Nói xong, y vừa nhấc tay, Uyên Ngưng giữa eo Tần Uyển Uyển đã nhảy một cái, lọt vào tay Giản Hành Chi.
Thúy Lục kinh ngạc: “Sao y có thể dùng kiếm của muội?”
Bình thường linh bảo đều chỉ dành riêng cho chủ nhân, trừ khi người nọ là người thân hoặc bạn lữ. Thúy Lục tự suy diễn một đống thứ linh ta linh tinh trong đầu, ngay trước khi nàng ta mở miệng, Giản Hành Chi đã lạnh lùng cắt lời: “Trên đời này còn chưa có kiếm nào mà ta không thể dùng.”
Kiếm ý của kiếm tu, có nghĩa là đẳng cấp khống chế của y đối với kiếm linh.
Mặc dù tu vi Giản Hành Chi không đủ, nhưng kiếm ý vẫn duy trì đỉnh cao. Lấy lĩnh ngộ của y đối với kiếm ý, khống chế Uyên Ngưng không phải việc khó.
Thúy Lục bị lời này làm chấn kinh, theo bản năng nhìn sang Tạ Cô Đường. Tạ Cô Đường đành gật đầu: “Tiền bối trong Mộ kiếm Thiên Kiếm Tông đều nghe lời ngài ấy.”
Tạ Cô Đường cũng nói thế, rốt cuộc Thúy Lục cũng tin. Nàng ta tốn nhiều sức lực để chấp nhận sự thật cái tên liều mạng Giản Hành Chi này lại lợi hại như vậy. Nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc nàng ta tìm được một lý do.
“May mà gương mặt của Thần quân.”
Nàng ta nắm lấy tay Tần Uyển Uyển: “Ngài ấy mới lợi hại như vậy.”
Giản Hành Chi nghe thế liền cười giễu, không để ý nàng ta, cầm Uyên Ngưng trong tay, giơ lên chém.
Mặt đất xung quanh bắt đầu rúng động, đá vụn bay lên. Tần Uyển Uyển rất hợp không khí la lên: “Mọi người lui ra, sư phụ ta phải phóng đại…”
Lời còn chưa dứt, cửa đá “cạch” một tiếng, ầm ầm mở ra.
Giản Hành Chi ngây người, Tạ Cô Đường lập tức ngẩng đầu, cháy bỏng nhìn Giản Hành Chi: “Tiền bối, không ngờ ngài chưa ra tay mà đã phá cấm chế, có thể thấy kiếm ý tinh khiết đến cảnh giới mà ta không thể lĩnh hội được!”
“Ta chưa…”
“Giản Hành Chi, ta không ngờ người lợi hại như vậy.”
Tần Uyển Uyển thì thầm, Giản Hành Chi nghe thấy lời sùng bái của Tần Uyển Uyển, bỗng nhiên không muốn giải thích nữa.
Y ho khẽ một tiếng, giả vờ khiêm tốn: “Đều là chuyện vặt.”
Nói xong, y mời mọi người: “Đi thôi.”
Cổng lớn mở ra, nhóm người đi vào trong.
Bên trong là một con đường đá đẹp hơn con đường lúc trước rất nhiều, mặt đất lát đá bạch ngọc, tường đá xanh khắc vẽ phù điêu màu.
Mỗi một con đường đều có dạ minh châu khảm nạm trong ngọn đèn hoàng kim chiếu sáng.
Xa hoa khiến Tần Uyển Uyển không kiềm được cảm thán: “Giàu thật đấy…”
“Đương nhiên.” Thúy Lục nghe thấy Tần Uyển Uyển khen mộ của Lận Ngôn Chi, bắt đầu khoe khoang: “Thần quân chúng ta năm đó là người đứng đầu Tu chân giới, chút tiền này chỉ là cọng lông thôi.”
“Những bức họa này có thâm ý.”
Tạ Cô Đường không nghe nổi Thúy Lục khoác lác, bèn đổi chủ đề.
Tần Uyển Uyển nghe vậy, quay đầu nhìn vách tường hai bên, quan sát kỹ phù điêu bên trên.
Trên những phù điêu này đều là hình người, từng bức phù điêu liên tiếp giống như đang kể cái gì.
“Tranh trong mộ địa thường là cuộc đời của chủ mộ.”
Giản Hành Chi giải thích. Chuyện này không ngoài dự đoán của Tần Uyển Uyển, nàng bước tới gần bức tranh gần cửa nhất. Vừa đứng trước bức tranh, dường như nó đó cảm nhận được sự tồn tại của nàng, lập tức chuyển động.
Trong ảnh là một người phụ nữ ngồi bên lan can, cúi đầu nhìn người qua kẻ lại. Sau đó một người đàn ông ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với nữ tử nọ.
