Hai người nói giỡn một hồi, Vương Đình vẫn chưa sửa soạn xong, ngồi trở lại trước bàn trang điểm, “Tiểu Ôn, cậu đi ra ngoài trước đi, có rất nhiều bạn trong lớp cũng tới.”
Thời Ôn do dự, nhưng vẫn đi ra ngoài.
Thật nhiều bạn học cũ cũng đến.
Nhưng cô liếc mắt một cái nhìn thấy đều là những gương mặt xa lạ, ngẫu nhiên có mấy người quen thuộc, cô cũng không nhớ tên.
Sinh hoạt của Thời Ôn lúc cao trung thu gọn ở một góc phòng học. Nơi đó rất nhỏ, nhỏ đến chỉ có cô và Trần Trì, lớn một chút, có Vương Đình và Đỗ Khải Trình.
Lại lớn một chút, chính là một mảnh đất xa lạ.
“Cậu xem —— đẹp trai quá.”
“Hình như rất quen mắt! Là Trần Trì phải không?”
“Đúng rồi, cậu xem, bên kia là Thời Ôn ——”
“Wow, thật kích thích.”
“Còn quen nhau đến tận bây giờ, hâm mộ chết tớ!”
“Cậu nói hai người bọn họ hôm nay có thể hay không……”
Suy nghĩ của Thời Ôn hơi hoảng, quay đầu nhìn lại. Liếc mắt một cái thấy được anh.
Trần Trì không để ý ánh mắt chung quanh, biểu tình tự nhiên mà nhìn quét giữa sân, dừng ở góc, anh cất bước, không nhanh không chậm đi qua.
Thời Ôn mím môi, nhìn người đàn ông từng bước một đi về phía mình. Rồi sau đó, đứng ở trước người cô.
“Em cũng tới?” Anh rũ mắt nhìn cô, thấp giọng hỏi.
Thời Ôn gật gật đầu.
Trên người thiếu nữ một bộ sắc váy champagne, làn váy tự nhiên buông xuống, dừng ở mắt cá chân, cổ hình chữ V, cũng không lộ. Nhưng xương quai xanh trắng nõn kia cùng cánh tay vẫn đáng chú ý.
Anh bất động thanh sắc dời đi mắt, “Hôm nay em rất đẹp.”
Trên mặt Thời Ôn hiện lên ửng đỏ, nhìn anh mặc trên người tây trang màu xanh, nói: “Bộ tây trang này nhìn rất hợp với anh.”
Cả sắc thái lẫn khí chất.
Khóe miệng Trần Trì nhẹ cong.
“Thời Ôn? Trần Trì?” Một người đàn ông nhìn hai người đi tới, trên mặt đỏ ửng, rõ ràng vừa uống rượu xong.
Phản ứng đầu tiên của Thời Ôn chính là đi nhìn Trần Trì, Trần Trì cũng quay qua.
Ánh mắt gặp nhau, thấy rõ nghi hoặc trong mắt nhau, cùng bật cười.
Bọn họ cũng không biết người này là ai.
Lúc cao trung Thời Ôn chỉ nghĩ làm thế nào để thay đổi bi kịch đời trước, thế giới của cô đại bộ phận đều là Trần Trì.
Mà anh, cũng chỉ có cô.
Bọn họ đều ngây ngốc tại góc phòng học kia, đắm chìm ở thế giới thuộc về bọn họ, không cần ngẩng đầu xem người khác, cũng rất xuất sắc.
Mà hiện tại, cô có cuộc sống của cô, thiếu niên lúc trước ỷ vào cô, trong mắt chỉ có cô cũng đã có cuộc sống cho riêng mình.
Thời Ôn uống ly rượu trên tay.
Lúc Vương Đình cùng Đỗ Khải Trình trao nhẫn, lại uống một ly.
Trước khi hôn lễ kết thúc, cô còn uống thêm một ly rượu.
Đáng tiếc cô không say, cơ thể có chút mông lung, đầu óc lại rõ ràng đến đáng sợ.
Cô cảm thấy có chút buồn cười.
Cô lại muốn sau khi uống say làm cái gì đó.
Có tà tâm, không có nghĩa là có gan làm loạn.
Khi Thời Ôn ôm Trần Trì say đến rối tinh rối mù, khẳng định chính mình là loại người này.
Thời Ôn dùng sức lực thật lớn mới đưa anh đến ghế dài trong sảnh của khách sạn.
Sau khi Trần Trì uống say, cái gọi là “Thân sĩ” biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Ấu trĩ lại bướng bỉnh, chết sống không chịu để cho người khác dìu anh.
Thời Ôn từ trong túi móc ra khăn giấy, lại đẩy tóc mái trên trán Trần Trì ra, thay anh lau mồ hôi.
“Trần Trì, uống nước.” Thời Ôn nước ấm vừa mới lấy từ người phục vụ trong tay, đưa đến bên miệng Trần Trì.
Trần Trì nhắm mắt, không có động tĩnh.
Cô nhẹ nhàng đợi, không muốn bắt anh uống nước, khe khẽ thở dài, đem ly nước để trên mặt đất.
Trên người có mấy túi quần áo, không biết di động để chỗ nào.
Thời Ôn tìm trong túi áo gần cô nhất, cô vươn tay, sờ soạng một hồi.
Ngón tay cảm nhận được xúc cảm lạnh băng.
Di động.
Thời Ôn nhẹ nhàng móc ra.
Vẫn không có khóa màn hình.
Số liên lạc không nhiều lắm.
Cô nghĩ, hẳn là đa số đều là trực tiếp liên hệ trợ lý của anh.
Tống Đằng.
