Nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng này, trong lòng Vạn Mộng Lâm đột nhiên dâng lên cảm giác thù hận cùng ghen tị khó tả, cô giành lời trước, giọng nói có chút bén nhọn: “Tôi là mẹ của các con.”
“Ồ.” Người phụ nữ dịu dàng có chút kinh ngạc, sai người giúp việc đi gọi hai đứa trẻ xuống, còn chu đáo chuẩn bị trà bánh cho khách, giống như không để ý chút nào.
Ngược lại, Hoắc Hạ Quân ở một bên nhíu mày, nắm lấy tay người phụ nữ, kéo cô ngồi xuống, “Không cần vội.”
“Được.” Người phụ nữ cười nhẹ, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hoắc Hạ Quân.
Vạn Mộng Lâm nhìn một màn này, chỉ cảm thấy tim mình bị ngâm trong một bình dấm chua loét, chua đến mức tim đau nhói.
Làm thế nào có thể, làm thế nào có thể…
Cha của các con cô, lại ở bên người khác, thành vợ chồng với người khác.
Trong lòng Vạn Mộng Lâm có một cảm giác mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức hận không thể đẩy người phụ nữ đang ngồi bên cạnh Hoắc Hạ Quân ra, nơi đó, vốn nên là chỗ ngồi của cô.
Phản bội cùng tuyệt vọng tràn ngập tâm trí Vạn Mộng Lâm.
“Mẹ…” Một giọng nói yếu ớt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ ngổn ngang của Vạn Mộng Lâm, cô quay đầu lại, nhìn thấy một đứa trẻ gầy gò, đang nắm tay một bé gái.
“Nhĩ Nhĩ?” Vạn Mộng Lâm kinh hãi, “Sao con lại biến thành như vậy?”
Cô không thể tin vào mắt mình, sao đứa con đáng yêu của cô lại trở nên gầy gò, âm u, giống như một ông già thế này, nhìn thế nào cũng không phải tiểu tinh linh đáng yêu trước đây.
“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng đến rồi…” Vạn Nhĩ Nhĩ bổ nhào vào trong lòng mẹ, nhỏ giọng khóc thút thít.
Vạn Mộng Lâm dỗ đứa trẻ, giờ phút này, ánh mắt nhìn Hoắc Hạ Quân tràn đầy thù hận, “Anh giành các con đi, vậy mà không đối xử tốt với chúng.”
Hoắc Hạ Quân trầm mặc, hắn là không thể giao tiếp với đứa trẻ này, hắn đã thử cố gắng qua, nhưng Vạn Nhĩ Nhĩ hoặc chính là la hét ầm ĩ, hoặc chính là im lặng không nói chuyện.
Sau đó, tinh thần Vạn Nhĩ Nhĩ trở nên vô cùng sa sút, không biểu hiện hỉ nộ ái ố.
“Hoắc Hạ Quân, anh quá độc ác. Nó là con của anh, anh đối xử với con thế này, nhất định sẽ gặp báo ứng.” Vạn Mộng Lâm lòng đau như cắt, giận dữ hét lên với hắn.
“Báo ứng, tôi thấy cô mới là người phải nhận báo ứng.” Một giọng nữ sắc bén vang lên, Hoắc phu nhân đi vào đại sảnh, dùng ánh mắt bắt bẻ mà nhìn Vạn Mộng Lâm từ trên xuống dưới, càng thêm bất mãn.
“Cô sinh con ra cũng chỉ vì muốn nắm lấy Hoắc gia, còn chưa kết hôn, khiến bọn chúng trở thành con hoang, khiến bọn chúng trở thành như vậy chính là do cô, cô không xứng làm mẹ.”
“Cô tham lam vô độ, lén sinh con, liền cho rằng Hoắc gia sẽ chấp nhận cô trở thành con dâu. Cô thật sự là suy nghĩ nhiều rồi, người như cô, dựa vào cái gì mà có thể trở thành con dâu Hoắc gia, cô xứng sao?”
Vẻ mặt của Hoắc phu nhân tràn đầy chán ghét, vô cùng khinh thường Vạn Mộng Lâm.
Vạn Mộng Lâm biết Hoắc gia coi thường mình, nhưng không nghĩ tới đối phương sẽ không khách khí tới vậy.
Cứ như vậy mà khinh nhục cô.
Vạn Nhĩ Nhĩ trốn sau lưng Vạn Mộng Lâm, giống như một con thú nhỏ bị thương, hắn thậm chí không còn dũng khí đứng ra bảo vệ mẹ giống như trước kia, che chắn ở phía trước mẹ, bảo vệ mẹ.
“Phu nhân, bà nói như vậy thật quá đáng, dù thế nào đi nữa, Nhĩ Nhĩ cũng là con cháu Hoắc gia, cũng không nên ở trước mặt bọn trẻ mà khinh nhục mẹ chúng như vậy.” Vạn Mộng Lâm cố hết sức giữ bình tĩnh, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
Hoắc phu nhân trợn trắng mắt, “Với những chuyện cô đã làm, còn đòi người ta phải tôn trọng cô sao, cô tính là cái cọng hành nào.”
“Nếu yêu chúng đến thế, vậy dẫn chúng đi mà nuôi nấng đi, dù sao Hoắc gia cũng không cần loại con cháu như vậy, không phóng khoáng, bất hiếu, dưỡng không thân.”
Vạn Mộng Lâm thấy Hoắc Hạ Quân im lặng, lòng như chùng xuống, chìm vào đáy biển tối tăm không một tia sáng.
“Đi, mẹ đưa các con đi, không cần ở nơi này nữa, nơi này, tuy rằng nguy nga tráng lệ, nhưng cũng toàn là quỷ.”
Vạn Mộng Lâm rời khỏi Hoắc gia, do dự đi về nhà mình, đứng ở cửa nhà, cô đấu tranh một lúc lâu, mới hít một hơi thật sâu, gõ cửa.
“Cha…” Cửa mở ra, lại không phải là người Vạn Mộng Lâm quen, người mở cửa tức giận hỏi: “Cô là ai?”
“Người sống ở đây đâu rồi?” Vạn Mộng Lâm nôn nóng hỏi.
Chủ nhà: “Căn nhà này sớm đã bán cho tôi, dọn đi từ lâu rồi.”
“A?!” Một cổ lực thật nặng giáng xuống trái tim Vạn Mộng Lâm, máu tươi phun tung toé, cha không cần cô nữa.
Cô phải đi đâu tìm cha đây?
Tại sao lại như vậy, tại sao lại như vậy?
Cô hốt hoảng, cảm thấy mấy năm nay, cô sống như một trò cười…
Đến tột cùng là cô đang làm cái gì vậy, cái gì cũng không có, cái gì cũng không có…