“Sao lại bắt đầu từ một phụ nữ?” Nam Phong đứng bên cạnh Tần Uyển Uyển, nói ra nghi ngờ của mình: “Lẽ nào chủ nhân không phải Minh Tịnh thần quân?”
“Chẳng phải mới bắt đầu sao?”
Giản Hành Chi nhắc nhở mọi người: “Đi vào trong đi, vừa đi vừa xem.”
Mọi người nghe vậy gật đầu, chậm rãi thả bước, thưởng thức những phù điêu này.
Phù điêu điêu khắc tinh tế, nhưng quan sát kỹ nội dung sẽ phát hiện thật ra đây là một câu chuyện tình yêu tầm thường.
Người phụ nữ trong tranh dường như xuất thân thanh lâu. Một lần nhìn nhau tình cờ trên lan can, nàng đã yêu người người đàn ông ngẩng đầu trên phố.
Người đàn ông kia không có mặt mũi, chẳng có gì cả, nhưng người phụ nữ đó yêu hắn như si như cuồng.
“Ồ, tên đểu cáng.”
Thúy Lục quả quyết nhận xét, Tần Uyển Uyển gật đầu: “Tên đểu cáng.”
Nhóm người đi về phía trước, vừa đi vừa xem.
Trên bức tranh, dường như người người đàn ông bị người ta đuổi giết, hắn tạm thời trốn ở chỗ này, người phụ nữ đó bèn chứa chấp hắn.
Người đàn ông đòi hỏi rất nhiều, nào là uống trà bạch lộ hàng đầu, mặc vân tơ tằm(*), người phụ nữ dốc hết tiền bạc thỏa mãn yêu cầu của hắn.
(*) Một loại vải tổng hợp từ vân tơ và tơ tằm.
Nàng cho rằng đây là yêu nhau. Về sau, người đàn ông rời đi một mình. Vì để thoát khỏi thanh lâu, nàng tự hủy dung mạo, mất hết tiền tài.
Sau đó nàng mang thai một bé gái, một mình sinh con.
“Đây…” Tần Uyển Uyển nhíu mày, suy đoán: “Là Ninh Huy Hà sao?”
“Có lẽ vậy.”
Vẻ mặt Giản Hành Chi rất lạnh nhạt. Y nhìn khung ảnh: “Dù gì thì đây cũng là mộ của Lận Ngôn Chi.”
Mộ của Lận Ngôn Chi, mọi thứ đều liên quan đến y.
Trong tranh, bé gái lớn lên, đến khoảng ba tuổi liền bộc lộ thiên phú phi phàm. Người phụ nữ phát hiện chuyện này, nhưng nàng nghèo khổ, không thể tạo điều kiện tốt cho đứa bé, chỉ đành dẫn bé gái thiên phú phi phàm đi bán hoành thánh ở đầu phố.
Nguyên Tiêu năm nọ, mẹ con hai người đang bán hành thành trên phố, một người đàn ông dẫn theo tiên nữ cao quý, ôm con đi ngang phố xá sầm uất. Hắn mua một xâu bánh ngọt cho con trai mình, bước tới quầy của người phụ nữ. Khoảnh khắc người phụ kia ngẩng đầu, hai người đều kinh ngạc sững sờ.
Người đàn ông nhìn bé gái đứng trên băng ghế cạnh nàng giúp đỡ, không nói gì nhiều.
Đợi đến ban đêm, người đàn ông đi tới tiểu viện, muốn dẫn người phụ nữ và bé gái trở về. Người phụ nữ không bằng lòng, người đàn ông để lại gia bài, bảo nếu nàng gặp chuyện gì có thể quay lại tìm hắn.
Sau đó không lâu, bé gái bệnh nặng. Thầy thuốc bình thường không thể chữa trị người tu chân, người phụ nữ bèn đến cổng nhà người đàn ông. Người đàn ông không chịu mở cửa, nàng ôm đứa bé khổ sở cầu xin, cuối cùng người đàn ông mới đi ra.
Nàng trở thành tình nhân không ai biết tới của người đàn ông, để trao đổi, rốt cuộc bé gái cũng được cứu.
Lúc này, nàng mới biết người đàn ông này là Thiếu chủ thế gia tu tiên, chẳng qua lúc trước bị kẻ thù đuổi giết, tình cờ trốn xuống nhân gian, tạo thành một cuộc gặp gỡ lẽ ra không nên có.
Bé gái này là thuần linh căn hệ Mộc, thiên tư cực cao. Sau khi trở lại thế gia tu tiên, tu vi tiến triển rất nhanh.
Nàng và con gái sống nương tựa lẫn nhau, vợ Cả biết được sự tồn tại của nàng nhưng nàng chẳng phải tình nhân duy nhất của thanh niên, thậm chí thật ra trong nhà thanh niên có đến vài người thiếp, bởi vì thân phận nàng thấp kém nên đến thiếp cũng không thể làm.
