩn nấp trong bóng tối, làm việc theo lệnh của ông ta.
Tất cả những điều này có vẻ rất hợp tình hợp lý, chứng cứ cũng rất đầy đủ, xác đáng. Nếu không cẩn thận từng li từng tí, suýt nữa hai người đã tin vào suy đoán lý tưởng nhất này rồi.
Hiện giờ, sau khi quan sát và suy luận cẩn thận, hai người phát hiện ra khá nhiều điểm đáng ngờ.
Thứ nhất, trong mắt người khác, Mạc Duy vẫn là Dẫn đường loại hình chữa trị với thực thể tinh thần cá heo. Nhưng hôm ở căn cứ B-73, khi đột ngột tập kích Dụ Nhiên, lão ta đã thể hiện sức công kích mạnh đến cấp S+.
Thứ hai, có hai Tổng thống Harrison. Người xuất hiện trong lễ tang không phải người có mặt tại tổ chức hắc ám hôm nay. Tuy vẻ ngoài cả hai trông giống hệt nhau nhưng chênh lệch nhỏ bé ở chiều dài ngón tay vẫn bị khả năng quan sát tinh tường của Lục Tắc Hiên lột trần.
Có hai khả năng, một là Tổng thống có thế thân với ngoại hình giống hệt, thay ông ta đi làm một vài nhiệm vụ nguy hiểm. Dù sao thì rất nhiều thời điểm bản thân Tổng thống không tiện xuất hiện, có một thế thân cũng dễ hiểu. Hai là Tổng thống giả này là quân cờ bị tổ chức hắc ám điều khiển.
Nếu vậy, Giáo sư Mạc Duy họ từng gặp ở căn cứ B-73 cũng có thể là giả.
Dụ Nhiên nói trong đầu: “Kể cả có là kỹ thuật ngụy trang đỉnh cao nhất cũng không thể điều chỉnh được chiều cao, hình thể, giọng nói cho giống hệt được. Nếu không nhờ anh quan sát được chi tiết này, 99% mọi người không ai phân biệt được Tổng thống Harrison là thật hay giả.”
Lục Tắc Hiên nói: “Chẳng lẽ là ngụy trang giống y đúc?”
Dụ Nhiên vội vàng tìm kiếm thông tin trong đầu.
Khả năng ngụy trang của Lính gác phần lớn đến từ các thực thể tinh thần họ tắc kè hoa hoặc thằn lằn đổi màu, chỉ có thể ẩn mình vào môi trường xung quanh. Ví dụ như Đường Sách có thể biến bản thân thành màu giống hệt trần nhà, khiến người khác không phát hiện ra. Khả năng ngụy trang này của Lính gác không thể giúp họ thay đổi vẻ ngoài, chứ đừng nói là giọng nói của bản thân.
Khả năng ngụy trang của Dẫn đường thường thấy ở thực thể tinh thần bọ ngựa phong lan, bọ rùa bảy đốm hay cáo chín đuôi của Dụ Nhiên, có thể loại bỏ cảm giác tồn tại của bản thân bằng cách dựng lá chắn tinh thần, khiến người khác không cảm nhận được mình.
Dẫn đường cũng có thể khiến người ta tưởng lầm Dẫn đường đó là người khác bằng cách ám thị tâm lý. Ví dụ như bây giờ Dụ Nhiên có thể ám chỉ với Lục Tắc Hiên rằng “Tôi là Lục Thành An”, như vậy, Lục Tắc Hiên sẽ nhận nhầm cậu thành anh trai.
Thế nhưng thời gian duy trì của hành vi ám thị tâm lý này rất ngắn và chỉ có thể ám thị khi sức mạnh tinh thần của đối phương thấp hơn mình. Ám thị tâm lý sẽ vô dụng với đối tượng cùng hoặc cao cấp hơn.
Tổng thống có thể xuất hiện và đối thoại lưu loát với Dụ Nhiên trong thời gian dài. Dụ Nhiên không hề bị tấn công tinh thần…
Đây hiển nhiên không phải ám thị tâm lý đơn giản mà là một loại năng lực ngụy trang hoàn hảo.
Thực thể tinh thần có thể ngụy trang hoàn hảo…
Dụ Nhiên trở lại thế giới ký ức bị niêm phong dưới đáy hồ. Cậu lờ mờ cảm giác rằng hình như ở đó có đáp án.
Trước năm 13 tuổi, cậu vẫn chưa đến tuổi nhập học Viện Thánh. Cha mẹ bận rộn công việc, Dụ Nhiên bèn đọc sách trong thư phòng của cha. Giáo sư Tần Lạc rất thích đọc sách, trong thư phòng của ông có đến cả ngàn cuốn sách, thiên văn, địa lý, lịch sử, triết học, sinh học, khoa học kỹ thuật, đầy đủ mọi mặt tri thức.
Từ nhỏ Dụ Nhiên đã thông minh hơn người, có khả năng ghi nhớ xuất sắc. Hơn trăm cuốn sách cậu đọc khi nhỏ, đến giờ vẫn nhớ rõ nội dung.
Nhưng chẳng hiểu sao lại có một đoạn ký ức bị nhòe đi một cách kỳ lạ.
Là thứ gì? Rốt cuộc cậu đã nhìn thấy gì? Hình như là một loài sinh vật rất đáng sợ…
Dụ Nhiên nhắm mắt, tập trung hồi tưởng.
Trong thế giới tinh thần, cung điện ký ức dưới đáy hồ bắt đầu xoay chuyển, vô số đoạn ký ức hỗn loạn bị cậu lật lên, cậu di chuyển vun vút quanh nơi ấy. Bất chợt, Dụ Nhiên như tìm được thứ gì đó, một khung cảnh quen thuộc hiện lên trong đầu.
“Nhiên Nhiên, con đang làm gì vậy?”
“Ba ơi, thực thể tinh thần được miêu tả trong quyển sách này thú vị ghê.”
“Đây là sách bị ba khóa lại rồi cơ mà, sao con lại mở ra được?”
“Hôm trước con nhìn thấy ba nhập mật mã nên nhớ hết 8 số đó rồi. Sao quyển sách này lại phải khóa thế ạ?”
“Thực thể tinh thần được ghi lại trong quyển sách này đều là những giống loài đã tuyệt chủng trong quá trình tiến hóa của loài người.”
“Tuyệt chủng ạ?”
“Đúng thế, đã không còn thấy xuất hiện từ hơn 200 năm trở lại đây.”
“Con bạch tuộc kia cũng không còn ạ? Nhưng rõ ràng con vẫn thấy Lính gác và Dẫn đường có thực thể tinh thần bạch tuộc trong phim mà!”
“Đó là loại khác. Bạch tuộc bình thường vẫn tồn tại, còn bạch tuộc con đọc được ở đây là bạch tuộc biến hình, một loài sinh vật biển cực kỳ xảo trá.”
Bạch tuộc biến hình.
Sinh vật biển với nhiều xúc tu đã tuyệt chủng từ nhiều năm trước.
Trên người nó có hàng vạn tế bào sắc tố có thể thay đổi màu sắc, hình dạng bất cứ lúc nào. Nó chính là cao thủ ngụy trang đứng đầu thế giới tự nhiên.