Cô nhớ rõ trợ lý của anh kêu như vậy.
Thời Ôn tìm được số di động của Tống Đằng, nhanh chóng soạn tin nhắn, gửi qua.
Cô cẩn thận thả điện thoại di động lại, nhẹ nhàng rút tay về.
Thời điểm còn kém một centimet liền rời túi áo, cổ tay cô bị nắm lấy.
Độ ấm trên tay làm cô phát run.
Không lâu sau, lực đạo trên cổ tay liền nhẹ đi, theo sát đó là đầu anh trực tiếp ngã trên vai cô.
Tim Thời Ôn đập dồn dập dần dần bằng phẳng.
Cô nghiêng đầu, nhìn đến lông mi thật dài của anh, nhịn không được duỗi tay sờ soạng một chút.
Mùi rượu nồng đậm, cô lại nghe thấy được hương vị quen thuộc.
Anh nói hương vị trên người cô không thay đổi. Mà hương vị trên người anh cũng không thay đổi. Vẫn là hương thơm mát lạnh, quen thuộc lại xa xăm, quen thuộc đến nỗi làm người ta cảm thấy không nỡ xa rời.
Thời Ôn tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn bầu trời bị ánh đèn thành thị làm cho ảm đạm.
Hy vọng Tống Đằng có thể tới sớm một chút.
Nơi xa gió thổi tới, mái tóc dài của Thời Ôn bị thổi loạn, có vài sợi còn bổ nhào trên mặt Trần Trì, cô vội vàng vén trở về, sửa sang lại tóc.
Cổ đột nhiên nóng lên, hô hấp ẩm ướt ôn nhu ập tới, Thời Ôn bị kích thích đến giật mình một cái.
Cô nghe được thanh âm mũi đang ngửi trên người mình. Rũ mắt liền thấy Trần Trì nhắm hai mắt, dựa đến cô càng ngày càng gần, không ngừng ngửi cái gì đó.
“Ôn Ôn……”
Nghẹn ngào nỉ non, tựa như rượu nguyên chất.
Anh đem mặt chôn ở cổ cô, giống như rốt cuộc tìm được một vị trí vừa ý, thoải mái mà thở dài một tiếng.
“Ôn Ôn, anh rất nhớ em.”
Anh vươn tay gắt gao ôm lấy vòng eo cô, theo bản năng một chút lại một chút cọ xát cổ cô.
Cảm giác quen thuộc làm Thời Ôn run sợ, cô nhất thời cứng họng.
“Em thật hư!”
Anh lẩm bẩm, bỗng nhiên há mồm, cắn cổ cô.
Lực đạo cũng không nhẹ. Thời Ôn kêu rên một tiếng, run giọng gọi anh, “Trần Trì……”
Thanh âm chưa dứt, cổ nóng lên.
Anh ngậm lấy làn da kia của cô, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm liếm, ôn nhu đảo qua dấu răng, lại khó nhịn mút vào.
Xa cách bảy năm bao nhiêu thẹn thùng đều tan biến.
Thời Ôn giơ tay chống cái trán của anh, “Trần Trì, đang ở ngoài……”
Đầu anh bị đẩy ra, đôi mắt như cũ không mở ra được, mặt gục xuống.
Thời Ôn đỡ lấy đầu anh, ôn nhu trấn an: “Anh ngoan một chút, lúc sau em lại cho dựa vào.”
Trần Trì: “Em thật hư.”
Động tác của cô hơi dừng lại, rũ xuống mắt, tiếp tục đem anh dựa vào lưng ghế.
Thời Ôn lẳng lặng nhìn anh, tháo mắt kính xuống, anh nhắm hai mắt, tóc mềm mại rũ ở trên trán, bộ dạng ngủ yên yên tĩnh tĩnh, giống hệt bảy năm trước, một chút cũng chưa thay đổi.
“Nếu cảm thấy em thật hư, vì sao không rời đi.”
Không có tiếng động.
Thời Ôn ngực nghẹn muốn chết, cô nhích lại gần anh, cố ý đổi đổi thanh âm, hỏi: “Trần Trì, anh có trách năm đó Thời Ôn rời xa anh không?”
Trần Trì mày nhăn lại, môi mỏng giật mình, “Tàn nhẫn.”
Ánh mắt cô hơi lóe, “Vì sao…… Sau khi về nước, anh không cách xa cô ấy.”
“Không cần.”
Cô khẽ vuốt mắt anh đang nhăn lại, “Bảy năm, ở trong lòng anh, cô ấy vứt bỏ anh, rời xa anh suốt bảy năm, người phụ nữ như vậy, vì sao không né cô ấy thật xa…… Vì sao không hận cô ấy……”
“Cô ấy là của tôi, cậu không tư cách nói cô ấy.”
Trần Trì bỗng chốc mở to mắt.
Tâm Thời Ôn lộp bộp, nhưng anh chỉ mở ra một chút, rất nhanh liền nhắm lại.
“Cô ấy là của tôi…… Tôi biến thành bộ dáng cô ấy thích…… Tôi sẽ khiến cô ấy yêu tôi, trở thành sinh mệnh cô ấy không thể dứt bỏ……”
“Thiệu Hành, tôi cảm thấy chiêu này của cậu rất tốt……”
“Ngày hôm qua cô ấy cười với tôi một chút……”
Thời Ôn ngồi một hồi lâu, không có nhúc nhích.
Sao lại ngốc như vậy……
Gió nổi lên, lay động tóc cô, vô tình thổi đến một câu ôn nhu:
“Anh nhanh khiến em yêu anh đi, em sẽ ngoan ngoãn cảm thụ, ngoan ngoãn động tâm.”