Vì vậy nàng hoàn toàn không ảnh hưởng tới người vợ Cả, cho nên vợ Cả luôn chẳng quan tâm, bảo nàng sống một mình với con gái tại tiểu viện ở ngoại ô.
Người đàn ông tìm rất nhiều người chăm sóc nàng, mỗi ngày đều phải uống một chén thuốc. Nàng không biết thuốc kia là gì, nhưng nàng không có lựa chọn, hắn bắt nàng uống, nàng chỉ đành uống.
Cuộc sống như thế trôi qua chưa tới nửa năm, sau một lần ngất xỉu tỉnh lại, nàng phát hiện nàng mang thai rồi.
Người đàn ông đứng trước giường, vô cùng vui vẻ.
Sau đó, mỗi ngày nàng vẫn phải uống thuốc như cũ. Cùng lúc ấy, rất nhiều cảnh tượng chém giết xuất hiện gián cách giữa các bức tranh.
Tần Uyển Uyển quan sát những bức tranh kia, phát hiện tu sĩ vẽ hoa nở trên ngực bị người ta chém và bị móc Kim Đan.
Từng viên Kim Đan được thu gom lại, mài thành bột.
Một bên tranh là năm tháng yên ả của người phụ nữ, một bên tranh là máu chảy thành sông.
Tần Uyển Uyển càng xem càng không hiểu, cho đến bức họa cuối cùng, người đàn ông mang những Kim Đan kia tinh luyện thành thuốc, đưa cho hạ nhân. Lúc này, Tần Uyển Uyển mới bừng tỉnh.
“Đó không phải thuốc.”
Giản Hành Chi rét lạnh mở miệng. Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn thấy đáp án từ mắt Giản Hành Chi.
Nàng hoảng sợ lên tiếng: “Thứ cô ấy uống là Kim Đan của tu sĩ.”
Hai người im lặng, mọi người đứng trước bức tranh đều dừng bước.
Tần Uyển Uyển dự cảm bức tranh phía trước là gì, bỗng nhiên nàng không dời bước nổi.
Nàng không kiềm được nhìn Giản Hành Chi. Giản Hành Chi ngưng mắt nhìn bức tranh, vẻ mặt điềm tĩnh.
“Trên đời này không có may mắn vô duyên vô cớ, mọi thứ dều có căn nguyên.”
Giản Hành Chi giơ tay lên chạm vào hoa sen trên ngực những tu sĩ kia.
“Đi thôi.”
Dứt lời, y quay đầu bước về phía trước.
Tần Uyển Uyển đứng yên tại chỗ. Thật lâu sau, nàng mới ổn định tâm trạng, đuổi theo bước chân Giản Hành Chi.
Lòng nàng hơi hoảng loạn, rất nhiều khả năng bắt đầu hiện lên trong đầu.
Lận Ngôn Chi sinh ra đã là Kim Đan, Giản Hành Chi sinh ra cũng đã là Kim Đan.
Lận Ngôn Chi và Giản Hành Chi trông gần như y hệt.
Lận Ngôn Chi chết hơn một trăm năm trước, Giản Hành Chi ra đời hơn một trăm năm trước…
Vô số trùng hợp quanh quẩn trong đầu nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn Giản Hành Chi.
Nếu như Lận Ngôn Chi sinh ra vì tà thuật, vậy cuối cùng phần nhân quả này sẽ trả lên đầu ai?
Nàng không dám nghĩ sâu vấn đề này, chỉ sững sờ nhìn Giản Hành Chi.
Bóng lưng Giản Hành Chi cao cao mảnh khảnh, ung dung trấn định. Dường như nhận ra tâm trạng Tần Uyển Uyển không yên, Giản Hành Chi đi vài bước, đột nhiên dừng lại.
“Nếu nàng sợ thì bắt lấy tay áo ta.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn nàng, nhướng mày: “Yên tâm, không có chuyện ta không giải quyết được.”
***
【 Vở kịch nhỏ 】
Phỏng vấn: “Cách chân tướng ngày càng gần, Giản Hành Chi, cậu có sợ không?”
Giản Hành Chi: “Không sợ, đều là chuyện vặt.”
Phỏng vấn: “Vậy trong mắt cậu, chuyện gì là chuyện lớn?”
Giản Hành Chi: “Tần Uyển Uyển không thích ta, chuyện lớn.”
Phỏng vấn: “Vậy cuộc đời cậu từng sợ người nào chưa?”
Giản Hành Chi: “Từng sợ Tịch Sơn nữ quân.”
Phỏng vấn: “Thế giới hủy diệt và Tịch Sơn nữ quân, cậu cảm thấy ai đáng sợ hơn?”
Giản Hành Chi: “Tịch Sơn nữ quân.”
Phỏng vấn: “Tại sao?”
Giản Hành Chi: “Đây là người duy nhất ta không thể giải quyết vấn đề bằng đánh lộn.”
——oOo——